Thursday, November 16, 2006

Tâm sự dân bảo mật - 1

Chớp mắt mà tôi đã làm việc trong lĩnh vực bảo mật máy tính được gần hai năm rồi, cứ như là một giấc mơ (đã thành sự thật). 730 ngày không dài, không ngắn, chỉ vừa vặn như một khúc dạo đầu êm ả để người ta nhìn lại, chiêm nghiệm rồi đúc kết được mất bại thành trước khi bắt đầu một hành trình mới.

Như những người lên nhận giải thưởng, điều đầu tiên tôi muốn nói là một lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Cảm ơn dphuong đã truyển cảm hứng, đam mê và kinh nghiệm trong những ngày bắt đầu. Cảm ơn anh Nhã đã tín nhiệm em trong suốt thời gian qua, sẽ chẳng thể nào có được thaidn như ngày hôm nay nếu như anh và Ban TGĐ ngân hàng không tin tưởng mà trao cho em cả một sân chơi rộng lớn để mà thỏa sức tung hoành. Cảm ơn anh Diêu a.k.a conmale đã tận tình chỉ bảo và dìu dắt, nếu không có anh chắc em vẫn chưa tìm được hướng đi cho mình. Và cảm ơn em yêu thương đã ở bên anh, tin tưởng anh ngay cả khi anh không còn tin vào bản thân mình nữa.

Thật ra thì tôi đã bắt đầu đi làm ngay khi bắt đầu vào đại học, nghĩa là cũng đã hơn 4 năm rồi. Trong hai năm đầu, tôi làm đủ thứ nghề, từ web developer rồi viết báo đến system administrator, trợ lí giám đốc và cuối cùng quay lại web developer. Tôi thích nhất là quãng thời gian làm cộng tác viên cho báo Tuổi Trẻ. Đó chính là lúc tôi rèn luyện kĩ năng viết lách, ăn nói cũng như cách lý luận và trình bày hợp logic. Trình bày rõ ràng, rành mạch, hợp logic kể cả khi nói và viết theo tôi là một trong những kĩ năng quan trọng nhất mà mỗi người phải đạt được nếu muốn thành công trong cuộc sống. Tôi làm ở Tuổi Trẻ 6 tháng, viết được một số bài, trong đó tâm đắc nhất là bài Vietkey Linux có phải là hệ điều hành “made in Vietnam?”. Nói không ngoa thì đây chính là “công trình nghiên cứu” đầu tiên của tôi, bởi lẽ tôi đã đọc hàng trăm trang tài liệu về Linux và GPL, tham khảo ý kiến, phỏng vấn rất nhiều chuyên gia cũng như viết nháp cả chục lần trước khi hoàn thành phiên bản chính thức. Kết quả thật mĩ mãn. Bài báo của tôi đứng đầu trong danh sách các bài được đọc nhiều nhất của Tuổi Trẻ Online trong nhiều tuần liền. Có bạn đọc còn gọi điện thoại lên Tuổi Trẻ để cảm ơn tôi đã giúp cho anh ấy biết được sự thật về Vietkey Linux. Anh Huỳnh Sơn Phước, phó tổng biên tập Tuổi Trẻ, có lần còn gọi tôi vào phòng riêng để cùng xem các phản hồi của bạn đọc về bài báo – bấy giờ đã trở thành đề tài thảo luận rất sôi nổi ở khắp các diễn đàn trên mạng của người Việt. Điều tôi thích nhất ở bài viết này là người không am hiểu về máy tính đọc nó vẫn có thể hiểu và nhớ được nội dung chính mà tôi muốn trình bày. Đến tận tháng 12/2004, nghĩa là 15 tháng sau khi bài báo được đăng, có một bạn đọc đã viết về nó như thế này:

Vào khoảng giữa tháng 9 năm 2003, nếu tôi nhớ không lầm có một bài viết trên 1 tờ báo TPHCM về một hiện tượng đạo phần mềm khác (hết đạo thi, đạo văn, đạo nhạc, nay đạo mềm). Bài viết bằng giọng thâm trầm, chững chạc, vừa chuyên môn nhưng vẫn sáng nghĩa, nên tôi đã nhớ nội dung chủ đạo của bài viết khá kỹ.

Đó là phần mềm Vietkey Linux. Cho ngắn gọn, Linux là một hệ điều hành (như Windows của Microsoft, nghĩa là nó là một bệ phóng, một cái nền cơ sở trên đó tim gan phèo phổi máu me chạy được). Linux khác em Windows của Bill Gate ở chỗ nó là tình cho không biếu không. Điều này rất quan trọng vì nếu Linux mạnh như Windows, mà lại cho không thì anh Bill rất có nguy cơ bị thất thu, rất dễ dẫn đến khả năng anh gửi giấy (bill) tính tiền tới đòi nợ mà không ai trả nên phải đóng cửa (gate).

Sau đó “đồng chí” Đặng Minh Tuấn của Vietkey gửi thư phản hồi kí tên là Thiếu tá QĐNDVN, dọa kiện Tuổi Trẻ nếu như không đính chính lại nội dung bài viết. Tôi viết một giải trình dài gần 4 trang về nội dung bài báo và sau khi đọc nó thì anh Huỳnh Sơn Phước nhìn tôi và nói: “Em an tâm, một năm Tuổi Trẻ ra tòa đến 4, 5 lần. Em cứ tiếp tục theo đuổi đến cùng đề tài này cho anh”. Thế là tôi viết tiếp một series về Vietkey Linux, quá đã haha! Sau loạt bài đó thì “đồng chí” Đặng Minh Tuấn im luôn, không thấy phản hồi hay kiện tụng gì nữa.

Quãng thời gian làm ở Tuổi Trẻ cũng là lúc mà tôi “quậy phá” nhiều nhất. Một scriptkiddy đúng nghĩa. Nghĩ lại mà buồn cười, với mớ kiến thức lỏng bỏng của một thằng sinh viên năm II ham chơi hơn ham học, vậy mà chỉ cần làm theo hướng dẫn của các tài liệu có đầy trên mạng, tôi đã có thể “ra vào như đi chợ” hầu hết, nếu không muốn nói là tất cả, các hệ thống server ở VN. Những ai quen biết tôi chắc hẳn đều biết là tôi không quá lời. Lúc bấy giờ trên máy tính của tôi có một thư mục tên là hacking, trong đó có nhiều thư mục con với các tên kiểu như VASC, FPT, VDC, GOV, VIETCOMBANK, TECHCOMBANK...Hầu hết các major security breach xảy ra ở VN trong quãng thời gian từ 2002-2004 đều có sự tham gia của tôi một cách gián tiếp hay trực tiếp. Thế là từ giới underground cho đến báo chí, công an hay giới IT, tất cả mọi người đều cho tôi, với biệt danh mRrO, là một đại cao thủ hacking, một chuyên gia bảo mật giàu kinh nghiệm. Họ phỏng vấn, hỏi ý kiến, mời tôi trình bày tham luận tại các hội thảo bảo mật. Haha, thiệt là xấu hổ. Nếu thaidn@2006 mà gặp thaidn@2002-2004 thì chắc nó sẽ cười thằng thaidn@2002-2004 cho thúi mũi. Nói vậy chứ, sự thật sẽ chẳng thể có thaidn@2006 nếu không có thằng thaidn@2002-2004. Tôi sẽ không quen anh Giáp, từ đó được ảnh giới thiệu cho anh Nhã, nếu như không sát cánh cùng lão $$$ trong các “cuộc chiến” từ .vn đến .com dưới “màu áo” HVA. Cái thời “oanh liệt” đó giúp tôi tạo dựng được rất nhiều mối quan hệ với các anh công an, dân IT và các phóng viên, một điều cực kì cần thiết khi làm business. Thật tế thì công việc thứ hai của tôi cũng đến từ những mối quan hệ này. Tôi còn tự rèn cho mình thói quen tự học, tự tìm tòi, nghiên cứu. Sự thật là ngoài trường đại học ra, cho đến bây giờ tôi không đi học về IT ở bất kì nơi nào khác. Tất cả kiến thức mà tôi sở hữu đều do tự học mà có. Điều duy nhất tôi tiếc nuối là lúc đó tôi không đầu tư cho mình một advanced skillset kiểu như C/C++ programming, reverse engineering, exploit development hay malware analysis mà chỉ tập trung low-hanging fruit kiểu như SQL Injection mà thôi.

Tháng 12/2003, tôi xin nghỉ ở Tuổi Trẻ để chuyển sang làm system administrator cho FPT Telecom, một trong các nạn nhân trước đây của tôi. Đây là việc làm chính thức về IT của tôi, nhưng thật sự tôi không học hỏi được gì nhiều từ nó. Công việc của tôi là quản lí khoảng 10 máy chủ hosting, trong đó có 1 máy chủ Linux, còn lại là máy chủ Windows. Thật sự tôi rất lúng túng, không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi chợt nhận ra là mình quá non. Kiến thức về networking, về TCP/IP hay về system administration của tôi hầu như là con số 0. Lúc bấy giờ tôi như hiểu ra ý nghĩa trong câu nói của anh conmale: xây dựng một ngôi nhà an khang, đẹp đẽ bao giờ cũng khó hơn rất nhiều với việc đục lổ chui vào căn nhà đó. Những “thành tích” mà tôi đạt được từ trước tới giờ chỉ toàn là đục lổ chui vào nhà người khác, không hơn không kém. Thế là tôi bắt đầu bước những bước đầu tiên trên con đường học để biết cách “xây nhà”.

(còn tiếp)

Wednesday, November 15, 2006

Ngành nữ trang trước WTO

DN vàng bạc đối mặt với khó khăn

TP - Chất lượng nữ trang VN bị đánh giá là còn nhập nhèm về tiêu chuẩn, công nghệ không đồng bộ nên khi vào WTO, DN sản xuất, kinh doanh vàng bạc, đá quý trong nước sẽ đối mặt với áp lực cạnh tranh nhiều hơn là cơ hội.

Ảnh: Hồng Vĩnh

Mặc dù theo thống kê của Hiệp hội Kinh doanh vàng Việt Nam, năm 2003 kim ngạch xuất khẩu vàng nữ trang của nước ta đạt 50 triệu USD, năm 2004 là 80 triệu USD.

Chất lượng có làm mất thị phần?

Cả nước hiện có khoảng 8.000 DN hoạt động trong lĩnh vực sản xuất, kinh doanh và xuất nhập khẩu vàng bạc đá quý (VBĐQ). Theo Hiệp hội kinh doanh vàng VN, khi WTO mở cửa đón chào Việt Nam thì cũng chính là lúc thị trường nữ trang - vàng bạc - đá quý trong nước phải chống chọi với hàng loạt khó khăn...

Cùng với việc thực hiện các cam kết WTO, trước mắt, nữ trang Việt Nam đã phải đối mặt với lộ trình AFTA. Theo đó, thay vì chịu mức áp thuế 40%, hàng nữ trang ngoài khối ASEAN nhập khẩu vào Việt Nam sẽ giảm dần về 0%.

Với công nghệ sản xuất nữ trang của các nước như Thái Lan, Malaysia, Indonesia... có nhiều mẫu mã, kiểu dáng mới lạ và nếu giá cả hấp dẫn người tiêu dùng thì chắc chắn DN sản xuất nữ trang trong nước sẽ ít nhiều mất khách.

Vấn đề này càng bức xúc hơn khi các sản phẩm ngoại thì luôn đạt chất lượng “chuẩn”, còn hàng “nội” thì nhức nhối bởi thực tế nhiều DN sản xuất nữ trang đã gian lận tuổi vàng.

Hội đồng Vàng thế giới cho hay, năm 2005 người VN sử dụng 31 tấn nữ trang vàng. Riêng TP HCM sản lượng nữ trang ước đạt 2,5 triệu sản phẩm/năm.

Tuy nhiên, các DN sản xuất kinh doanh vàng hiện nay manh mún trong tổ chức sản xuất Việt Nam chưa có tiêu chuẩn thống nhất về chất lượng vàng nữ trang cũng như không có biện pháp quản lý chất lượng đã gây thiệt hại cho người tiêu dùng.

“Cần thiết nhất lúc này là Ngân hàng Nhà nước phải có biện pháp quản lý chất lượng (tuổi) đối với sản phẩm vàng nữ trang” - Một Giám đốc Chi nhánh thuộc Cty Vàng bạc đá quý (Ngân hàng NN & PTNT) khẳng định.

Ông Huỳnh Trung Khánh - Cố vấn Hội đồng Vàng Thế giới - đề xuất: Ngân hàng Nhà nước cần phối hợp với Tổng cục tiêu chuẩn đo lường ban hành hệ thống tiêu chuẩn vàng nữ trang VN.

Ngoài ra, Nhà nước phải có chế tài phạt khi phát hiện vi phạm chất lượng hoặc khiếu nại chính đáng của khách hàng và nên thành lập trung tâm kiểm định chất lượng vàng tại TPHCM và Hà Nội để hỗ trợ người tiêu dùng...

Tự bảo vệ mình và đáp ứng yêu cầu hội nhập

Chất lượng nữ trang còn kém, công nghệ thiếu đồng bộ chính là những lý do khiến nữ trang Việt Nam được cảnh báo sẽ khó khăn hơn khi xuất khẩu.

Dù trong các kỳ hội chợ vừa qua, nữ trang Việt Nam cũng “gặt” được một vài giải thưởng (Bộ nữ trang “Lạc Việt” của Cty SJC đoạt giải thưởng đặc biệt xuất sắc của Hội đồng Vàng Thế giới tại Hội thi Nữ trang Việt Nam 2000; bộ nữ trang “Chất sống” (PNJ) vào chung kết cuộc thi “Thiết kế mẫu nữ trang toàn thế giới Gold Virtousi 2002” tại Ý...), tuy nhiên đó vẫn chỉ là hàng đem đi “thi thố”.

Nhìn trên phương diện tổng thể, Hiệp hội Vàng nhận xét: Điểm yếu của nữ trang Việt Nam là chúng ta còn kém về tính đồng đều của sản phẩm, chất lượng sản phẩm trang sức chưa có khả năng cạnh tranh trên thị trường quốc tế...

Theo Hiệp hội Vàng, Việt Nam gia nhập WTO, về lâu dài, các DN kinh doanh vàng bạc trong nước nên phát huy mũi nhọn xuất khẩu nữ trang Đại diện một Cty của Mỹ đã phân tích: mức thuế nhập khẩu nữ trang VN vào thị trường Mỹ theo lộ trình sẽ giảm mạnh, đây là cơ hội lớn cho các DN Việt Nam.

Thông tin mới nhất hiện nhiều doanh nghiệp vàng tại TPHCM có quy mô lớn như SJC, PNJ và các DN tư nhân đang ráo riết lên kế hoạch nhập máy móc, thiết bị, hóa chất cùng công nghệ chế tác vàng.

Trong tháng 12 tới, SJC dự kiến sẽ đưa thêm một xưởng nữ trang vào vận hành. Khi xưởng nữ trang này đi vào hoạt động, SJC sẽ có nhiều điều kiện nâng cao kỹ thuật, mẫu mã để thu hút khách hàng và đạt đích ngắm - xuất khẩu.

Kinh doanh nghĩa địa

Lúc rảnh rỗi, ông Chiến thường đi thăm mộ (ảnh: T.G)

Trong khi thị trường bất động sản chững lại, các doanh nghiệp kinh doanh lĩnh vực này đang loay hoay tìm lối thoát thì có một doanh nghiệp non trẻ lại bỏ tiền tỉ ra để kinh doanh đất, mà đất dành cho... người chết. Đó là ông Liễu Bình Chiến, Giám đốc Công ty TNHH Long Khê.

Dự án kinh doanh đất "âm"

Trong khi thị trường bất động sản chững lại, các doanh nghiệp kinh doanh lĩnh vực này đang loay hoay tìm lối thoát thì có một doanh nghiệp non trẻ lại bỏ tiền tỉ ra để kinh doanh đất, mà đất dành cho... người chết. Đó là ông Liễu Bình Chiến, Giám đốc Công ty TNHH Long Khê.

Thỉnh thoảng trên các báo, trên mạng internet bạn có thể bắt gặp những mẩu rao vặt bán đất dưỡng sanh, sử dụng lâu dài. Mẩu quảng cáo đó là của Công ty TNHH Long Khê, một trong những doanh nghiệp đầu tiên trong nước khai phá một lĩnh vực kinh doanh mới - kinh doanh nghĩa trang.

Nằm cách Bình Chánh chừng 3-4 km về hướng tây, trên quốc lộ 1 rẽ vào một đoạn là có thể thấy Hoa viên nghĩa trang Gò Đen (thuộc địa phận tỉnh Long An). Trên diện tích 27 ha, một nghĩa trang hoành tráng với vốn đầu tư 100 tỉ đồng đang dần hình thành. Dọc theo đường lớn rộng 6 mét là những hàng cây điệp, sứ, dừa, cau kiểng xanh mướt. Thấp phía dưới là những khóm bông đủ màu khoe sắc đan xen trong những thảm cỏ xanh. Xung quanh được bao bọc bởi tường rào phân biệt ranh giới khu nghĩa trang và dân cư xung


Sơ đồ quy hoạch nghĩa trang và các kiểu mộ táng

quanh.

Đi sâu vào trong, nhiều xe máy xúc, xe máy đào, xe lu... và nhân công đang tất bật làm việc để hoàn tất những công đoạn cuối về hạ tầng. Những dãy huyệt mộ đã hình thành thành từng lô, mộ này cách mộ kia 3 tấc, đầu gối đầu, chân đạp chân, ở giữa là đường đi rộng 2,5m, dự kiến cũng sẽ được trải nhựa cho sạch sẽ. Theo kiểu phân lô này, nghĩa trang không có đất hẻm và cũng không sợ cảnh người chết trước chôn lấn đất của người chôn sau. Chỉ có đất đường lớn 6m, 4m hoặc 2,5m.

Tận cùng nghĩa địa là sông Mỹ Nhơn trong xanh, mát mẻ quanh năm. Trong thời gian tới, một khu nhà hỏa táng sẽ mọc lên gần dòng sông này. Ông Chiến cho biết, chỉ có 40% diện tích đất được đưa vào làm huyệt mộ với 25 ngàn ngôi mộ. 60% diện tích còn lại được dùng làm đường, vườn hoa, xây nhà tang lễ, nhà hỏa táng... Giai đoạn 1 đã hoàn thành với gần 7 ha và phục vụ được trên 5 ngàn huyệt mộ.

Mộ trị giá... 400 triệu đồng

Hoa viên nghĩa trang được chia thành nhiều lô với với các mức giá khác nhau. Loại 1 là loại cao cấp với giá 25 triệu đồng/mộ, diện tích 10m2. Loại mộ phổ thông giá 9,5 triệu đồng/mộ, rộng 6m2. Loại 3 để phục vụ cải táng với giá 4 triệu đồng/mộ rộng 2m2, phục vụ chủ yếu cho cư dân địa phương. Đặc biệt, có 53 mộ giá 150 triệu/mộ rộng 26m2, để xây hoàn thiện loại mộ này trị giá lên đến 400 triệu đồng. Thoạt nghe giật mình nhưng ông Chiến quả quyết: "Có chứ, có vị khách ở TP được thừa kế khối di sản khổng lồ, nghe đâu mấy ngàn cây vàng. Vừa rồi, vị khách ấy dẫn bà mẹ đến đây và đã chọn đất ở khu đó. Người con cho biết họ muốn có nơi an nghỉ cuối cùng hoàn hảo cho bà mẹ".

Một nhân viên quản trang kể: "Mới hôm qua, có người đặt mua 40 ngôi mộ nằm khu B2 làm đất dưỡng sanh (đất để dành) cho gia tộc. Trị giá hợp đồng là 320 triệu, ông móc tiền trả cái rụp 200 triệu luôn"! Hỏi ra mới biết, có khá nhiều khách hàng đã tìm đến đây


Huyệt mộ được đào sẵn ở hoa viên
để thương thảo về những khu mộ gia tộc để quy tụ mộ từ khắp nơi về cải táng hoặc địa táng (người chết chôn lần đầu) thành một khu để con cháu sau này quy tụ về thăm. Nhiều người cho rằng, chuẩn bị cho "hậu sự" là biết lo xa chứ không phải điềm gở.

Nhân viên quản trang kể chúng tôi nghe về trường hợp hai vợ chồng ông bác sĩ ở quận G. Họ trạc tuổi năm mươi nhưng đã toan tính hậu sự cho mình. Cả hai chở nhau đến thăm khu nghĩa trang. Họ chọn được một khu "hợp hướng" với thái độ rất vui vẻ. Thấy chỗ này thoáng mát, họ móc hầu bao chi luôn 50 triệu đồng để mua một cặp mộ dưỡng sanh cho mình, hai vợ chồng ở cạnh nhau. Họ nói con cái ở nước ngoài hết nên phải tự lo. Có nhiều người đến chọn đất còn mang theo... la bàn để chọn hướng, dù cho hướng đất ở đây đã được chọn sẵn, họ vẫn không tin. Có ông già trên 60 tuổi đến đặt vấn đề mua đất. Không phải mua cho ổng mà mua cho bố vợ ổng, cụ đã 83 tuổi. Ông này cương quyết chọn mộ có hướng đất quay mặt về hướng Tây. Đúng năm ngày sau thì bố vợ ổng mất, gia đình đem chôn và rất an tâm về hướng mộ này.

Một trường hợp khác, nghĩa trang cũng đáp ứng cấp tốc và rất tình người: Lần đó, có hai cô cháu là công nhân may đi làm về lúc 3 - 4 giờ sáng. Một chiếc xe tải chạy từ miền Tây về đã ủi luôn cả hai người xuống ruộng. Cả hai người đều tử vong. 7 giờ sáng, nghĩa trang được tin và đồng ý nhận hợp đồng chôn cất. Trưa hôm sau, hai thi hài xấu số được đưa về nơi an nghỉ. Vì quá gấp, trong khi quan điểm của nghĩa trang lúc đó là giúp đỡ người trong lúc tang gia bối rối nên họ không thu tiền.

Trong câu chuyện với chúng tôi, ông Chiến bộc bạch: "Thật ra, chúng tôi chỉ mong có nơi để khi người ta hữu sự cần thì mình có thể đáp ứng, giúp đỡ, chứ không thuần túy để kinh doanh như những ngành nghề khác".

Tuesday, November 14, 2006

Bình luận viên !!!

Những câu bình luận “cười ra nước mắt”

Không ít những sự cố “cười ra nước mắt” của chính các bình luận viên không những không làm giảm đi sự sôi nổi, mà còn tăng thêm “thi vị” cho những trận đấu…

Klose (áo trắng) là một cầu thủ biết ghi bàn bằng cả… đầu lẫn chân. (ảnh BBC)

Những mẩu chuyện mà chúng tôi sưu tầm dưới đây là những tình huống có thật khi các BLV tường thuật trận đấu tại World Cup 2006.

Điều mà chúng tôi muốn mang lại cho độc giả là những giây phút thư giãn. Qua đó, cũng muốn cho khán giả hiểu và thông cảm cho những “tai nạn” rất “người” của các BLV.

* Trong trận đấu giữa Australia và Italia tại World Cup. Khi chứng kiến một ĐT Australia chơi không hề lép vé trước “ông lớn” Italia, BLV A nói: “Nhìn sự gắn kết trong lối đá của Australia, ta có thể thấy rất rõ tính chất dân tộc của họ. Điều này giống như ở Australia, những con kanguroo luôn sống thành bầy đàn".

Hưởng ứng, BLV B “bồi” thêm: “"Tôi xin bổ sung thêm. Còn như Italia, đất rộng mà dân cư lại thưa thớt, miền Bắc và miền Nam luôn ghét nhau. Anh A có thấy đội hình của họ luôn giữ khoảng cách khá xa nhau không?"

* Bình luận giữa trận đấu, MC hỏi BLV A: “ Anh A, lúc bình luận anh có cảm nghĩ như thế nào về bàn thắng của Joe Cole?”. BLV A: “Phải nói thật là tôi quá bất ngờ, vì tôi còn đang mải thống kê thì bóng vào lưới rồi và đến khi Joe Cole chạy ăn mừng thì tôi mới biết anh ta vừa ghi bàn!!! “

* Gần cuối hiệp 1 của trận Đức và Ecuador, một BLV thốt lên: “các đội tuyển Argentina, Anh, Brazil, Ukraine chắc chắn lọt vào vòng... 16m50". Sang đến hiệp 2, không biết là do nhầm lẫn thế nào, BLV này lại nói: “hiệp 1 đang diễn ra theo chiều hướng trái ngược hoàn toàn với hiệp 2”.

Một số câu bình luận miễn… bình luận:

- Có thể nói De La Cruz là cầu thủ hay nhất của Ecuador vì từ đầu trận đến giờ anh đã có 3 cơ hội ghi bàn.

- Các cầu thủ Australia thi đấu như những chú Gà Tây

- Anh nhận xét như thế nào về pha ghi bàn… không vào của Adriano

- Cú đá tuyệt vời của Maxi ở trận trước đã đưa... Mexico vào tứ kết

- Đội Serbie & Montenegro vừa mới bị dội một gáo nước lạnh, gáo nước này còn lạnh hơn cả gáo nước trong trận Hà Lan.

- Phải nói là tất cả các tình huống của hiệp một đã diễn ra đúng như chúng ta tưởng tượng.

- Adriano vừa lên chức cha, con gái của anh vừa mới sinh cho anh 1 cô con gái đầu lòng, cả hai đều mẹ tròn con vuông.

* Sau khi chứng kiến tiền đạo của ĐT đức Klose ghi bàn bằng chân, BLV A “phán” một câu rất chi là logic: “Klose, ngoài việc anh biết ghi bàn bằng đầu, việc anh ghi bàn bằng chân ở giải này chứng tỏ anh là một cầu thủ biết ghi bàn bằng cả… đầu lẫn chân".

* Trận Ukraine và Saudi Arabia, một chuyên gia bóng đá bình luận giữa trận: “Nói về bàn thắng thứ nhất của Ukraine mà cầu thủ ghi bằng đầu gối, đây không phải là bàn thắng may mắn.

Đá bóng là thế, bất cứ bộ phận nào cũng có thể ghi bàn (trừ tay). Không phải đánh đầu thì đánh đầu gối, cũng là… đầu cả”.

Còn BLV thì nói: “Những đường chuyền của Voronin có nguy cơ thành bàn rất cao nếu cầu thủ tiền đạo của họ dứt điểm thành công.”

* Còn một BLV bình luận trận Argentina và Serbie&Montenegro: “Có thể thấy đội tuyển Argentina đang đá với các tam giác được hình thành từ mỗi 3 người 1.

Các tam giác có đỉnh quay lên trên hoặc quay xuống dưới hoặc quay sang trái hoặc quay sang phải hoặc quay… lung tung. Tổng số tam giác là tổ hợp chập 3 của 11 các bạn đợi chút để tôi tính ... kết quả là ... à xin lỗi phải là tổ hợp chập 3 của 10 vì không tính thủ môn..."

Cũng là BLV này nhưng trong một trận đấu khác: "Bắt chính hôm nay là trọng tài xyz, ông sinh ngày 15-4-1961. Ông cao 1m75, cân nặng 72kg và có nhóm máu O.

Thống kê cho thấy trên sân hôm nay cũng có 7 cầu thủ nhóm máu O, 8 cầu thủ nhóm máu A, 4 cầu thủ nhóm máu B và 4 cầu thủ nhóm máu AB. Điều trùng hợp thú vị là cả 2 vị trọng tài biên đều có nhóm máu B"

* Trong trận Brazil – Pháp, sáng 2/7/2006, một BLV bình luận: “Pha chạm bóng vừa rồi của Juan suýt nữa làm cho Dida phải vào bóng nhặt lưới. Vâng, suýt nữa thì vào bóng nhặt lưới” (sửa rồi vẫn bị sai).

Theo VTV

Sunday, November 12, 2006

Tại sao doanh nghiệp tư nhân không được góp vốn?


Đâu là sự khác nhau giữa DNTT và TNHH

Sự từ chối đó là đúng, nhưng lý do thì không hẳn như thế vì vô hạn hay hữu hạn thì cũng là chịu trách nhiệm. Lý do của nó khác, liên quan đến những khái niệm pháp lý nền tảng về công ty.


Hai cách phát triển trái ngược nhau


Sự phát triển của định chế công ty ở ta so với định chế tương tự của các nước đi đầu trên thế giới thì ngược hẳn nhau. Ở các nước kia, công ty có trước sau đó mới có luật pháp điều chỉnh nó. Lý do là ở đó do nhu cầu của cuộc sống người ta phải giao ước, hứa hẹn (vay nợ, mua bán, lập hội). Sau đó họ cãi nhau; bèn thưa ra chính quyền; nơi này giải quyết và kết quả giải quyết tạo nên luật pháp. Ở đó thực tại cuộc sống có trước, luật pháp có sau. Đó là sự diễn tiến tự nhiên của lịch sử.


Ở ta luật pháp tạo nên thực tại cuộc sống. Và định chế công ty ở ta đã hình thành trong hoàn cảnh này. Trước năm 1990, không có DNTN hay công ty. Chính Luật Công ty năm 1990 tạo nên chúng; sau đó Luật Doanh nghiệp 2000 và 2005 tiếp tục cải tiến chúng. Vì từ luật pháp mà ra nên các loại hình doanh nghiệp được sắp xếp theo sự hợp lý: DNTN, hợp danh, trách nhiệm hữu hạn... Ở các nước khác, chúng không đi theo trình tự hợp lý đó. Lý do là từ trong cuộc sống chúng nảy sinh và không chính quyền nào muốn đụng cho đến khi có sự tranh chấp xảy ra trong nội bộ của chúng; chính quyền can thiệp và chúng trở thành một định chế theo luật pháp. Chẳng hạn ở Anh, nước phát triển nhất trong thế kỷ 19 và trở thành mẫu mực cho các nước khác về các loại hình doanh nghiệp, thì luật công ty cổ phần của họ có vào năm 1862, trong khi luật công ty hợp danh mãi đến năm 1890 mới có, còn DNTN không có luật! Đấy là vì người ta coi DNTN là một con người (một thể nhân trên 18 tuổi) và hoạt động của nó bị chi phối bởi các luật căn bản dành cho thể nhân kia (hợp đồng, dân sự...). Thành ra nếu chúng ta lấy các khái niệm pháp lý trong luật pháp của mình, vốn phát sinh theo sự hợp lý, để suy ra những thứ tương tự trong luật của các nước, vốn phát sinh theo nhu cầu cuộc sống, thì nhiều lúc thấy khó hiểu và dễ hiểu sai. Do đó phải đi riêng lẻ vào từng khái niệm pháp lý nhất định.


Tư cách


Khi mỗi người chúng ta sống thì chúng ta có thể gây ra trách nhiệm. Thí dụ cành cây xoài nhà mình rơi vào đầu người khác lúc họ đi qua. Do đó dễ có tranh chấp trong cuộc sống và luật pháp phải giải quyết. Nó làm bằng cách xoay vào trách nhiệm là một khái niệm đạo đức đã tồn tại trong cuộc sống. Và nó ấn định ai ở vị trí nào thì phải chịu trách nhiệm gì? Một người chịu trách nhiệm với một người khác thì người sau có quyền lợi. Do đó trong luật có khái niệm địa vị pháp lý. Từ ngữ đó được dùng khi một người đứng một mình và không bao hàm một mối tương quan có với ai. Nếu có, thì người ấy có một tư cách. Vợ đối với chồng, thầy đối với trò. Tất cả chúng ta, khi đến 18 tuổi và tâm thần bình thường thì đều có một tư cách. Nói đến tư cách là để xác định trách nhiệm. Và trách nhiệm cho phép chúng ta đi kiện người khác khi bị thiệt hại, và bị người khác kiện trong trường hợp ngược lại. Vậy nói đến tư cách là nói đến việc đi kiện và bị kiện để thực thi trách nhiệm hay quyền lợi của mình. Muốn thực thi thì phải có “tài sản riêng”. Bị kiện là trách nhiệm thì đi kiện là quyền lợi. Từ cơ sở này chúng ta sang các loại hình doanh nghiệp.


Tư cách pháp nhân


Anh A 25 tuổi, mở một quán phở. Phở bán gây ngộ độc, thì anh - do trách nhiệm mình có - sẽ phải đền. Có một người bị ngộ độc, anh đền một; có 15 người, anh đền 15. Khi bị đền như thế, anh A và tiệm phở của anh ta là một. Anh ta phải đền cho đến khi chỉ còn vật dụng cá nhân với đồ thờ cúng! Luật nói rằng anh ta chịu trách nhiệm vô hạn. Ngược lại, ai ăn phở không trả tiền, anh có quyền đòi. Rõ ràng anh A và tiệm phở của anh chỉ là một. Luật của các nước khác gọi hình thức này là làm chủ một mình, còn ta gọi là DNTN.


Một mình A làm ăn thì khó mở mang cơ sở vì thiếu tiền. Muốn vượt qua, anh rủ người khác góp. Họ lập thành một “hội” (đầu tiên gọi là societas), thí dụ “Phở 25”. Giữa họ với nhau không có vấn đề gì; nhưng nếu tiệm bị ăn cắp ai sẽ đứng ra thưa; nếu phở gây ngộ độc, khách thưa ai? Vấn đề trách nhiệm được đặt ra. Và luật pháp trả lời; lúc đầu - chưa có kinh nghiệm - nó bảo: “Tất cả các anh và vô hạn”. Và cái hội kia được gọi là công ty hợp danh.


Trong hội có người tham gia trực tiếp, có người không; nếu ai cũng phải chịu trách nhiệm vô hạn cả thì sẽ khó có Phở 26, 27, 28! Chính quyền muốn có nhiều “hội phở”cho dân ta xài; bèn đổi ý và tuyên bố: “Thôi các anh bỏ tiền thì không phải chịu trách nhiệm như vậy nữa; tôi sẽ tách các anh ra khỏi khối tài sản mà các anh đã mua và gọi nó là hội”. Khối tài sản thì làm sao mà đi kiện và bị kiện? Do đó luật phải biến nó thành “người”. Bây giờ “hội” có thể đi kiện và bị kiện y như anh A. Việc ấy do luật pháp đặt ra, chỉ có trong con mắt của luật pháp và được gọi là “pháp nhân”. Cái “hội” có tư cách pháp nhân kia được gọi là “công ty trách nhiệm hữu hạn”. Sau này để nó có thể gọi thêm vốn nhiều người, người ta đặt ra công ty cổ phần. Đây là diễn giải theo một trình tự hợp lý. Trên thực tế ở Anh, luật cho công ty cổ phần có trước, trách nhiệm hữu hạn có sau; vì người ta phải giải quyết vấn đề trách nhiệm, mối âu lo chính, để cho ra đời công ty Đông Ấn đi sang Ấn Độ, bắt đầu tiến trình mở mang một đế quốc mà mặt trời không bao giờ lặn!


Đến đây ta có thể trở lại câu hỏi nêu trong tựa của bài. Ở loại hình công ty, luật pháp tách người bỏ vốn ra khỏi khối tài sản mà họ tạo nên; ban cho khối đó tư cách làm “người”, nó có thể đi kiện và bị kiện và phong nó là “pháp nhân”. Khối tài sản mà anh A có trong tiệm phở của mình không được coi là người; do đó tiệm phở của anh không có tư cách pháp nhân; nên DNTN không thể lấy tên nó góp vốn cho ai được. Chỉ có anh A thôi và anh phải dùng tên cúng cơm của mình.


Nếu anh kỵ húy thì bây giờ luật cho anh mở công ty trách nhiệm một thành viên, công ty này có tư cách pháp nhân; tức là khối tài sản anh A đã tạo nên trong DNTN trước ngày 1-7-2006 không được coi là “người” thì bây giờ - nhờ kinh nghiệm loài người - tình cảnh bất công của nó được đảo ngược! Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên chỉ bắt đầu có ở Anh vào khoảng năm 1972. Nếu ta so sánh quá trình phát triển của họ thì sẽ thấy để có loại hình này họ mất hơn 100 năm (1862-1972). Ta mất 10 năm (1990-2000)! Luật pháp phục vụ con người mà!

Theo Nguyễn Ngọc Bích

Thời báo Kinh tế Sài Gòn

Friday, November 10, 2006

Nhật ký cái cốc


@copyright by emyeuanh.

****

Anh số 1 :

Anh này là đứa bạn mình cho số đt của mình nên mới gọi làm quen, đã nói chuyện vài lần, vài lần rủ đi uống nước nhưng mình toàn bận. Hôm nọ đang buồn chán, anh gọi điện rủ đi chợ đêm Đồng Xuân, đi luôn.

7h đi, nhưng mà mình lại chưa ăn cơm, vì chẳng có gì để ăn. Thế nên mình rụt rè đề nghị là đi ăn cái gì đó đã, anh đồng í luôn làm mình phấn khởi lắm. Nhưng anh lại thêm một câu là anh đã ăn cơm ở nhà rồi. Vậy là quyết định đi ăn cháo trai cho anh đỡ bị no ( hơ hơ ). Trên đường đi nói chuyện về ăn uống. Gì chứ ăn uống là sở trường của mình, nên mình nói rất say mê và trót khoe với anh là có bữa kỉ lục nhất em ăn đc 10 bát cơm. Anh nhìn mình sửng sốt, mình hơi ngại nên giải thích thêm là bát nhà em nhỏ, xới lại vơi, nên chắc là so với nhà anh là 5 bát Image hehe
Anh gật gù hiểu ra " vậy là em ăn cũng khoẻ đấy, nhưng chưa bằng anh, con gái làm sao ăn khoẻ bằng con trai đc "
chuyện trò đến đó thì mình cũng vừa ăn xong 1 bát cháo. Anh thấy vậy bảo " Gọi thêm bát nữa đi em, em chưa ăn gì mà "
Mình định bảo vâng ạ nhưng chợt nhớ ra làm thế mất hình tượng ngọc nữ Image( hớ hớ ) nên bẽn lẽn bảo anh là " thôi anh à, ăn ít mới thấy ngon, ăn nhiều ngán lắm "
Xời, duyên dáng nhẹ nhàng tế nhị cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhỉ ? nhi? nhi?
Ấy thế mà cái thằng cha hiếu chiến đó ko biết đường, lại phán một câu mà có lễ cả tháng sau phải hối hận và ray rứt " Thế mà em cũng kêu là ăn khoẻ lắm, chỉ được cái bốc phét giỏi , thế này mà ăn thi với anh là bét ngay "

Hừ, mình ghét nhất đứa nào khích bác đểu, nó lại còn kêu mình bôc phét mới đau chứ.
thế là mình gọi luôn bát thứ 2.
Ăn xong bát thứ 2, mình thấy hơi hối hận. Con gái lần đầu đi chơi ai lại ăn 2 bát liền bao giờ, mất mặt quá. Nhưng thằng hiếu chiến nó có để mình hối hận lâu đâu. Nó nhìn mình khinh khỉnh cười kêu " No rồi phải không? "
Mình cười toe toét " thôi, ăn thế thôi anh ạ, mình còn đi ĂN MÓN KHÁC " he he he

Và cuộc chiến bắt đầu....
trước tiên rẽ ngay ra lò dúc ăn sữa chua, mọi khi mình chỉ ăn sữa chua trắng, nhưng hôm nay thì quyết ăn đủ 4 loại, cam, dâu, khoai môn, ca cao.
Xong, 4 cốc sữa chua, anh lại gợi í là ở đây có kem nữa.
Mình kêu là em chỉ thích ăn kem tràng tiền ( thật ra là thích ăn kem ciao ) vậy là lại đi ăn kem
Xong, 1 ốc quế nếu không phải vì anh í ko thích ăn kem thì mình đã ăn 2 cơ.
Rồi anh vẫn chưa chịu câm nịn cái cổ hộng lại, lại khích đểu " Ăn thế vẫn chưa no đâu nhỉ? "
mình đáp " Vâng, bây giờ phải đi ăn cái gì nóng nóng, em hơi lạnh" Thế là ra Chả cá ăn sủi cảo, mỳ vằn thắn.
Chốt hạ cuối cùng là đi ra hàng bạc ăn nem chua rán
gọi 15 cái nem nhưng anh chỉ động vào có một cái còn đâu ngồi nhìn mình....ăn. hai anh em nói chuyện cũng rôm rả nhưng mình để ý anh it nói hẳn ( he' he' ).ăn xong mình đòi trả tiền ( thật ra lần nào mình cũng đòi trả 1/2 nhưng anh ko đồng í )
thấy mình trả tiền rồi anh nhìn ông bán hàng xem thối lại mình bao nhiêu tiền rồi đưa cho mình đúng ngần ấy tiền bao gồm cả 1 đồng xu 1000.
Chẹp, thế có gọi là nguời đàn ông chuẩn mực và chính xác ko nhể?

Đến lúc này thì anh ko còn gạ gẫm gì mình nữa, im lặng buồn không nói....hi hi hi
Mình hả hê đứng dậy, trời ơi, sao mà bụng căng tức muốn tụt cả quần ra thế này, công nhận là no quá thể, sao đứng lên mới thấy no nhỉ, lúc ăn thì ko thấy mấy. Mình đi lại lặc lè khó nhọc. Anh hỏi có đi chợ đêm nữa không? Mình bảo là thôi, 10h30 em phải về rồi, thực ra là ăn quá no thì mình chỉ muốn nằm lăn ngay ra đất ngủ.
Suốt đường đi anh cha thèm nhìn sang mình, chả nói gì luôn.........mơ hồ cảm nhận có lẽ phải rất lâu sau anh mới lại gặp mình, mà có lẽ là chả bao giờ cũng nên....

Mình làm gì sai à? không......chả làm gì cả, mình đã rất ý tứ, tại anh khích mình trước đấy chứ.

Hẹn hò anh số 1 thế là kết thúc, mình no 2 ngày. Image

Anh số 2 :

Cũng giống như anh số 1 anh số 2 cũng là do một người quen cám hấp nào đó của mình giới thiệu.
Kiểu như là " Anh dạo này gái mú chán quá, chú em có đứa bạn nào được được giới thiệu anh phát ", " vầng, em thì cũng khác mấy gì anh, à, nhưng em có con bạn này cũng được đựơc ông anh thử chiến xem, tên tuổi, số đt, YM như vầy như vầy như vầy......". Đấy, đại loại vậy Big Grin

Phải cái là anh này khác hẳn anh kia, hầu như chả gọi điện, chỉ toàn chat YM.

Chủ nhật, 12h kém 15 phút, mình đang ngồi thái dưa chuột để làm salat thì điện thoại reng.Thật tình cờ và thật là bất ngờ, anh số 2 gọi điện.
" À lố, ai đó? "
" Anh đây "
" Anh nào? "
" Không nhớ anh à em? "
" Anh Tuấn à? em éo đùa đâu nhé "
" không, anh là Q mà. "
" thôi chết, anh Q à, em bị nhầm, sao hôm nay rồng lại gọi đến nhà ......thiên nga thế này." ( hé hé )
" Em lắm anh nhỉ? uh, anh mới ra hà nội, hôm nay rảnh định mời em đi ăn trưa. Em rảnh không? "
Ăn trưa à? mất 3 giây để suy nghĩ, rút kinh nghiệm anh số 1, mình nghĩ là mình cần thời gian để quên đi kỉ niệm đau thương Big Grin, ăn thì phải từ chối thôi nếu ko muốn mối quan hệ sẽ đi quá xa ( hí hí )
" Em hôm nay rảnh nhưng em phải ăn cơm ở nhà với bố, hôm nay có mỗi hai bố con ăn cơm với nhau. Tiếc quá."
" Thế không ăn trưa đc thì mời em đi uống nước vậy nhé? 2h chiều đc không em? "
" Dạ đc"
Anh chào mình rồi định cúp máy làm mình ú ớ gọi với theo ..." ơ, thế tí nữa hẹn gặp ở đâu? địa chỉ địa điểm để em biết đường mà đến chứ ?"
" Sao em lại phải đến mà không phải là anh đến đón em? Anh sẽ qua đón em nhé? được không ?"

ôi ôi ôi, oánh trúng tâm lí của mình. Mình vốn lười nên rất thích đc đưa đón chiều chuộng. Anh số 2 đã ghi điểm ầm ầm. Anh cúp máy rồi mà mình vẫn còn mơ màng tưởng tượng. Anh í thật là galant, thật là tâm lí, đúng là đàn ông đích thực. Ko quản ngại đg xa đưa đón. Tự nhiên thấy hồi hộp quá đi. Mình sẽ phải mặc bộ quần áo nào đây? mặc cái gì đây ?để tóc kiểu gì đây?.....ăn cơm mình vẫn nghĩ, ngồi xem Đê Chang Kưm mình vẫn mơ màng nghĩ............( Thật ra sau này mới biết nhà anh ở Hàng Ngang gần xịch nhà mình, nếu biết sớm thế thì chả cần phải suy nghĩ nhiều thế)

Nghĩ cho lắm vào, loáng cái đã 2h, anh đã đến. Buổi hẹn đầu thì không thể để anh chờ quá 5 phút, công nhận không? Thế nên rốt cục mình mặc nguyên bộ đồ đang mặc trên người ( quần lửng trắng, áo phông xanh )

Anh đã đến, ư ứ ử ừ ư.............biết nói thế nào nhỉ.....Chẹp, riêng anh số 2 thì mình phải có đoạn đặc tả ngoại hình.

Tóc anh mới cạo trọc nên mình suýt không nhận ra. Ko sao, mình vốn thích con trai tóc ngắn với đầu trọc mà, nhưng mà đầu trọc lại đeo kính cận thì nhìn nó cứ khơm khớp....heee......lưu manh giả danh cán bộ ứ thể chịu nổi.
Nhìn xuống dưới mới gọi là xúc động, lần đầu tiên thấy con trai mặc quần bò loe Big Grin, kết hợp với sơ mi trắng đã đc cố tình cởi bỏ 4 cái cúc áo he he he. Quả giầy mới choáng, giầy da đen, mũi vuông nhưng mõm lại dài và cong vút. Mình lấy tay bụm miệng cười, giả vờ là cười duyên " Anh chờ em lâu không? " chứ thực ra là cười cái sờ tai lít của anh tức cười quá.
Nhưng có sao nào, ngoại hình vốn không phải tiêu chí hàng đầu của mình cơ mà Smilequan trọng là anh galant và tâm lí.

Anh đèo mình, vừa đi vừa nói chuyện kiểu.....Em ăn cơm chưa? em ăn cơm rồi anh ăn cơm chưa anh cũng ăn cơm rồi....vv...Thế quái nào mà cả cuộc đời này hẹn hò có lẽ mình chỉ toàn nói chuyện ăn uống.Anh hỏi mình có thích nấu nướng và hay nấu nướng không? Câu trả lời tất nhiên là không nhưng mà giác quan thứ 5 một phần hai của mình mách bảo là nên trả lời là có ( he he he )

Đi một hồi thì anh đèo thẳng mình đến một quán tên gọi là Néo - 48 B Phan Bội Châu. Hơ hơ, hơi choáng, thông thường các anh hẹn hò hay hỏi mình là em thích đi đâu? em thích làm gì nào? .....vv Thằng cha này thì chả hỏi lấy một câu, đèo thẳng đến hiện trường luôn.

Chậc, ko sao, chắc anh ý là người mạnh mẽ có tài chỉ huy ( thíc chỉ huy thì đúng hơn, hê hê )

Quán khá yên tĩnh vì vắng, không gian cũng sang trọng nhã nhặn, chỗ ngồi bố trí dọc sát hàng lang có cửa kính rộng, view nhìn xuống đường phố.

Gọi nước rồi bắt đầu nói chuyện. Lúc nãy mình có nói là anh đang hỏi mình về chuyện nấu nướng. Mình phát hiện ra là đó có lẽ là tài lẻ và là sở thíc của anh. Băng chứng là mình cứ lái sang chuyện xem phim với chơi game là anh lại ậm ừ, cầm cốc nước lên hớp một ngụm rồi lại " Thế em có biết thứ tự các món dọn lên trong bàn tiệc của tây ko?......thế em có biết vị trí để dao nĩa? thế em có biết.......em có biết.........." bla bla bla

Mình đọc sách thấy nói rằng, một trong những cách gây thiện cảm ngay với người khác là biết gợi cho người ta nói về cái người ta thích và lắng nghe nhiệt tình.

Mình chăm chú nghe anh nói, anh bảo là anh thíc ăn ngon và nấu ăn cũng rất ngon, mẹ anh nấu ăn cũng rất ngon, nấu món này phải thế này, ăn món này phải thế kia......vv....Đôi lúc mình chớp chớp mắt, những lúc không chớp thì mình trợn tròn mắt nghe từng lời anh ( 1 là cho thấy mình đang lắng nghe, 2 là trợn mắt lên cho mắt nó to cho nó xinh đẹp Big Grin) Mình thêm vào những câu như là " Ôi thế á! "........" Vậy sao? Thật là hay quá! "......." Anh giỏi thật đấy ".......
Thật là vô cùng duyên dáng ý tứ, công nhận không?

Nhưng rồi anh chợt đổi giọng..
" Anh thấy em nên học nấu ăn đi, con gái cần phải biết nấu ăn ngon. Không có thằng đàn ông nào thích những cô gái vụng về nấu ăn dở tệ. Mà con gái thời nay thì toàn những đứa chả biết gì về nữ công gia chánh. Như thế là hỏng, anh thật, những đứa như thế ko giữ nổi chồng đâu.Mà có khi chưa chắc đã lấy đc chồng í chứ đừng nói chuện giữ. Anh mà lấy vợ thì vợ anh nhất định phải biết nấu nướng ngon lành, anh là con một, nên chắc chắn sẽ ở cùng bố mẹ, anh muốn vợ anh phải biết lo toan gia đình, chăm sóc bố mẹ chồng. Anh đến nhà anh chỉ cần tham quan cái khu bếp là biết ngay con gái đó có biết nấu nướng vun vén không? Biết sắp xếp gọn gàng sạch sẽ thì đến 80% là nấu ăn không tồi.
Anh nhắc lại là em nên đi học nấu ăn đi, anh khuyên thật đấy. "

Hơ hơ.......mình đang ngồi ngả ngớn trên ghế đệm tự nhiên càng nghe anh nói mình càng từ từ ngồi thẳng lưng, tiến gần mép ghế, chỉ ngồi bằng nửa mông, một tay chống lên bàn giữ thăng bằng một tay với cốc sinh tố dưa hấu, hút một hơi từ từ để lấy lại thăng bằng.

Sợ nhỉ, ko lấy đc chồng, sợ nhỉ, phải ở với bố mẹ chồng, sợ nhỉ, phải biết dọn dẹp, sợ nhỉ,......ôi sợ quá.

Mình khẽ nghiêng đầu, lấy tay xoắn tóc , mắt nhìn vu vơ....." Vâng, em cũng biết điều đó"
Nghe xong câu đó chừng như anh cảm thấy an tâm hả hê nên liền đứng dậy " Em ngồi đây, anh đi toilet "

Hơ hơ hơ...........Big Grin Big GrinBig Grin, đi vệ sinh thì cũng chẳng có gì nhưng mà mình vẫn thấy mắc cười.

Đi vệ sinh xong chừng như nhẹ nhõm hơn, anh hỏi mình uống gì nữa không gọi thêm đi, rồi tự gọi luôn cho chính mình một cốc trà bạc hà.

Chừng như thấy mình nói quá nhiều nên anh gợi í là đến lượt em nói về em đi, rảnh em thường làm gì.
Trong đầu mình thì nghĩ là em thưòng ăn và ngủ và xem phim nhưng không hiểu sao đi từ não bộ thốt ra đến bờ môi gợi cảm thì nó lại thành thế này " Em thường đọc sách và nghe nhạc buổi tối, thỉnh thoảng rảnh rỗi em giúp mẹ nấu ăn, cũng không biết nấu nướng gì đâu nhưng mà đứng lăng xăng để học hỏi thôi ". Anh có vẻ hài lòng với câu trả lời thớ lợ của mình ( hĩ hĩ hĩ )

Xem chừng anh chỉ cần biết về mình có thế thôi, anh nhìn đồng hồ, 4h15, anh lại đứng lên, quay sang mình nói
" Em đứng lên đi, đến giờ về rồi, 5h anh có hẹn, anh phải đưa em về."

Đến và đi cun cút như chim, chả có cơ hội lựa chọn và đưa ra í kiến.
Đưa mình về, anh bảo là rất vui đc gặp em, em thường rảnh ở nhà lúc nào để anh gọi điện cho em. Thế cơ đấy, có cảm tình với mình thế cơ đấy, chả bao giờ gọi điện bây giờ lại gọi điện.
Mình trả lời " Ah, anh gọi lúc nào cũng đc, ngoài những lúc không có nhà thì em toàn ở nhà." He he he


Anh số 3

Anh sinh năm 78, học Kinh tế, đang làm về xuất nhập khẩu, trông ngoại hình hơi lùn mặc dù khá là duyên, trông hơi duyên mặc dù khá là thấp Big Grin. Hai đứa quen nhau ở công ty Lacave.

Trong các anh thì anh số 3 chắc là kết mình, có tự tin quá không nhỉ ? Không, vì anh có lần gọi điện cho mình bảo là " ngày nào anh cũng muốn làm việc cho nhanh xong để về nhà tắm rửa ăn cơm rồi gọi điện cho em, nghe giọng em nói Big Grin( chú ý là phải tắm rửa với ăn cơm xong mới nói chuyện đấy nhé, rất nguyên tắc và điều độ, công nhận không? )
nhưng mà bạn bè tri kỉ cũng thích nói chuyện với nhau chứ sao, đâu chắc anh đã thích, nhờ nhờ nhờ !!! Big Grin
Nhưng bạn bè thì không nói với nhau những câu đại loại thế này " Không biết đã có ai nói với em điều này chưa ? rằng thì là em có đôi mắt rất đẹp." ( he he he ) Rồi lại thế này " Anh rất thích nhìn em cười, em có nụ cười rất là vui tươi " ( hí hí hí ).

Cánh đàn ông nhiều bạn thật là bùn cười, khi tấn công thì dùng những lời khen ngọt phỉnh nịnh, đến khi yêu thì lại kiệm lời nịnh nọt yêu thương. Trong khi đối đãi với phụ nữ phải ngược lại. Giai đoạn cưa cẩm thì đừng có mà nghĩ là mật ngọt chết ruồi, đừng khen nàng nhiều ( không khen càng tốt, chả sao ) vì những lời khen nịnh sẽ làm nàng sinh hư và kiêu kì, ảo giác thái quá về bản thân. Cứ phải dùng hành động mà thể hiện, đôi khi lạnh lùng, đôi khi thờ ờ lảng tránh để nàng phải băn khoăn, phải nghi vấn rồi thì là lo lắng.....vvv Smile. đến khi đã có tình cảm rồi thì đôi lúc lời khen nịnh là mọt liều thuốc an thần để có thể điều trị và quản lí cái sự hung hăng, tọc mạch lắm điều của nàng.....vv

Trở lại chuyện anh số 3, đại khái là theo cảm nhận và nghe giang hồ đồn đại thì anh có vẻ rất kết mình, chắc thế. Nhưng chính thế làm mình lại có vẻ rất ngại anh, chẳng bao giờ nhận lời đi gặp anh một mình, thấy anh từ xa là chỉ muốn đánh bài chuồn.

Cuối tuần, thằng Nam học ở NZ đang kì holiday nên về chơi, cả hội đi ăn uống, xem phim, rồi đi hát karaoke. 5 đứa: mình, thằng Nam, cái Mai, anh M, và Tr. ăn chơi nhảy múa hát hò đc khoảng 2 tiếng thì thằng Nam bảo " tí nữa bà giả tiền nhé, bữa sau tôi khao bù ", " cái gì, tôi tưởng ông rủ thì ông phải trả chứ, nên có mang theo nhiều tiền đâu, hỏi cái mai xem nó có mang ko? ". tình thế thật là nan giải, hết sức nan giải, chẳng nhẽ lại phải một đứa phóng về nhà lấy tiền. chợt cái Mai nảy ra một ý kiến " Gọi anh C. của P đến hát rồi anh í trả tiền ". Cả bọn rú lên gật gù tán thưởng. Lũ khốn, đều cáng đến thế là cùng. Nhưng mình cũng chẳng thể trách đc chúng nó, nếu ông C là bạn của cái Mai chẳng hạn thì chắc chắn là mình cũng rú lên đòi ăn chùa ngay vì không phải bạn mình, chẳng ảnh hưởng gì đến mình. Đời là thế! Sự phản ứng của mình yếu ớt ko địch lại đc 4 cái mồm choe choé kia.

Kế hoạch tác chiến bắt đầu.

Cái Mai gọi điện, " Anh C ạ, vâng, em là Mai bạn của P......dạ, bây giờ anh rỗi không ạ.......à, không có gì cả, em với P buồn quá nên rủ mấy đứa bạn đi hát, nó bảo là không biết anh rảnh không hay là rủ cả anh đi cùng cho vui.......ái ái (<---- mình nhéo nó 2 cái, bịa đặt trắng trợn, mình bảo nó muốn rủ ông í đi hồi nào).....ah ko có gì anh ạ.....thế anh rảnh ạ....vâng.....anh sẽ qua ạ.........anh biết quán Nice ở trần quốc toản không? ....vâng đúng rồi chỗ cắt ngang phố huế đó anh.....vâng, 15 phút nữa gặp anh ở đó nhé......em chào anh." Cạch!

Cả lũ lại rú lên rồi bắt đầu dọn dẹp, vứt hết vỏ bánh kẹo với cả đồ uống dở xuống gầm bàn, bày biện lại cho gọn gàng sạch sẽ.
Cái Tr ở lại trên phòng, còn cả lũ kéo mình xuống đứng dưới đường để chờ thiên thần hộ mệnh cứu cánh đến. Từ tràng thi đến chỗ TQT chỉ 5 phút theo đường chim bay nhưng mà theo đường anh C bay thì đúng 15 ph anh mới có mặt như anh đã nói trước. Vừa thấy mặt thiên thần, mấy con giời chạy ra đon đả dắt xe rồi kéo anh lên phòng, bọn em lên đặt trước phòng rồi, chờ anh mãi......

Chúng nó đặt thần thiên ( í, mình nói nhịu, í mình là thiên thần ) của chúng nó ngồi vào ghế ( à, tất nhiên, ko lẽ ngồi lên bàn ) bày biện đồ ăn rồi gọi nước uống để một đống xung quanh như cúng tế. " Anh uống nước gì, anh ăn cái này , ăn cái kia , ăn cả cái này, ăn cả cái kia nữa......bla bla bla. Chết mất với cái bọn này, thớ lợ...thớ lợ.....và thật thớ lợ.
Mình chẳng nói gì, ngồi im nhìn. Thằng Nam thấy thế gọi ngay " bà đưa cái list đây cho anh C chọn bài, rồi bà ngồi ghi luôn đi". Anh, dường như nhớ ra sự có mặt của mình, nên nhẹ nhàng nói " Ồ, không, các em chứ chọn bài , cứ hát trước đi, anh ngồi nghe thôi. " He he he, mấy con giời hát suốt 2 h chán chê mê mỏi ra rồi nên chúng đâu có thiết nghe lời anh nói, chúng muốn anh phải tâm phục khẩu phục mà trả tiền, tạo cho anh cảm giác tội lỗi là anh hát nhiều nhất tranh hết phần mọi người. Big Grin

" không, chẳng mấy khi đi chơi cùng nhau nên ai cũng phải hát, nghe P bảo anh hát hay lắm, nên anh nhất định phải hát."

Ặc ặc, nghe anh thủ thỉ mấy lời tình tứ mình đã rởn cả da nói chi là đc nghe anh hát. Anh cũng biết điều đó nên là nhướng mắt nhìn mình ngạc nhiên. Mình biết nói gì? biết làm gì? nên là đành nhìn lại anh cười trừ. Khổ cái là mình nghĩ đó là nụ cười trừ chứ anh thì lại cho rằng đó là nụ cười khích lệ, rằng thì là.......anh cứ hát đi anh em muốn nghe anh hát lắm lắm.........chết dở! Big GrinBig Grin

Thế là anh í nói thế này " được rồi, để anh chọn bài. Xem nào, anh nói trước là anh hát ko hay lắm đâu. Anh hát không hay nhưng mà anh hát rất có hồn nhé. "
Xin nhắc lại , anh bảo là " ANH HÁT KO HAY NHƯNG MÀ ANH HÁT RẤT CÓ HỒN NHÉ " In Love

Mà công nhận là anh ko hề nói điêu đâu nhé, anh hát có hồn thật, khi nhạc cất lên là anh vào lời luôn, khi bắt đầu vào lời thì anh đã sang nhịp thứ 3.Big Grin Anh đúng là ko có năng lực về tiết tấu, hát toàn sai nhạc, nhưng buồn cười là anh hát rất nhiệt tình mà không cảm giác đc mình sai nhạc hoặc là anh càng cảm giác mình sai nhạc thì lại càng cố ngân to lên hoặc la dài hơi ra Big Grin

Cả lũ im thin thít, đứa thì nhìn vô thần vào màn hình, đứa thì bâng khuâng lật từng trang list, đứa thì ngồi hết nhìn anh hát lại sang nhìn mình. Tự nhiên mình mắc cười quá nên phải che miệng cười ( sợ anh nhìn thấy tưởng chê đểu anh hát ). Đáng đời bọn gian ác, nghĩ là chơi đc người mà ko bị xây xước à, muốn đào mỏ nó bây giờ cố mà ngồi nghe thiên thần hát. he he he

Anh hát say sưa liền lúc 3 bài, lúc nãy viết chọn bài mình đã viết 8 bài cơ, nghĩa là cả lũ còn phải nghe 5 bài nữa mới có thể thay đổi tình thế. Mà anh chọn toàn những bài nhạc vàng nhạc đỏ nên chả ai dám tranh của anh. Phải công nhận khi đc chạm đúng sỏ thích lại đc khích lệ thì ng ta hăng hái nhiệt tình đến không ngờ. Anh thậm chí đứng hẳn lên hát, say sưa say sưa, hát rất có hồn Big Grinhê hê

đến bài thứ 4 màn hình hiện lên bài Hạ Trắng- Trịnh Công Sơn. Mình reo lên.....Ah, em thích bài này, em hát đc bài này. Cả bọn mừng húm như chết đuối ở bể bơi vớ đc phao cứu nạn.......uh, P hát đi, hát bài này đi. Anh đành nhường mic cho mình. Hát xong anh nhận xét " em hát hay nhỉ nhưng giọng hơi yếu". Rồi màn hình lại hiện lên bài Tình Ca. Anh reo lên " Ah, bài này phải để anh! ". Cả lũ im thin thít. Mình lại tiếc nuối nhường mic cho anh.
Đến bài thứ 6,7 gì đó thì là bài " Lời của gió". Thôi xong, bài này phải song ca. Tất nhiên là mình phải hát với anh rồi. Chẳng nhẽ mình nghĩ là anh sẽ chịu hát với cái Mai hoặc ngựơc lại, cái Mai sẽ muốn hát với anh sao? ( Tr với M thì là một đôi rồi, nên ko tính )
Tèn tén ten..........Trái tim mình hoàn toàn loạn nhịp, thanh quản thì lạc điệu mà bờ môi thì lạc lối. Anh hát nhầm nhạc làm mình cũng nhầm theo. Lúc anh ngân dài quá làm đến lượt mình vào thì phải hớt hơ hớt hải đuổi theo nhạc. Lúc anh kết thúc rất sớm làm sang đến lời của mình mình lại phải ngân nga như vọng cổ. Rồi là đôi lúc say mê quá anh hát luôn sang phần của giọng nữ làm mình phải hát phần giọng nam, nhưng mới hát đc 3,4 từ thì anh lại chợt nhận ra đấy là phần giọng nam nên anh lại song ca cùng mình luôn.Mình thấy anh hát rồi thì thôi dừng lại ko hát nữa nhưng mà đúng lúc đó lại sang phần giọng nữ..........Cứ thế, cứ thế......hát mà đánh đuổi như chơi đấu vật.

Hát một lèo 8 bài rồi thì anh nhường mic lại cho bọn mình. đừng nghĩ là anh sẽ ngồi nghe bọn mình hát. Anh vừa hát vừa uống 2 cốc mơ muối nên là anh phải đi đâu đó. Mình đoán thế, ko chắc là anh có làm cái-việc-mà-ai-cũng-biết-là-việc-gì-ấy không. Chỉ thấy anh đi ra ngoài. Sở dĩ ko chắc là vì nếu đi làm việc đó thì ở mỗi phòng đều có restroom riêng cơ mà. Hay là vì anh i ko biết nên phải đi xuống dưới- cái Mai phỏng đoán. chờ đến 10 ph chưa thấy anh lên cả bọn bắt đầu sốt ruột. Chúng lo cho cái cơ quan bài tiết với đường ruột của anh thì ít mà lo anh chuồn mất ko ai trả tiền thì nhiều hơn ( chắc chắn rồi ). Các con giời rủ nhau ra cầu thang ngó ngó ngó, rình rình rình, trong lòng hồi hộp lo lắng, bất an........

Đang xì xào với nhau thì chợt nghe tiếng chân anh , ló đầu ra ngó thì đúng là anh đang lên......cả bọn sợ quá quay đầu chạy vào phòng, nhưng mà tự dưng cánh cửa chết tiệt mở ko đc, mà anh thì đã xuất hiện ở giữa cầu thang, ngẩng đầu lên nhìn cả bọn. Thằng Nam nhanh trí cầm điện thoại lên " Dạ vâng, vâng, bọn cháu về ngay bây giờ đây, cháu chào bác. "

"Sao vậy các em? bố mẹ gọi về à? "
"Dạ vâng, bọn em phải đèo Mai về. Có khi mình nghỉ thôi anh."
" Ừ, cũng phải về rồi, thế bọn em đưa Mai về đi, kẻo muộn để anh đưa P về cho. "
Tạch!
Mình đưa mắt nhìn tụi bạn bằng ánh mắt biết nói, van lơn " đừng đừng, mọi ng đừng để anh í đi cùng em về, làm ơn đi làm ơn đi". Sang đến mắt chúng nó chả hiểu có dịch đúng thông tin không mà đáp lại mình bằng ánh cũng biết nói kèm điệu cuời cười, tinh quái " Được được, sướng nhé, tụi này để yên cho hai anh chị có thời gian tâm sự riêng nhé "

Bọn đáng ghét, mình thù.
mình hậm hực ra về, suốt cả đường đi chẳng nói câu gì.

Vô Va !

Trong kho tàng truyện tiếu lâm lưu hành trên Net, có một serie truyện về Vô va cũng như Little Johnny rất hấp dẫn. Tớ sẽ cố gắng tổng hợp và phát hành đầy đủ phục vụ các bạn, đọc để cười cho nó sảng khoái, hè hè...

***

Vô va no.1

Tạp chí Thế Giới Phụ Nữ tổ chức cuộc thi tìm hiểu về phụ nữ. Giải nhất thuộc về Vô va, 6 tuổi. Trong các thí sinh tham dự có một ông lão 60 tuổi, cảm thấy vô cùng uất ức khi mình không được giải. Ông lão gửi thư phản đối đến Ban Giám Khảo, trong thư có đoạn:

"Thưa Ban Giám Khảo, việc trao giải nhất cho một thằng bé 6 tuổi đầu là điều không thể chấp nhận được. Tôi ngần này tuổi đầu rồi, gái Tây, gái Tàu, gái Ta các thể loại đã từng kinh qua, chẳng nhẽ tôi không bằng thằng bé 6 tuổi?"

Và đây là thư trả lời của Ban Giám Khảo:

"Thưa ngài, chúng tôi không biết ngài rành phụ nữ như thế nào, nhưng cuộc thi có 3 câu hỏi, ngài trả lời sai cả ba.

Câu hỏi thứ nhất là: Lông phụ nữ ở đâu xoăn nhất? Vô va trả lời: "Lông phụ nữ ở châu Phi xoăn nhất" - Còn ngài, ngài đã trả lời như thế nào? Lại còn minh hoạ nữa!

Câu hỏi thứ hai là: "Cơ quan chính của phụ nữ là gì?" Vô va trả lời:" Đó là Hội phụ nữ" - Còn ngài, ngài trả lời thế nào? Lại còn minh hoạ nữa!

Câu hỏi thứ ba là: Điều gì mà phụ nữ mong chờ vào cuối tuần? Vô va trả lời: "Là tạp chí Thế giới phụ nữ" - Còn ngài, ngài trả lời thế nào? Rất may lần này không có minh hoạ!"


***

Vô va no.2

Cô giáo dẫn học sinh đi tham quan công trường. Vừa tới nơi thì xảy ra tai nạn: một công nhân rơi từ tầng 4 ngôi nhà mới xây xuống đất.

Sau buổi tham quan cô giáo tập trung học sinh lại để rút ra bài học từ trường hợp trên :

- Theo các em, vì sao chú công nhân bị ngã ?

- Masa giơ tay : thưa cô vì chú công í không tuân thủ quy tắc an toàn lao động a.

- Rất có thể như vậy, ai có ý kiến khác nào ?

- Kôlia : Thưa cô có thể chú ấy bị cảm .

- Cũng không loại trừ khả năng này. Thế còn Vôva , em nghĩ sao ?

- Chú ấy ngã vì chửi mẹ em!

- Thế là thế nào? Chú ấy chửi mẹ em khi nào?

- Chú ấy bảo : thằng ôn kia, đ. mẹ mày đừng có rung thang nữa.

Lại Uất @ tathy.com/thanglong

Nhat ky cua mot cai co.c kha'c :D
(copyright by uatkimhuong@http://tathy.com/thanglong)

Không biết giai tán gái thế nào, còn gái tán giai thì mình có chiêu sau như thế này. Nói chung bọn giai không kể sắc tộc, màu da, đều rất tinh tướng, nghĩ mình là nhất cbn quả đất, và luôn luôn nghĩ là nó cần phải tìm 1 người thông minh, hiền dịu, trông đáng yêu, và biết lắng nghe 24 . Chính vì thế nếu mình muốn cưa cái thằng chó chết ấy thì mình thường dress up rất chi là lịch sự nhé. Thật, mình mà mặc váy áo đẹp vào thì đến chó nhà mình còn chẳng nhận ra chủ ấy chứ 24. Thông thường dating kiểu này thì chả có gì gọi là lãng cbn mạn cả. Thằng kia nói chung là nó thường xoi mói mình, mặc dù trước đó nó đã được bọn bạn mình hoặc cô dì chú bác mình mô tả khá khá rồi. Nhưng mình thường đội mũ phớt vì nhiều khi mình đi dating với bọn này là do nhiệm vụ cao cả gọi là tình bạn bè, họ hàng mà phải đi. Nhưng nói chung vẫn thú vị vì lại có cơ hội "giao lưu" Image
Trong buổi dating đầu tiên nhé, nếu thằng kia nó hỏi mình muốn uống gì thì mình sẽ chọn hoặc là 1 cốc lipton chanh không đường hoặc 1 cốc cafe đen nóng (mục đích là mình muốn mình tỉnh ngủ và sáng suốt để còn tiếp chuyện cái thằng bỏ mẹ ấy). Chọn kiểu này cũng có cái lợi vì nếu là thằng ki bo nó sẽ thấy không tiếc tiền khi phải trả tiền nước cho mình. Mặc dù mình thường ngỏ ý đãi nó chuyện nước nôi (Tất nhiên mình sẽ luộc lại bằng cách là khi rủ đi ăn thì nó sẽ phải trả tiền! 24). Tất nhiên nếu gặp phải thằng thoáng tính thì chả việc gì phải lăn tăn. Tuyệt đối là không gọi hạt dưa đỏ choét để cắn nhé. Trông rất là ghê hồn.

Vụ gọi nước uống xong xuôi thì đến đoạn nói chuyện phiếm. Chuyện thì phải để nó khơi mào trước. Nói chung chuyện gì cũng có thể nói được, từ chuyện thằng Ma mút bên irac bị điên cho tới chuyện con chó nhà mình chuyên ăn cơm với nước mắm dù là chó becgie đàng hoàng 24. Vấn đề mấu chốt ở đây là mình không dắt dẫn câu chuyện 1 cách trực tiếp. Cứ kệ mẹ cho nó ba hoa. Nó nói 3 câu thì mình chêm vào 1 câu. Thời gian còn lại mình giả vờ chăm chú nghe nó nói, chủ yếu là nắm bắt ý chính nó nói gì thôi. Tiếp nữa, không phải lúc nào cũng đồng tình với cái nó đang nói. Thi thoảng phải defense một tí cho nó có tí mùi vị. Tiếp nữa, nhiều khi nó bốc trời quá nó liên thiên cho tới hàng tiếng thì phải tìm cách ngắt. Ví dụ bảo là: ồ nói chuyện với anh mà em quên cả thời gian! 24 (Không biết nó có thấy ngượng không nhỉ?!).Và cũng phải chia cái cốc nước của mình theo thời gian để khi nào vừa kết thúc câu chuyện ba lăng nhăng đó thì vừa hay cốc nước của mình còn 1 tí cặn. Nói chung nên để lại 1 tí cặn không thì nó lại chê mình ăn thùng uống vại. Khi kết thúc câu chuyện rồi thì thường nó sẽ hỏi số điện thoại của mình hoặc nó ngỏ ý đưa mình về nhà mặc dù mình cũng đi xe máy và có chân như ai. Nhưng nếu mình thấy không thích nó lắm thì sẽ bảo là em không có mobile, điện thoại để bàn nhà em toàn bị các cụ nghe trộm (hức hức, các cụ thường nghe trộm thật, xong lại còn cười vào ống nghe nữa mới sợ!). Còn chuyện đưa về nhà thì thường mình bảo nhà em xa lắm, rồi nói chỗ nhà mình ra. Thế là thông thường nó sẽ bảo là : oh, thế thì khi nào tiện em gọi cho anh vào số xxxxx nhé. Okie, cũng ghi cũng chép cẩn thận nhưng chã bao giờ gọi lại. Còn nếu thấy thích thích thì cho nó số mobile nhưng không cho số đt nhà riêng. Và cũng chẳng cho nó đưa về, rách cbn việc lắm. Thi thoảng có những thằng vài hôm sau đã thấy nó đi theo ông bà mối mò đến nhà mình. Thế là mình tót lên gác, đắp chăn giả vờ ngủ. Hoặc ăn mặc thật luộm thuộm đi xuống chào 1 câu rõ to, thế là nó tự khắc biến mất. Hữu hiệu phết! he he.

Thực ra nói chuyện với bọn dating ấy nhiều khi rất chuối mà cứ phải lịch sự. Ví dụ có thằng nó bảo: xời mấy em là gái, lại trẻ con biết cái xx gì. Ặc ặc, lúc đó muốn ị vào mồm nó quá nhưng chẳng làm gì được đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà bảo rằng: anh nói cứ như Dê Xu nói ấy, hi vọng bao giờ bọn em nhớn hết sẽ biết được nhiều xx hơn anh nhỉ!24 .

Đấy có mỗi cái kinh nghiệm ấy thôi!!!!

Worldcup, VTV, VTC và những con bò

Bây giờ là giữa tháng sáu. Chính giữa luôn, vì hôm nay là 15 tháng sáu. Những ngày này chủ đề ở bất cứ chỗ nào cũng đều là World Cup, là bóng đá. Uhm, và đối với người yêu bóng đá một cách điên cuồng như tớ thì khi có World Cup thì mọi việc đều có thể gác lại, để phục vụ cho cái món sơn hào hải vị 4 năm mới có một lần kia.

Tuy nhiên, ẩm thực ở Việt Nam thì luôn luôn gặp nhiều vấn đề rắc rối, bởi vì vệ sinh an toàn thực phẩm ở quê hương ta chưa bao giờ được coi trọng cả. Ngay đến cả sơn hào hải vị 4 năm mới có một lần thì cái bọn phục vụ dân tình chúng nó cũng x coi ra gì, thế mới cú. Hè hè, từ nãy đến giờ tớ nói vòng vèo một thôi một hồi cũng chỉ nhằm vào một mục đích là muốn chửi vỡ phễu cái lũ ngu dốt đần độn hiện đang làm công tác bình luận bóng đá trên VTV và VTC. Tại sao chỉ chửi VTV và VTC, là bởi vì tớ hiện đang ở Việt Nam, cụ thể là đang ở Hà Nội, mà lại đang dùng thuê bao truyền hình cáp của bọn HTV nên chỉ xem WC được qua hai cái kênh chó chết kia thôi, tức chúng nó lắm rồi, tức không chịu được, hôm nay phải cho chúng nó một trận. Ngay trên đầu đề của bài viết, mọi người cũng đoán ra, những con bò ở đây chính là cái lũ BLV ngu si kia. Nói chúng nó ngu như bò thì kể ra cũng tội nghiệp loài bò thật, chính vì thế tớ đành xin lỗi toàn thể loài bò trước khi được bắt đầu.

Trong những năm gần đây, cái lũ dở hơi ăn cám lợn làm nhiệm vụ bình luận bóng đá trên truyền hình không được đứa nào ra hồn. Thằng đầu tiên cần phải cho nó lên thớt là thằng Vũ Quang Huy, dân tình yêu bóng đá vẫn gọi là Huy "lợn". Thằng này ngoài việc lên ti vi, đọc tên các cầu thủ, rồi cung cấp các con số thống kê vớ vỉn kiểu như "Ronaldo trong năm vừa qua đã trốn tập abc lần, Ronaldinho thì hẹn hò với xyz gái mú ... blah blah" thì chả được cái mẹ gì cả. Đã thế cái ngu nhất của thằng này là cái tội ngoại ngữ nửa mùa, đọc tên cầu thủ thối không rắm nào tả xiết. Ai đời nó cũng tập toẹ rock riếc, rồi học ĐH hẳn hoi, mà lại đọc Arsene Wenger thành "Ác dăng Văng dê", Neville thì cứ nhất định phải là "Ne - vin", nghe chỉ muốn nhét cho cái giẻ vào mồm (về khoản phát âm tên cầu thủ cũng như HLV chuẩn, có lẽ chỉ có Anh Ngọc là tốt nhất, đáng tiếc là giờ bác ấy ít bình luận mà quay ra viết báo là chính). Tuy nhiên, cái mà mọi người ghét nhất ở thằng này là cái tính thiên vị, nó bình luận trận nào có đội mà nó thích thì ôi thôi khốn khổ cho fan hâm mộ đội kia, ra sức dè bỉu đối phương cũng như tán tụng đội mình, thật là nhơ nhuốc. Đúng là phường mặt trơ trán bóng, mặt nạc đóm dày.


Sau khi Huy lợn đào tẩu khỏi VTV để chuồn sang VTC cùng với một số chiến hữu, thì ban lãnh đạo mục thể thao của VTV chắc bị shock quá nên tẩu hoả nhập ma hết cả lượt, nên nảy ra một cái ý nghĩ rất là quái gở, đó là mời gái vào bình luận bóng đá, và đau lòng nhất là cái lũ dở người ấy chúng nó vác ngay World Cup lần này ra làm vật thí nghiệm. Tèn tén ten, thế là cứ thỉnh thoảng bà con lại được nghe tiếng của cái của nợ này, nói nhăng cuội về trận đấu. Bảo là nói nhăng cuội là còn nhẹ, vì cái đồ đần độn này nó không biết quái gì về bóng đá cả, vào bình luận chung chỉ có nhiệm vụ là thỉnh thoảng dùng cái sọ dừa mọc trên cổ nghĩ ra vài câu hỏi ngớ ngẩn rồi tương vào mẹt cái thằng đang nói cùng mình, bắt nó trả lời. Giang hồ đồn đại tên con thần kinh này là Thúi Hằng, hị hị, quả đúng là người làm sao tên chiêm bao làm vậy, tsb con dở người. Hỏi vô duyên, đọc tình huống sai, phát biểu linh tinh (dẫn chứng nhé: "Bóng chạm xà dọc bật ra ngoài", "Các cầu thủ Australia trông như những chú gà tây"...), chẳng hiểu sao nó vẫn còn bi bô nhiều như vậy. Tớ thật là nếu có dịp gặp thể loại này ở ngoài, sẵn sàng hắt cho nó cả bát mắm tôm vào mặt. Người đâu mà hãm.

Viết đến đây bực dọc trong người cũng giảm đi tí tẹo. Hẹn mọi người ở phần 2, tớ sẽ cho tiếp những đứa còn lại lên thớt. Đó là thằng ngọng líu ngọng lô Tạ Biên Cương và thằng Thành Lương mặt như con ễnh ương, bình luận như bố tướng.

* * *


Tớ chào tất cả mọi người, hì hì.

Hôm qua bắt tỉ số đúng liền hai trận, buổi tối xem đã không còn thấy giọng nói và những câu hỏi nhí nhố của em Thúi Hằng, tự dưng tâm tính lại dịu dàng trở lại, bây giờ bảo ngồi viết bài chửi bới hai thằng dở hơi Tạ Biên Cương ngọng líu ngọng lô và Thành Lương mặt như con ễnh ương, bình luận như bố tướng kể cũng khó. Mà được ngoa ngoắt như phần I thì lại càng khó. Nhưng mà công nhận tên hai thằng này có tác dụng, mới chỉ nhắc đến mà máu trong người đã sôi lên sùng sục rồi, hẹ hẹ, phải cho chúng nó lên thớt.

Đầu tiên là phải nhắc đến thằng Tạ Biên Cương. Đặc điểm nổi bật của thằng này là ngọng, và giọng quá nặng tiếng địa phương. Rõ ràng VTV là đài trung ương, không hiểu sao lại tuyển một đứa nói tiếng Việt còn chưa sõi vào làm bình luận viên, điều này chắc chỉ có giời mới biết được. Ai đời đại diện cho Đài truyền hình Việt Nam, nó đọc tên CLB Villareal thành “Vi-la-de-an”, Ronaldinho thì anh đọc là “Dô-lan-đi-nhô”. Thêm vào nữa, thằng này mắc phải cái tội yêu quý quê cha đất tổ một cách mù quáng cho nên cứ có cơ hội là ngay lập tức chứng tỏ cho khán giả xem truyền hình biết mình là người nhà quê bằng cách tung thổ ngữ vào. Mà các cụ nói rồi, cấm có sai: “Điếc hay ngóng, ngọng hay nói”. Thằng Tạ Biên Cương này khi bình luận chung ngu nhất là chuyên gia nói tranh phần của thằng ngu còn lại (thông thường thằng bình luận chung với nó là thằng Tuấn Anh, về mức độ ngu dốt thì cũng same same với nhau, được cái giọng ko nhà quê) Thêm nữa là thằng này không có khả năng phân biệt cầu thủ đang đá thuộc đội nào với đội nào, ngay trong cùng một trận nó có thể cho một cầu thủ đến chục cái tên, rồi chuyển từ quốc tịch này sang quốc tịch khác ngay lập tức, rất chi là đần độn. Khán giả đang thưởng thức bóng đá mà nghe phải mấy cái câu: “Quê i-em miền trung du” mí lị “Robb-ien là một cầu thủ tri-ẻ, tài năng, anh si-ẽ còn tiến xa” blah blah.. thì hầu như ai cũng lộn hết cả tiết, chỉ muốn đè nó ra mà nhét cho một đống giẻ lau bát vào mồm, hoặc tốt nhất là đè ra cắt mợ nó lưỡi đi, hết bi bô.

Thằng tiếp theo, là thằng Thành Lương, thằng này tớ cực ghét. Thằng này đáng ra đừng có nên lên hình, vì mặt nó như con ễnh ương, nhìn ghét cực. Nhưng cái làm mọi người căm thù nó phần lớn là ở cách nó bình luận trận đấu. Đáng ra biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Đằng này những cái thể loại thiếu iốt bẩm sinh như thằng Thành Lương nó cứ nghĩ nó là bố đời ấy, ăn nói vừa ngu vừa trịch thượng, lên giọng xuống giọng cứ như công nông lên dốc ấy, nghe phản cảm x tả. Thằng này cùng với tất cả lũ BLV ngu dốt của VTC đều không có khả năng đọc trận đấu, không biết nhìn nhận các vấn đề thuộc về kỹ thuật đá bóng mà chỉ biết nói linh tinh thôi. Để minh hoạ những câu nói linh tinh của thằng ễnh ương này, tớ post lại hai câu bình luận ở Champions League cho mọi người nhận xét: “"Tôi đã phải dùng đến những từ ngữ mạnh như cái tát,cú trời giáng,vết ô nhục..vv để nói lên 1 trận thua toàn diện,nhục nhã,ê chề của các cầu thủ Juve” (Trận Juventus - Arsenal) rồi "Trận Benfica-Barca có vẻ đẹp của 1 lối chơi tấn công nghệ thuật và đầy cống hiến còn trận Arsenal-Juve mà chúng ta vừa xem lại có 1 vẻ đẹp lung linh về mặt chiến thuật” Mk, đến đấy thì tớ nghĩ có khối người cùng một nhận định như tớ: Đúng là thời buổi loạn lạc, giá trị đảo lộn, trâu bò nhảy lên làm Bình luận viên bóng đã. Hãm x tả. Một lũ fò!

Thursday, November 09, 2006

Dating story - Uất Tathy.com/thanglong (tt 4)

Chuyện dating của con mụ Uất - Phần V.
Chân dung một thiên tài.

*****

Lúc ăn ở quán tàu thì mình cũng đói, nhưng thức ăn hơi ít nên chả có gì mà gắp. Với lại anh dùng thìa dĩa nên xúc cũng được nhiều hơn là đũa gắp nên nhoắng cái mình chỉ vớt được tí rau thơm với hành tỏi. Vừa ăn vừa nói chiện tâm tình hay phết. Anh động viên mình là phải ăn nhiều vào để khỏe như anh đây này. Nhưng khốn nỗi bữa này anh tranh cái việc gọi món đâm mình chịu chưa thực hành việc ăn khỏe được, bữa sau nhớ anh nhớ!

Ăn mà cứ nói ba lăng nhăng mãi cũng chán, anh mí bảo mình nói về chủ đề nghệ thuật đi. Dào ôi, mình nghĩ, các nhà khoa học có khác, cứ giải lao là lại làm tí nghệ thuật. Chán kinh. Nhưng mà ok, kiểu gì chả được, chơi hết Image) Thế mình mới hỏi là nói về nghệ thuật gì cho nó hay. Anh bảo là thì âm nhạc, hội họa... Dào, cái này mình vừa luyện mấy đường cơ bản ở quyển 10.000 điều bạn cần biết rồi, sợ quái gì. Thế là anh mí thao thao bất tuyệt về thú chơi đàn guitar của anh. Đại loại anh chơi đàn từ hồi bé. Nhà anh hồi ấy con cái ai cũng học môn nhạc nào đấy, văn minh lắm, có giống mà! . Anh cũng hỏi mình có biết gì về âm nhạc không. Ơ, biết hơi bị nhiều, Boyzone nhé, Britney Spears nhé, Blink 182 nhé, vừa rồi lại còn nghe cả Sơn Tinh - Thủy Tinh nữa. Hay lắm. Anh bĩu môi bảo mình kiến thức âm nhạc nông choèn, phải như anh đây này, Bít thô ven nhớ, Vi Ven di nhớ, ặc ặc, kinh! Đúng là anh già nghe nhạc của mấy cụ chết từ đời tám hoánh, chả chịu cập nhật gì! Rồi anh cũng tâm sự, "học hành làm việc nhiều lắm khi xìtrét lắm em ạ, thế nên anh sắm cái đàn guitar để chơi lúc buồn. Vì biết óanh đàn nên anh cũng chọn cái tốt tốt, chơi cho sướng". Oh, sướng thế, giá mình cũng biết óanh đàn. Mình cũng đưa đẩy "đàn ở đây cũng tốt mà đắt, cái nghe được cũng phải tới 200 đồng chứ ít đâu". Anh nhìn mình như thể nhìn sinh vật lạ, "200 á? Hôm anh đi mua anh định lấy cái đàn trị giá 5000 đồng, sau anh thấy có cái rẻ hơn giá 2500 đồng, mà tiếng thì i như cái 5k kia, thế là anh mua luôn, hời thế chứ". Đúng là Pờ rồ nhỉ? Mới nghe thế mình đã nghe thấy tiếng đàn thánh thót quanh tai. Sướng thế. Nghĩ tới viễn cảnh anh đàn em hét mà thấy khoái. Image)

Loanh quanh một lúc lại sang tới hội họa rồi mới gay. Thôi,mình nghĩ, phải thể cbn hiện một tí chứ, chị em không vùng dậy lúc này thì định làm kiếp nghe đài tới khi nào? Mình liền thao thao bất tuyệt nào là sơn dầu, nào là mầu nước, nào là trừu tượng. Nào là có ông vẽ con tôm cứ như thật, người ăn tuyền gắp nhầm. Nào là hôm nọ mới xem tượng của Dali mông cắm lên đầu. Anh lại bĩu môi nói cái thẩm mĩ hội họa của em chán thế, Dali là trường phái lộn tu, ai xem loại đấy. Image. Bi giờ mới biết có cái trường phái hội họa hay thế. Rồi anh say sưa nói anh hay dùng màu nước để vẽ lại những cảnh đẹp anh thấy yêu. Anh mơ ước sau này mở được một cuộc triển lãm tranh của chính anh.


Éo mẹ, ăn xong chả thấy no mà thấy cứ say say. Sướng thế. Về chỗ ở anh cho xem mấy cái tranh anh vẽ, tí ngất, thế mới hiểu hôm nọ bác Hổ Đói bác ý tự hào về con gái bác ý vẽ tranh đẹp thế nào. Nài anh chơi cho bản nhạc nghe đỡ buồn tai thì anh bẩu hiện anh nhớ mỗi bài Rồ măng, em có nghe không. ặc ặc. Đàn gẩy vào tai mình, Rồ măng nghe cũng Rồ măng phết, xong thoát nợ, xin phép anh đi nấu nướng. Thấy anh cũng hả hê lắm. Èo, đời, thư giãn thì cũng chỉ đến hội họa và âm nhạc chứ mấy!

Dating story - Uất Tathy.com/thanglong (tt 3)

Chuyện dating của con mụ Uất - Part IV.
Sức khoẻ là vốn quý.

*****

Thế nào cũng có bạn hỏi về sức khoẻ cũng như bệnh tật của anh. Ừa, nói chung sức khỏe là vốn quí, nên mình cũng ngứa răng hỏi anh sống ở Tây có thấy khỏe hơn ở Việt Nam không? Anh bảo "Rõ là khỏe hơn rồi, không khí trong lành, nói chung là anh thấy rất ok". Hơ, mình nghĩ thế thì cũng tốt, có phải ai cũng gặp được giai vừa thể thao, vừa khỏe mạnh đâu.

Nhưng tự nhiên thấy anh hơi buồn, rồi anh tâm sự "nói chung anh rất cẩn thận với sức khỏe, 3 - 6 tháng là đi khám định kì một lần. Ở tây dịch vụ tốt nhở em nhở, bác sĩ rõ vui tính mà lại giỏi". (Mk, mình thì ngồi chửi thầm tsb mấy thằng bác sĩ vườn ở Anh, mình bị dị ứng thời tiết thứ phát thì nó chẩn đoán mình bị ghẻ, bắt đi luộc quần áo với lại bôi thuốc khử trùng toàn thân!). Tuy thế mình cũng vẫn phải đồng ý là bác sĩ Tây giỏi bỏ mẹ đi. Xong rồi anh lại tâm sự tiếp "Anh rất cẩn thận nhá, thế mà vài tháng trước tự nhiên anh thấy bị lòi lên 1 cục thịt thừa ở anus nên anh sợ quá" (anus là từ tiếng Anh các bác ạ, tớ cũng biết là tiếng Anh nhưng vì chưa học tới bao giờ nên cóc hiểu nó là gì), thế là tớ cũng trầm ngâm gật gù "thịt thừa chứ có phải xxx gì đâu, sợ kinh lên được ấy nhỉ?". Anh cũng bảo "Anh sợ lắm, phải lấy bút bi khoanh lại, theo dõi tốc độ trưởng thành..." (khoa học đếu chịu được, mình bái phục luôn!) . Xong anh lại nói tiếp "Sau một tháng anh sợ quá liền đến bác sĩ. Bác sĩ khám xong rồi bảo là anh chỉ bị trĩ ngoại thôi, bệnh nhẹ. Thế là lên bàn mổ, mổ ngay. Tốn vài trăm đồng thôi mà bi giờ anh thấy nhẹ cả người". Image . Điên thế, lúc ấy mới hiểu anus là cái gì, ngượng đỏ mẹ nó cả móng chân. Image .

Phần tiếp theo tớ sẽ về kể tài năng đặc biệt của anh. Ặc, gặp anh có chưa đầy 1 ngày mà lắm chiện thế. Công nhận yêu không thể nào mà chịu được các bác ạ. Image


(Còn tiếp)

Dating story - Uất Tathy.com/thanglong (tt 2)

Chuyện dating của con mụ Uất - Part III:
Chân dung và đối thoại.

*****

Mình thấy anh ý đáng yêu chết đi được. Một con người văn minh sạch sẽ. Duy chỉ có lúc ăn thì anh nhai nhóp nhép quá, mình thấy hơi ghê ghê. Cái phone của anh ý à? Mình liếc qua thấy nó đen đen, be bé, hiện đại lắm. Mắt kém nên chã hiểu nó loại gì. Nói chung mấy thứ công nghệ cao thì mình dốt. Kính anh ý đeo ấy mà, gọng titan là cái khỉ gì, gọng titan giẫm lên có gãy không, có bị cong vẹo không? Cái này là cái gì ý, đặc biệt lắm, chịu không nhớ nổi.

Anh ý cũng tình cảm. Ngồi tâm sự anh bảo anh đi khỏi Vn hơi lâu, mỗi lần về lại HN anh buồn lắm vì HN dạo này "get high pollution quá" (anh ý nói thế, cóc phải mình). Mình cũng gật gù phải phải, toàn bọn xây dựng đấy, chúng chở cát chở đất, đào bới linh tinh làm dân tình khổ quá. Anh bảo đúng rồi, anh ước gì HN sạch đẹp vắng vẻ, không còn bọn nhà quê như ngày xưa! Mình cũng gật gù, vâng đúng, giá bọn nhà quê chúng giàu có ở quê thì HN có phải đẹp lắm không. Anh lại bảo khổ thân dân VN ngu muội. Đến đoạn này mình nghĩ mãi không hiểu ngu muội ở đoạn nào. Xong rồi anh lại bảo ăn phở ở HN bẩn quá, quán phở đen xì, không bằng toilet tây. Mình đek biết bào chữa thế nào nữa vì đúng bỏ mẹ. Điên nhở! Cuối cùng anh kết luận là anh muốn nghiên cứu khoa học, muốn ở trong môi trường sạch đẹp nên anh sẽ ở đây thôi. Xong rồi anh hỏi mình có xin được việc ở đây không? Mình bảo hơi khó. Anh lại bảo xin việc nào dễ dễ ấy. Không có lẽ anh bẩu mình đi trồng tài mà?

Nhưng phải nói anh khá đẹp trai, kiểu rất phèn phẹt. hehehe

Mình cũng thấy sợ cái khoản ăn uống mà lại nhai nhóp nhép, húp xoàn xoạt, miến phở ra cả đằng mũi, đàng tai! hihi. Nhưng ghê nhất là phải nói là khoản ăn xong mà lại lấy tăm ra đánh đàn bầu hoặc làm dạo một lượt như là chổi tre quét rác đêm hè. Anh giai này không đến nỗi thế, chỉ nhóp nhép tí rất vui tai thôi. Thức ăn chưa đến nỗi dính ra mép như một số đông các chú khác. À, lúc chén ở quán tầu khựa, anh cũng xin nước nóng để tráng bát vì "anh biết rõ là bọn tàu này đi đâu cũng vẫn là bọn bẩn nhất thế giới". Mình nghĩ dạo xưa mà ông nhìn thấy tôi ăn bánh mì thiu, uống nước suối trâu đầm, thì chắc bi giờ ông ngồi cách tôi phải tới trăm mét chứ ít à. Điên nhở!

Anh khoe anh dân Hà Nội suýt nữa thì chính gốc. Quê ngoại và nội anh ở Hà Tây chứ đâu. Bè lũ họ hàng nhà anh kéo nhau ra HN ở lâu rồi. Nên thấm nhuần phong cách HN lắm. Ặc ặc. Mình cũng khoe mình ở HN tới 2 đời rồi chứ ít à. Nhưng anh bĩu môi bảo "dân ngoại thành HN là dân nhà quê". ặc ặc. Nhìn mình cũng quê vãi lái. Mịa cái bọn Anh sao quần áo chúng nó quê thế chứ! Image

Anh bảo anh thuộc dạng đẹp giai nhớ. Ờ, kể ra so với giai V. thì anh nom cũng tạm. Vì đi khỏi VN lâu nên nước da anh nó không lem nhem mà nó trắng hơi bệch bệch một tí, kể cũng thiếu sức sống nhưng "trông cũng giống da tây đi" (anh bẩu thế). Anh cao 1m70 nhá, "thuộc loại cao ở VN rồi" (anh cũng bẩu thế). Mẹt anh, như mình đã tả, giống hòn gạch nửa. Nghĩa là không dài như cái bơm và vuông 4 góc. Tóc anh cắt ngắn 3mm, đen sì, chắc là nhuộm! Mắt anh tròn và hơi lồi, anh đeo thêm quả kính trắng mắt tròn, trông cứ như bọn Nhật lùn. Mũi anh đương nhiên hơi tẹt nhưng được cái nằm giữa mặt, không dài không ngắn quá, nói chung tạm được. Môi anh hơi mỏng, khóe miệng vểnh lên như kiểu "đời chỉ có tao là nhất". Túm lại là trông anh thư sinh lém "mà lại vẫn thể thao" nhớ. Anh bẩu tại trời rét quá anh mặc áo len, chứ nếu trời nóng, anh chỉ mặc mayo thì em sẽ thấy ngực anh nở cuồn cuộn, tay chân tuyền bắp. ặc ặc. Vãi cả hồn! Xong anh bẩu, anh tuyền mặc áo sợi chứ không chơi chất len vì "chất sợi trông nó fashion và manly" . Rồi anh quay sang hỏi mình đang dùng hàng len gì. Mk, thế quái nào mình lại mặc cái áo len của bọn dệt len Mùa Đông mới cay chứ. X-( Anh bẩu mình tẩm hết sức, rồi anh bẩu "mấy gái V. đi theo học bổng toàn tiết kiệm tiền về mua đất xây nhà nên trông em nào cũng chán" Image .

Được cái anh cứ lan man hết chiện nọ xọ sang chiện kia, chốc đã tới đoạn khủng bố Bin Laden rồi, nên mình cũng cóc phải nói nhiều lắm. Mịa, cũng chã biết anh đang buôn chiện gì về mình với mấy em vịt giời kia nữa? Có khi lại bảo mình ẩm ẩm!

(Còn tiếp)

Dating story - Uất Tathy.com/thanglong (tt)

Chuyện dating của con mụ Uất - Part II.

*****


Ơ chính ra mình thấy anh rất hay nhá, khác hẳn bọn giai Việt mọi rợ. Mà anh nói chiện cũng hay nhá, thi thoảng lại đệm vài câu tiếng Anh (mà anh bẩu là anh phát âm khí chuẩn!). Mà cái chiện đũa, nước mắm thì anh bẩu là mình đi tây thì phải học cái văn minh của tây chứ, man rợ mãi mà được à! Còn chiện tiền nong thì sòng phẳng phết, có nợ nần chi đâu?! Mắt anh lại khí tinh, quá cả cái kính lúp soi vi trùng, chắc chả tốn tiền mua thuốc đau mắt.

Thêm nữa anh khoe anh thể thao lắm, ngày anh chạy 5 vòng công viên, bọn giai 18 còn phải lạy anh bằng bố! Ăn cá thì đương nhiên là không ăn xương, có phải chết đói đâu! hêhê, anh thật là duyên vãi hồn.

Bạn nào mà thắc mắc về chuyện mượn dao dĩa, bát đĩa thì mình xin được trả lời luôn. Tình hình nó là thế này, chả là anh mới đến chỗ đó được 10 ngày. Nhà anh ở vẫn rộng hoác. Vì cái đek gì anh cũng chê. Anh tâm sự là anh sẽ mang bộ thìa dĩa nĩa đĩa bát của anh sang, vì nó bằng inoc loại tốt nhất thế giới. Anh sẽ mang bộ ga gối của anh sang, vì nó làm bằng hơi nhá. Mình chưa có diễm phúc được nằm cái loại ấy nên chưa biết thế nào. Chỉ biết là nếu cuốn lại thì nó bé tí, mở ra là nó nở to ra, nằm ấm lắm.

À mình cũng hâm cu đơ nhé. Chả là đi tàu lâu bỏ mẹ, mình mới mua 1 đống bánh gato, bánh ngọt mang theo để ăn cho đỡ buồn. Vì thế mình mang một con dao ăn đi để cắt bánh cho nó lịch sự! Thế nên lúc đi mượn thìa dĩa thì mình không mượn dao. Đến lúc ăn, anh nhất định không dùng con dao của mình. Lại còn bảo "đồ em dùng xấu nhỉ? Học bổng có nhiều không mà dùng đồ xấu thế?". Thực ra thì cũng đek phải dao của mình. Mình là phụ nữ VN ăn lông ở lỗ, mọi rợ bỏ mẹ, toàn dùng đũa tre. Con dao ấy mình thó ở cái phòng ăn ở lab mình, bọn tây nó vẫn dùng hàng ngày. Đau diều quá. hehehe.

Ipod là cái giề. Anh khoe cái điện thoại anh dùng rất tốt, loại này ở Anh không có, trông sành điệu không? ặc ặc. Rồi anh gỡ cái kính "cận" của anh ra khoe, "kính này gọng bằng cái kim loại xx (quên cụ nó rồi!), mắt thì là bằng thủy tinh cao cấp, anh đi khắp thủ đô mới tìm được một cái hợp với mặt đấy. Hiệu này rõ xịn, anh mua mất >400. Đeo lên hợp nhỉ em nhỉ!". Ôi mk, mình hơi tò mò hỏi mắt anh cận bi nhiêu đi ốp, anh bảo nhẹ thôi tầm 1 đi ốp. Mẹ ôi, còn kém mình mươi phân. hehehe. Được cái nếu cái mắt kính màu đen thì trông anh sẽ rất giống thằng thầy bói mù. May mà nó màu trắng nên trông như là nhà giáo nhân dân. ặc ặc. Mình ngậm ngùi tháo đôi kính gọng đồi mồi của mình ra lau rồi rón rén cất vào hộp kính, cho vào túi, rồi ngồi khen kính của anh rõ là đắt tiền, lại đẹp, đeo lên sao nhìn cái gì cũng to gấp 2. heheehe

Dating story - Uất Tathy.com/thanglong

Part I.


Sáng thứ 7 mình phải để chuông đồng hồ báo thức mới nhấc nổi tấm thân vừa xương vừa thịt của mình dậy. Trời rét như thể cần phải rét nên mình đánh bộ dã chiến quần bò - ủng - áo lông (năm nay mốt áo lông). Lôi đủ các kiểu ra trang điểm, hehe. Môi màu da cam nhá, má hồng phấn, mắt màu vàng sáng, ặc ặc, trông giống tranh vui vẽ dở một tí Image .

Mình đi tàu thì rất chi là đúng giờ. Nhưng thế quái nào lúc chuyển tàu thì lại bị muộn xừ nó một chuyến. Thế là phải nhắn tin tới tấp là sẽ đến muộn. Cuối cùng thì cũng tới bến, hehe. Vừa lò dò đi ra ga thì đã thấy lố nhố dăm ba người, giai gái đủ cả. Gái thì chả quan tâm lắm vì mình biết bọn đấy rồi, mới lại mình không phải les. Mình nhìn thấy ngay 1 anh tóc 3mm đứng nổi bật trong đám vịt xấu xí! Chời ơi, "anh"! anh mặt vuông như hòn gạch nửa, tóc ngắn tủn, áo len, quần thô, giày tây. Tai anh nhét 2 cái tai nghe, dây thòng xuống tận túi quần! Cả hội gặp nhau, ríu rít như chim, chào hỏi loạn cả ga tàu. Mình hét chào anh tương đối to, mãi anh mới nghe thấy hét lên chào trả lời. Sau đó cả lũ kéo nhau về kí túc xá. Trên đường đi anh nói "rất hân hạnh được gặp em" hehe, rồi sau đó nói chiện về ipod. Chả là anh vừa mua được cái ipod second hand khá ngon nên độ này anh thích vừa đi vừa nghe nhạc, "cho tâm hồn nó thư giãn", mí cả như thế nó cũng giống người Anh! Sành điệu ghê. Tán phét một hồi, anh quay lại bảo "anh tưởng em phải già lắm, hóa ra trông cũng trẻ nhở"! Hehehe, mịa, "em" định bảo "anh nói cứ như là shit nói ý" nhưng sợ mất lịch sự, không giống gái Hà Nội nên phải bảo "vâng, tại em ăn nhiều rau, ít đậu phụ!" heheehe.

Đi mãi cũng về ktx. Bọn vịt giời té hết. Còn mỗi mình với anh. Việc đầu tiên là thanh toán tiền! Vâng, tiền, tại sao có chuyện tiền ở đây? Chả là anh nhờ mua hộ vé máy bay qua net cho anh. hehee. Tổng cộng như vậy là hết 148.xx đồng, cóc nhớ cụ thể xx là bao nhiêu xu nữa. Anh hỏi:"em có tiền lẻ trả lại không". Mình bảo: "không có" (trong đầu mình nghĩ: "ông" thì chả lúc nào thiếu tiền lẻ cả). Rồi mình bảo "anh cứ trả chẵn chẵn cũng được". Ý mình là anh trả 148 đồng cho nó chẵn. Thế là anh xòe tiền ra đếm 1 hồi rồi bảo thế anh gửi em 140 đồng nhá. May là lúc đó chả ăn uống gì không thì chắc là chết cụ nó vì sặc rồi. Xong anh lại bảo, còn 8 đồng thì tí nữa đàng nào anh chả trả tiền em ăn. ặc ặc. Trả là anh mời đi ăn cơm tàu! Bình thường cơm tàu mà ăn thì ít nhất cũng mất khoảng 15 đồng/người mới bõ công ăn. heheeh. Thế mà lúc sau 2 người ăn thế quái nào chỉ có 16 đồng mới lạ. Tài thế.

Bữa trưa xong xuôi, anh rủ đi chợ tàu để tối về nấu ăn chiêu đãi các bạn gái nữa. Okie. Đi mua rau muống, chao, cá chim. ặc ặc, anh cứ chê sao đắt thế. Rồi anh lại chê tiếp cái nước Anh chết tiệt này gái thì xấu, trời thì âm u, đồ ăn cái gì cũng đắt. hehe. Rồi anh khoe anh làm chỗ khá ngon, tiền nhiều, việc ít. hehehe. Bữa tối mình trổ tài nấu nướng, rau muống xào chao, cá hấp gừng, cơm Thái trắng tinh, canh đậu phụ cà chua với trứng gà ngon mát bổ! Lúc nấu nướng thì anh bẩu dân VN mọi rợ toàn ăn nước mắm, từ ngày ra khỏi VN anh chã bao giờ dùng nước mắm, hôi chết. ặc ặc, báo hại mình phải dùng toàn muối thiếu iot! Lúc dọn bát đũa anh bẩu lại bẩu từ ngày ra khỏi Vn thì anh không dùng đũa nữa, toàn dao dĩa thôi, dân VN mọi rợ, dùng đôi đũa nhúng lung tung khắp mâm, mất vệ sinh quá. ặc ặc Image. Mk, chưa có hôm nào điên như hôm ấy mà mình cứ phải ngọt nhạt, "anh không dùng đũa à, thế em đi mượn cho bộ dao dĩa". ặc ặc, anh nói với theo "mượn rồi nhớ rửa lại rồi tráng nước sôi nhé em"! Image . Cuối cùng thì cũng đến lúc chén, mấy con vịt giời kéo tới, cả lũ ăn như heo. Riêng anh chỉ dùng mỗi cái thìa. Mình hơi tò mò mới lại cũng ngứa răng nên lại hỏi tại sao anh lại dùng mỗi thìa mà vẫn ăn được cơm? À quên, trước khi ăn anh đề nghị mình phải gỡ hết xương cá ra khỏi cá vì "anh chả bao giờ ăn cá có xương" Image . Anh trả lời là cái dĩa với dao em mượn xấu quá, anh chả bao giờ dùng đồ xấu thế. Image. Phải như anh là giai TL có lẽ mình cho nồi canh vào đầu cho nhanh nhở! ) . Bọn vịt kia vẫn ăn say sưa mà chả thèm để ý là anh ăn cái bỏ mẹ gì bằng cái bỏ bố gì. Hay là mình xét nét quá nhỉ?! Đến lúc đi rửa bát anh lại dặn với theo là nhớ rửa sạch sẽ chứ anh không chịu được bẩn đâu. Đến nước này mình mới bảo là "em rửa bẩn i như bọn Anh, anh thích sạch thì đi mà rửa!". Anh nghe thấy chắc sợ vãi tè liền đứng dậy đi rửa bát đĩa. Mk, mình thấy bát đĩa anh rửa bẩn bỏ cụ (vì là đồ mượn mấy thằng hàng xóm), duy có cái nồi cơm điện của anh thì anh mân mê tới lúc nó sang choang ra. ặc ặc. Chán vãi lái con gà mái. Xong xuôi đâu đấy, anh em ngồi nói chiện tâm tình. Anh kể chiện anh nghiên cứu ác, mấy bài báo chuyên ngành 1 năm, anh giỏi hơn mấy thằng ở đây nhiều. Rồi đến đoạn quần áo, anh mở tủ khoe "bộ vest đũi này đẹp không? Anh mua có 200 đồng, mà lại còn hạ giá rồi chứ. Đẹp nhỉ! Anh mê lắm. ặc ặc. Còn bộ sơ mi vải thô này cũng đẹp em nhở. Đôi giày này mode nhất hiện nay nhé"!! Image . Khoe chán anh xoay sang tâm sự gia đình anh, "anh chị em đòi chia của, anh buồn lắm, bla bla". Em thì đek có gì khoe, chả lẽ lại khoe cái áo lông đểu này bọn Next nó mới hạ giá 70% đấy! hêhee. Thế là mình mới khoe em ở đây chán rất hay lên một diễn đàn toàn bọn điên với dở hơi để chửi nhau xả xì trét, hay lắm, mà có nhiều em ngon lắm. Mắt anh sáng như 2 đèn pha oto hỏi ngay địa chỉ của diễn đàn (chắc vào tìm gái ngon đây....). Tán chiện ba lăng nhăng một hồi thì mình cáo từ anh để sang bên các em vịt giời ngủ nhờ. Anh okie ngay vì "nói chung anh ghét người lạ ngủ ở nhà mình, tính anh sạch sẽ nó quen rồi, có người lạ ngủ qua đêm là hôm sau phải dọn dẹp cả ngày!" Ặc ặc Image . (Mk, một ngày mình tắm 2 lần, lần nào cũng sữa tắm mùi mật ong, lotion mùi hoa hồng. Image ) . Mình chán vãi hồn. Hôm sau mình ở choi với mấy em vịt, đi mua gà già về nấu phở, cả hội chén mất 3 con, uống thêm tí rượu vang. Chả thấy đứa nào dùng đũa, toàn thấy dùng tay để gặm gà!

Trưa nay mình chuồn về. Anh alo gọi điện trách sao không qua bên anh để anh dẫn đi thăm thành phố. Thôi vái anh 3 nón, em ngược!!!! Image Nhưng phải nói mình rất yêu giai V., mới đi có vài năm mà đã văn minh thế, khác hẳn bọn mọi rợ ở nhà!

(Còn tiếp)