Sunday, November 26, 2006

Tăng Minh Phụng 2

2. Đầu tư bất động sản đầy sóng gió

Như đã nói ở trên, tổng số BĐS của Minh Phụng có tới trên 400 danh mục gồm các loại biệt thự, nhà ở, văn phòng, hệ thống nhà xưởng, kho tàng, đất chuyên dùng, máy móc, phương tiện... phân bố khắp địa bàn TP.HCM và các tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, Bình Dương, Lâm Đồng v.v.. Có thể nói không ngoa rằng, có thời kỳ hầu như các két sắt trong các ngân hàng lớn của VN đã hoàn tòan trống rỗng, bởi số tiền khổng lồ đó đã được Minh Phụng ném hết xuống các cánh đồng hoang vu tại Chí Linh thành phố Vũng Tàu, vùng sình lầy ở Thủ Đức và trong các nhà kho bỏ hoang trên Sông Bé cũ!

Tuy nhiên, dù bị coi là rất nóng vội, phiêu lưu, nhưng không thể phủ nhận tầm nhìn khá xa, định hướng mang tính chiến lược của Minh Phụng khi đầu tư vào các BĐS trên. Thực tế khi xử lý tài sản thế chấp sau này cho thấy, các danh mục tài sản thế chấp là nhà xưởng, kho tàng tại các khu công nghiệp đều có giá khá cao, với thời gian thuê khoảng 40-50 năm, chỉ tiếng riêng tiền khai thác có ngân hàng đã thu được hàng trăm tỷ đồng. Đối với số tài sản là biệt thự, văn phòng, nhà xưởng tại khu vực TP.HCM, phần lớn giá bán đấu giá cũng đều cao hơn rất nhiều so với giá Tòa án định khi xét xử. Riêng đối với các lô đất triển khai dự án tại khu vực Thủ Đức trước đây (nay thuộc quận 2), theo quy hoạch của TP.HCM, hầu hết số này nằm ở các vị trí rất đắc địa, nếu được triển khai đầy đủ theo các dự án khả thi thì lợi nhuận từ các vùng đất này sẽ rất lớn. Chẳng thế mà có ngân hàng được tòa án giao cho một số lô đất tại khu vực quận 2 (TP.HCM), chẳng cần phải triển khai xây dựng dự án, cũng không cần đầu tư hạ tầng, qua 1 phiên đấu giá 1 lô thôi đã thu đủ toàn bộ số nợ trên 15 triệu USD, ngoài ra đơn vị này còn dư ra được số tiền và giá trị các tài sản trị giá cả chục triệu USD! (*)

Nếu số BĐS Minh Phụng đầu tư tại khu vực TP.HCM và tỉnh Bình Dương được coi là rất thành công, thì ngược lại, việc đầu tư vào vùng Bà Rịa-Vũng Tàu thực sự trở thành thảm họa.

Khi xét xử vụ án, để đảm bảo thu hồi số nợ của Minh Phụng, Tòa án đã giao cho các ngân hàng hàng trăm đơn vị tài sản gồm các khu biệt thự, nhà ở, văn phòng, một số kho tàng và trên 2,6 triệu m2 đất chuyên dùng... Quá trình xử lý tài sản thế chấp khu vực này của các ngân hàng đều rất chật vật, ngoài số danh mục là nhà ở, văn phòng, biệt thự đã bán được, số đất chuyên dùng bán rất chậm, thậm chí có ngân hàng qua 6 năm nay phải ôm hơn 1 triệu m2 đất chuyên dùng mà không sao "tiêu hóa" nổi. Nhiều báo chí đưa tin cho rằng các lô đất của Minh Phụng tại khu vực thành phố Vũng Tàu trị giá mấy ngàn tỷ bán rẻ như cho (?). Nhưng thực tế, rất nhiều lô đất được định giá xong thông báo không có người mua, hơn nữa, với diện tích quá lớn như vậy, việc sử dụng phải theo đúng quy hoạch của địa phương, cần có sự đầu tư rất lớn về cơ sở hạ tầng, không thể đơn giản hóa việc chuyển nhượng theo kiểu chia lô bán nền như các đầu nậu đất vẫn làm xưa nay. Để trút gánh nặng cho các ngân hàng, cuối năm 2005, Thủ tướng CP đã phải quyết định cho UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu và ngân hàng nhận thế chấp thỏa thuận việc chuyển giao cho địa phương quản lý, sử dụng trên 1,3 triệu m2 đất và thanh toán lại cho ngân hàng để thu hồi nợ. Thống kê cho thấy, số tài sản thế chấp của Minh Phụng tại khu vực Bà Rịa-Vũng Tàu giá bán được cao hơn từ 1,3 đến 2 lần so với giá tòa án đã định khi xét xử, tuy nhiên so với giá thẩm định cho vay thì giá bán được chỉ xấp xỉ bằng 25 đến 43%. Như vậy, dù bán hết số này cũng không thể nào thu hồi được khoản vay, nên có thể khẳng định hầu như các dự án của Minh Phụng tại khu vực Bà Rịa-Vũng Tàu đều thất bại.

Vậy, tại sao Minh Phụng lại dốc gần như hết tâm lực vào vùng đất này đến như vậy?

Không phải ngẫu nhiên khi Minh Phụng lại chọn Bà Rịa-Vũng Tàu là miền đất hứa để đổ tiền đổ của và rồi ôm hận. Nếu ta nhớ lại đầu những năm 90, Bà Rịa-Vũng Tàu được chọn là vùng trọng điểm về kinh tế phía Nam, với định hướng phát triển ngành dầu khí, khi đó, theo quy hoạch thành phố Vũng Tàu sẽ là trung tâm của ngành công nghiệp hóa dầu (theo quy hoạch sẽ xây dựng nhà máy lọc dầu tại khu vực xã Long Sơn). Như vậy, sẽ phải có hàng ngàn doanh nghiệp, hàng vạn con người tập trung ở đây, kéo theo các dịch vụ về ngân hàng, tín dụng, nhà ở, văn phòng, biệt thự v.v và v.v.. Đón bắt được hướng phát triển này, bằng tất cả khả năng của mình cũng như bằng mọi phương cách như chúng tôi đã đề cập ở trên, Minh Phụng lao vào đầu cơ đất đai. Không chỉ những vị trí đẹp nhất trong thành phố, mà cả những vùng đất sình lầy, cỏ hoang chưa có người ở cũng đều nằm trong kế hoạch phát triển đầy tham vọng này của con người.

Nói một cách khách quan, thực sự Minh Phụng đã in dấu khá đậm nét trong quá trình đô thị hóa ở đây. Nhưng năm 1993-1996, nếu ai đến khu vực thành phố Vũng Tàu, hẳn dễ dàng nhận thấy sự khởi sắc từng ngày về kiến trúc đô thị. Đã có thời kỳ, người ta nói "ở đâu có ngói đỏ, ở đó có Minh Phụng" (!). Hàng loạt khu biệt thự to đẹp, đầy đủ tiện nghi nhanh chóng mọc lên tại thành phố Vũng Tàu. Không những thế, cả vùng "cánh đồng hoang" khu vực Chí Linh, những địa danh Đồng Sát, Hải Đăng, Long Hải, Phước Tỉnh... một ngày kia đều được gắn với tên Minh Phụng với những dự án hoành tráng.

Tuy nhiên, sự sụp đổ có thể thấy ngay khi quy hoạch có sự thay đổi, khu công nghiệp hóa dầu được chuyển ra Dung Quất (Quảng Ngãi), kế hoạch xây dựng nhà máy lọc dầu tại thành phố Vũng Tàu chưa biết bao giờ mới thực hiện, khả năng đón bắt cơ hội đã qua, các dự án không thể chờ đợi. Kết cục cũng giống như một số đại gia khác đã lao vào đất Vũng Tàu như Ba Vinh, Phạm Huy Phước..., Minh Phụng cũng đã phải bỏ mình tại miền đất này. Có ý kiến cho rằng, Minh Phụng sụp đổ do sai lầm quá nóng vội, đi trước thời cuộc, nhưng những gì cho ta thấy ở trên, có thể sẽ khách quan hơn, nếu ta nhận xét thất bại của Minh Phụng một phần rất lớn từ rủi ro.

3. Những bài học kinh nghiệm

Sẽ là vũ đoán nếu như những gì chúng tôi nếu dưới đây là những bài học cho các nhà đầu tư, nhà quản lý và những ai đã và đang tham gia thương trường. Tuy nhiên, thời gian 10 năm đã đủ không chỉ để đánh giá một cách khách quan nhất về sự việc và qua đó, có thể đúc rút một vài điều bổ ích.

Thứ nhất, có thể nói, sự nóng vội của Minh Phụng cũng là trạng thái tâm lý của một số người trong xã hội ta, không chỉ trước đây mà hiện nay cũng vẫn vậy. Chính điều này đã tạo ra kiểu kinh doanh theo phong trào, bất chấp mọi quy luật thị trường. Theo dõi trên thị trường chứng khoán gần đây cho thấy, có những thời điểm giá cổ phiếu cũng sốt, cũng vẫn tình trạng tranh mua, tranh bán. Nhưng đáng ngạc nhiên là các cổ phiếu giá càng cao càng được các nhà đầu tư tập trung mua nhiều, khi giá xuống thấp thì lại đua nhau bán đổ bán tháo. Như vậy, bước vào thương trường, chỉ có tham vọng thì chưa đủ, cần phải có sự hiểu biết nhất định, không thể thành công với kiểu làm ăn nghiệp dư như lâu nay, và lại càng không thể làm giàu theo lối "ăn xổi ở thì" đặc biệt trong lĩnh vực kinh doanh BĐS.

Thứ hai, đối với các NHTM, kinh doanh ngân hàng là loại kinh doanh chứa đựng rất nhiều yếu tố rủi ro, nâng cao năng lực quản trị rủi ro được coi là vấn đề cốt lõi. Trong giai đoạn kinh tế bùng nổ hiện nay, nhu cầu vốn vay của DN rất lớn, tuy nhiên, nhiều NHTM vẫn chưa rút ra được bài học từ Minh Phụng-Epco. Việc đánh giá năng lực của DN không sát thực tế, thẩm định tài sản thế chấp, quản lý khoản nợ vay có thể nói còn quá nhiều sơ hở. Chẳng hạn tại tỉnh Phú Thọ (nơi tập trung nhiều doanh nghiệp Hàn Quốc), theo dự báo của cơ quan công an, một số ngân hàng có thể mất hàng chục triệu USD vì DN vay nợ gần như đã phá sản. Chỉ tính riêng Ngân hàng Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn-chi nhánh Phú Thọ đã ưu ái cho 5 doanh nghiệp thuộc "tập đoàn" TASCO vay đến 16 triệu USD, nhưng gần 3 năm nay, "tập đoàn" này hầu như không sản xuất được gì, thậm chí trụ sở tại Hà Nội cũng phải đóng cửa do không trả tiền thuê (?) (**)

Với tư cách là nhà đầu tư, nếu các ngân hàng thiếu sự định hướng chiến lược, không nâng cao khả năng dự báo, mà chỉ tập trung vào việc thẩm định tài sản thế chấp để cho vay, thì e rằng, tương lai sẽ còn nhiều Minh Phụng và còn nhiều trường hợp như đã nêu trên. Bài học từ Minh Phụng cũng cho thấy, nếu kinh doanh ngân hàng mà chỉ quẩn quanh: thế chấp- cho vay- kê biên- phát mại thu hồi nợ, thì vô hình chung, ngân hàng đã biến mình thành hiệu cầm đồ, đồng thời, nếu chỉ coi tài sản thế chấp là phương thức bảo đảm chắc chắn cho khoản vay, thì dù có thu giữ dược cả trăm nhà cửa, đất đai như Minh Phụng, thì vẫn thiệt hại cả ngàn tỷ đồng.

Thứ ba, không chỉ các ngân hàng mới phải coi trọng vấn đề rủi ro, trong môi trường kinh doanh của VN, điều này càng phải được các nhà đầu tư tính đến khi hoạch định chiến lược kinh doanh, mà trước hết việc hoạch định chiến lược phải phù hợp với xu thế phát triển, với chính sách phát triển lâu dài. Kinh nghiệm từ Minh Phụng cho thấy, chỉ cần Nhà nước có sự thay đổi về quy hoạch xây dựng nhà máy lọc dầu, thì không chỉ các dự án của Minh Phụng-Epco mà hàng loạt các nhà đầu tư khác tại khu vực Bà Rịa-Vũng Tàu rơi ngay vào tình trạng tê liệt, phá sản (phải chăng đây được coi là rủi ro chính sách). Những thất bại của nhiều dự án gần đây cũng minh chứng rõ điều này. Chẳng hạn, dự án Khu kinh tế cửa khẩu Cầu Treo (Hà Tĩnh), trong điều kiện VN chuẩn bị hội nhập sâu vào nền KT thế giới, hàng rào thuế quan sẽ bị cắt giảm triệt để trong thời gian không lâu, tuy nhiên các nhà đầu tư tại đây vẫn quyết định cho xây dựng khu kinh tế cửa khẩu dựa trên ưu thế hàng miễn thuế. Hệ quả là vốn đầu tư đã bỏ ra 450 tỷ đồng, nhưng hàng tháng tỉnh Hà Tĩnh chỉ thu được trên dưới 30 triệu đồng (?). Có lẽ những bài học từ Minh Phụng vẫn còn chưa hết tính thời sự./.

(*) Số tiền đơn vị này thu dư đã được cơ quan thi hành án thu lại để thanh toán cho ngân hàng khác mà Minh Phụng còn thiếu. Tính chung thì Minh Phụng vẫn thiếu nợ một số ngân hàng.

(**) Nguồn: báo Công an nhân dân ngày 25/6/2006.

Tăng Minh Phụng 1

Tăng Minh Phụng

Hôm nọ ngồi uống trà đá ở cà phê Phố với mấy bác làm tín dụng đem tiền chính phủ cho bản làng vay đủ, có nghe các bác ấy nói về Tăng Minh Phụng.

Có bác nói rằng Tăng lão gia là 1 tay chí thú làm ăn, quyết tâm vượt khó, 1 anh hùng kinh tế của VN đã ngã xuống trên thương trường. Tăng lão gia rõ ràng có tài, xuất thân tay trắng mà trở nên 1 đại gia lẫy lừng từng tháp tùng bác Sáu đi công du ngoại quốc. Tăng lão gia rõ ràng có công, đã giải quyết công ăn việc làm cho hàng ngàn lao động, đã góp phần làm tăng GDP, đóng thuế nhà nước, là điển hình sự thành đạt của thành phần kinh tế tư nhân trong giai đoạn chuyển đổi, là minh chứng khẳng định tính đúng đắn của chính sách đổi mới của Đảng ta.

Các bác thừa nhận Tăng lão gia đã vi phạm pháp luật, cứ gọi là lừa đảo đi, nhưng mục đích lừa đảo không phải là ăn cắp tiền nhà nước đem đi cá cược bóng đá, đánh bạc Ma Cao hay bao gái chân dài, Tăng lão gia 1 vợ 1 chồng không sợ SIDA, không có Việt Trinh nào sất. Cái gọi là lừa đảo của Tăng lão gia chỉ nhằm mục đích được VAY tiền, với hy vọng sẽ trả sòng phẳng được, dựa trên những tính toán về phương án kinh doanh BĐS, đầu tư cơ sở hạ tầng. Éo le thay, những biến động thị trường, có cả những nguyên nhân từ thay đổi chính sách của Nhà nước (như cắt cầu Vũng Tàu, đem lọc dầu ra Dung Quất) đã khiến cho những bài tính của Tăng lão gia trở nên trật lất, để cuối cùng phải ôm hận ngàn thu.

Các bác còn nói, thị trường BĐS đóng băng rồi tan băng, nguội rồi lại nóng. Khối tài sản của Tăng lão gia đem thế chấp ở các ngân hàng lẽ ra sẽ trả được nợ ngon lành cành đào nếu Tăng lão gia còn sống, còn quản lý được nó.

Cavenui là kẻ hậu sinh, nghe thế biết thế, không có ý kiến gì. Nhưng hôm nay đọc được 1 bài viết, tuy không ca ngợi kẻ bị xử tử Tăng Minh Phụng như mấy bác kia, có những chỗ nói ngược lại, nhưng rải rác cũng thấy có những ý trùng. Xem ra những ý kiến trái chiều kia cũng không hẳn là do các bác say trà đá mà nói nhảm. Nên post lên đây để các bác đọc chơi. Bài viết này là của bác Nguyễn Công Long, em không biết bác Long đang làm gì ở đâu, nhưng bài viết đăng trên số chuyên đề về Bất động sản của Tạp chí Dân chủ và Pháp luật- Bộ Tư pháp.

Kinh doanh bất động sản bằng vốn vay ngân hàng- Kinh nghiệm từ vụ án Minh Phụng-Epco

Nguyễn Công Long

Thực trạng thị trường bất động sản trầm lắng gần đây đã và đang gây nhiều lo lắng cho giới đầu tư và các nhà quản lý, nhất là trong điều kiện phần lớn các nhà đầu tư vào BĐS đều từ nguồn vốn vay ngân hàng. Theo các thông tin chính thức, tổng khoản vay BĐS trên cả nước hiện nay trên 50 ngàn tỷ đồng, chiếm 10% tổng dư nợ tín dụng và chiếm 24% số nợ trung và dài hạn. Trong tổng số nợ trên có đến 70% đang tạm thời "chôn" tại 5 thành phố lớn. Nhiều ý kiến lạc quan cho rằng tình trạng này vẫn hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát, các khoản cho vay BĐS của các ngân hàng không có gì đáng ngại, hơn nữa, thị trường BĐS đang có những dấu hiệu "tan băng", nếu mô hình hóa diễn biến thị trường BĐS bằng đồ thị hình sin, thì có vẻ như nó đã thoát ra khỏi điểm cực tiểu. Tuy nhiên, vẫn rất nhiều ý kiến thận trọng cho rằng bức tranh thị trường BĐS hiện vẫn chưa hết ảm đạm, những tác động tiêu cực của nó tới nền KT là không nhỏ và những nguy cơ hiểm họa từ thị trường này không thể xem thường.

Con số thống kê cho thấy, năm 2003, giao dịch địa ốc thành công giảm 28%, năm 2004 giảm 56% và năm 2005 giảm tới 78%! Thậm chí, có cơ quan còn đưa ra những lời cảnh báo đáng quan ngại. Theo nhận định của Hiệp hội kinh doanh BĐS TP.HCM, nếu cứ kéo dài tình trạng này sẽ có ít nhất hơn 30% doanh nghiệp bị phá sản, hiện tại TP.HCM đã có tới 50% các doanh nghiệp kinh doanh địa ốc trên địa bàn phải đóng cửa, 30% hoạt động cầm chừng, chỉ còn 20% tiếp tục đầu tư kinh doanh. Việc hàng loạt các doanh nghiệp kinh doanh BĐS đổ bể sẽ đẩy các ngân hàng đối diện trở lại với tình trạng nợ xấu chồng chất, điều mà mất cả chục năm, các NHTM hàng đầu của VN phải "vùng vẫy" bằng mọi phương cách mới thoát ra được. Có thể những số liệu trên chưa phải là quá lớn so với tổng cho vay toàn nền KT, nhưng cuộc khủng hoảng KT khu vực Đông Nam Á năm 1997 xuất phát từ Thái Lan đã cho một ví dụ sinh động, người ta đã ví thị trường BĐS tại đó đã vỡ tan như bong bóng xà phòng, hệ quả là sự đổ vỡ hàng loạt của các ngân hàng, kéo cả nền KT lún sâu vào khủng hoảng. Tất nhiên, VN cũng không nằm ngoài tầm ảnh hưởng của cơn địa chấn này. Hẳn rất nhiều người còn nhớ trong thời gian trên, hàng loạt NHTM hàng đầu của nước ta gần như đã đứng trên bờ vực bởi sự sụp đổ của 2 nhóm Minh Phụng và Epco. Vụ án này là 1 minh chứng rất điển hình cho sự sụp đổ của 1 DN kinh doanh BĐS trên quy mô lớn.

Trong bài viết này, xin không nêu lại những tình tiết của vụ án, bởi các hành vi phạm tội của Tăng Minh Phụng và các bị cáo đã được tòa án phán xử, các bị án cũng đã phải chịu những hình phạt nghiêm khắc nhất, vả lại, toàn bộ diễn biến cũng như nội tình vụ án đã được báo chí phân tích, mổ xẻ rất kỹ lưỡng trong thời gian dài. Điều mà chúng tôi mong muốn chia sẻ là liệu qua gần 10 năm, bài học từ vụ án Minh Phụng-Epco có giúp gì cho các nhà quản lý, các nhà đầu tư và hệ thống ngân hàng kinh nghiệm để tháo gỡ ngòi nổ cho "quả bom BĐS" đang treo lơ lửng trên thị trường nước ta hiện nay hay không?

1.Thất bại đến từ sự nóng vội

Vào thời gian năm 1993-1995, qua các phương tiện thông tin đại chúng, người ta có thể thấy Công ty Minh Phụng nổi lên như là 1 "tập đoàn" kinh tế năng động và rất thế lực. Mức độ tăng trưởng và sự bành trướng các lĩnh vực kinh doanh của DN này thể hiện qua số liệu các trang quảng cáo của rất nhiều tờ báo, tạp chí làm cho không ít người kinh ngạc. Thực tế, thì sự cả tin vào tiềm lực của Minh Phụng không phải là không có căn cứ. Hình thành từ những năm đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước, với chức năng chủ yếu là SX, gia công hàng may mặc, giày dép xuất khẩu, giai đoạn đầu Công ty Minh Phụng có những bước phát triển rất ổn định, doanh số có năm lên tới nhiều triệu USD. Tính đến trước khi xảy ra vụ án, Minh Phụng có tới 15 phân xưởng SX gồm 10 phân xưởng may mặc, 1 phân xưởng chuyên ngành nhựa, 1 phân xưởng dệt gòn, 1 phân xưởng bao bì PP, 1 phân xưởng thiết kế mỹ thuật cho hàng hóa ngành may và 1 phân xưởng thiết kế vi tính. Quy mô SX thời điểm cao nhất có trên 9000 lao động. Vào thời gian đó, Minh Phụng không chỉ khẳng định được uy tín trên thị trường mà cả ngoài nước, điều mà ở thời điểm những năm đầu chuyển sang nền KT thị trường, khó tưởng tượng có thể có ở 1 doanh nghiệp tư nhân.

Nếu chỉ có vậy, hẳn người ta sẽ vẫn thấy một Minh Phụng thành đạt trên thương trường. Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi Minh Phụng nhảy vào cuộc phiêu lưu kinh doanh địa ốc (khoảng từ 1992 trở đi), cho dù khi đó, hoạt động kinh doanh địa ốc của Minh Phụng bị coi là hoàn toàn bất hợp pháp, vì doanh nghiệp không có chức năng này. Cuộc chơi vô tiền khoáng hậu này thực sự biến Minh Phụng trở thành con bạc lớn, càng chơi càng say, càng say càng thua và càng khát...

Tính về mức độ tăng trưởng, khó có DN nào có thể so sánh được với Minh Phụng. Tính đến đầu năm 1997, ngoài các nhà xưởng SX về ngành may mặc, giày dép, các dây chuyền SX hoàn chỉnh có tới hàng ngàn bộ máy may, tổng danh mục BĐS của Minh Phụng có tới 169 biệt thự, nhà ở, văn phòng các loại; hệ thống nhà xưởng tập trung, kho tàng tại các khu công nghiệp có 78 đơn vị với diện tích trên 1,2 triệu m2; đất chuyên dùng có trên 2,6 triệu m2. Các tài sản trên phân bố khắp địa bàn TP.HCM và các tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, Bình Dương, Lâm Đồng... Xét ở khía cạnh nào đó, người ta có thể phải thừa nhận Minh Phụng khi đó thực sự là 1 đại gia về địa ốc. Chỉ có điều, khối tài sản khổng lồ này có được không phải nhờ sự thành công của chiến lược kinh doanh, không phải nhờ tiềm lực tự thân của DN này, mà hoàn toàn từ vốn vay ngân hàng. Thực chất, toàn bộ khối tài sản đồ sộ đứng tên Minh Phụng chỉ tồn tại như 1 thứ "con tin", ngay khi ra đời, "giấy khai sinh" của nó (tức là toàn bộ giấy chứng nhận quyền sử dụng, quyền sở hữu) đều lập tức quay trở lại "nhà hộ sinh" (tức các ngân hàng cho vay vốn để Minh Phụng tạo dựng tài sản)! Do sự tăng trưởng quá nóng, đến giai đoạn 1993-1996, có thể nói Minh Phụng đã ở vào thế cưỡi trên lưng cọp. Không khó để hình dung sự khó khăn của Minh Phụng khi phải duy trì, phát triển khối tài sản khổng lồ trên. Trong khi vốn đầu tư cho kinh doanh địa ốc thì "càng nhiều càng ít", nợ vay ngân hàng chồng chất, khả năng sinh lời từ tài sản không thể có được trong ngày một ngày hai. Lẽ dĩ nhiên khi không còn cách nào khác, Tăng Minh Phụng phải lựa chọn phương thức lừa đảo các ngân hàng để có thể tạo vốn. Theo quy định của Ngân hàng Nhà nước vào thời điểm đó, 1 DN chỉ được vay vốn không quá 10% vốn tự có, để có thể có vốn Minh Phụng đã thành lập hàng loạt công ty con, cấu kết với các quan chức ngân hàng sử dụng trên 40 pháp nhân để vay vốn. Tính đến khi xảy ra vụ án, Minh Phụng đã thực hiện trên 60 hợp đồng tín dụng với 7 ngân hàng, trong đó tại 4 ngân hàng lớn: Incombank tổng dư nợ trên 4200 tỷ đồng; Vietcombank (trung ương và chi nhánh TP.HCM) trên 6 triệu USD và hơn 219 tỷ đồng; Eximbank trên 15 triệu USD; Sài Gòn công thương trên 100 tỷ đồng... Với số nợ lớn như vậy, không phải ai khác, chính các con nợ này đã tự ký cho mình bản án tử hình.

Nếu xét về những dấu hiệu tội phạm thông thường, hành vi lừa đảo của Minh Phụng nhằm chiếm đoạt tiền vay của các ngân hàng là không thể bào chữa, nhưng có điều khác biệt ở vị án Minh Phụng-Epco, có vẻ như mục đích của sự chiếm đoạt không phải nhằm cất giấu, nhằm thỏa mãn các nhu cầu của bản thân kẻ lừa đảo. Cho đến nay, hầu như vẫn không ai nói Minh Phụng lừa đảo các ngân hàng nhằm lấy tiền ăn chơi trác táng, đánh bạc, bao gái hay thậm chí mua sắm cho cá nhân. Điều này có vẻ rất khác với những Nguyễn Văn Mười Hai ôm hàng đống tiền lừa đảo và cho những người gửi nhẹ dạ cả tin ngửi mùi khét của "Nước hoa Thanh Hương", khác với Phạm Huy Phước đem cả Tamexco mà thực chất toàn bộ là tài sản nhà nước để ném vào các sòng bài Hồng Kông, Ma Cao v.v và v.v. Hầu như mọi thủ đoạn, mọi phương cách mà Minh Phụng áp dụng dể moi tiền từ các ngân hàng không có mục đích gì khác ngoài việc tiếp tục ném ngay vào cuộc chơi BĐS 5 ăn 5 thua.

Có lẽ chính vì sự khác biệt này mà cho đến nay, hầu hết các nhà phân tích vẫn cho rằng sự sụp đổ của Minh Phụng chủ yếu do các nguyên nhân:

(1) Quá nóng vội muốn trở thành 1 nhà "đại tư sản dân tộc", không muốn mãi chỉ làm 1 anh thợ gia công may mặc, sản xuất giày dép (vốn đang rất ăn nên làm ra);

(2) Sai lầm lớn trong chiến lược kinh doanh, bất chấp sự cấm đoán, ràng buộc về pháp lý, bất chấp nguồn vốn hạn hẹp, lao vào lĩnh vực kinh doanh BĐS- xây dựng trên quy mô lớn với chiêu thức "bóc ngắn cắn dài".

Phải chăng bi kịch lớn nhất của Minh Phụng đó là sự đổ vỡ của những tham vọng hoang tưởng. Như vậy sẽ công bằng hơn nếu có sự đánh giá thật khách quan những yếu tố góp phần làm tan rã "tập đoàn Minh Phụng".

Nhiều người đặt ra câu hỏi vì sao lựa chọn kinh doanh BĐS bằng toàn bộ vốn vay ngân hàng mà Minh Phụng lại tăng trưởng nóng trong thời gian ngắn đến như vậy? Và tại sao, vay đầu tư BĐS mà hầu hết là vay ngắn hạn, vay "nóng"?

Thứ nhất, khoảng thời gian đầu thập kỷ 90 của thế kỷ trước, đã có 1 đợt sốt đất kéo khá dài. Trong khi thị trường BĐS chưa hình thành rõ nét, cơ chế, chính sách về đất đai chưa đồng bộ, tình trạng tranh mua, tranh bán rất phổ biến. Trong bối cảnh đó, cũng giống nhiều DN khác, Minh Phụng mong muốn nhanh chóng chớp thời cơ, tích lũy được càng nhiều đất càng tốt, chờ cơ hội sẽ bán ra được với giá cao hơn. Tuy nhiên, sự tăng trưởng quá nóng vô hình chung đã biến Minh Phụng trở thành 1 "bà hàng xén" về đất đai, la liệt nhà đất khắp nơi mà không biết xoay trở thế nào với nó. Hơn nữa, thời điểm nhận chuyển nhượng là đỉnh điểm của cơn sốt, khi qua cơn sốt thì bán không có người mua. Cha ông ta đã đúc kết "buôn tài không bằng dài vốn", nếu thực sự có khả năng đầu cơ đất đai chờ đến cơn sốt tiếp theo, hẳn là Minh Phụng đã phát tài. Song toàn bộ khối tài sản là từ vốn vay, giả sử có chờ được cơn sốt tiếp theo, thì khoản lợi nhuận thu được cũng khó có thể bù đắp cho số lãi mẹ đẻ lãi con, bi kịch cũng bắt đầu từ đây.

Cũng có ý kiến cho rằng, nếu lựa chọn phương thức xử lý phần tài sản trong vụ án Minh Phụng theo cách khác như bản án đã tuyên là giao hết tài sản cho các ngân hàng quản lý, khai thác, phát mại để thu hồi nợ, có thể kết quả sẽ khác. Thậm chí, có người còn nói nếu cứ để Minh Phụng quản lý số tài sản và tiếp tục triển khai các dự án, thì biết đâu có thể trả đủ được số nợ ngân hàng. Tuy nhiên, nhiều ý kiến vẫn cho rằng, dù có tài ba đến mấy, thì 1 bộ máy như Minh Phụng khó có thể quản lý hết được hàng triệu mét vuông đất chuyên dùng, không thể cùng một lúc triển khai hàng trăm dự án về hạ tầng khắp các tỉnh thành! Thực tế cho thấy, trong hàng chục công ty con của Minh Phụng thực chất là các doanh nghiệp ma không hề có thực, toàn bộ số vốn đều là ảo, giám đốc, kế tóan đều là những người làm thuê, thậm chí đó là những người vốn là bảo vệ, lái xe, lao công. Các công ty này có nhiệm vụ duy nhất được đẻ ra để vay vốn ngân hàng, mọi hoạt động vẫn hoàn toàn do Tăng Minh Phụng điều hành. Như vậy, viễn tưởng về sự thành công của mô hình Minh Phụng là điều không tưởng. Có lẽ, điều có ý nghĩa nhất trong cách thức điều hành, tổ chức hệ thống kinh doanh của Minh Phụng là đã cung cấp trong thực tế mô hình khá hoàn chỉnh về "công ty mẹ-công ty con"- mô hình mà hiện nay nước ta dã áp dụng.

Thứ hai, về hình thức huy động vốn, có người cho Minh Phụng thật điên khùng khi vay ngân hàng để đầu tư vào BĐS mà chủ yếu là vay ngắn hạn với lãi suất cao. Tuy nhiên, vào thời điểm trên, những cơ chế, các quy định về bảo đảm tiền vay rất bó buộc. Để có thể được chấp nhận vay vốn, DN phải có dự án khả thi, có phương án kinh doanh và nhiều yêu cầu nhiêu khê khác. Nếu đáp ứng đủ các yêu cầu này thì thời cơ đầu tư vào BĐS đã qua đi (do sự hỗn loạn mua bán trên thị trường). Do vậy, để chớp thời cơ, Minh Phụng buộc phải chọn giải pháp cố đấm ăn xôi như ở trên. Ngoài ra, để thỏa cơn khát vốn, Minh Phụng còn cấu kết với cán bộ ngân hàng nâng khống giá trị tài sản thế chấp lên nhiều lần. Đến khi xét xử vụ án, Tòa án đã xác định giá trị tài sản thế chấp thấp hơn hàng ngàn tỷ đồng. Minh Phụng đã phải trả giá đắt cho điều này, tuy nhiên, qua đây, các nhà quản lý cũng đã đúc rút được những kinh nghiệm quý, có thể từ đây đã hình thành cơ chế thỏa thuận về giá trị tài sản thế chấp giữa tổ chức tín dụng và bên thế chấp, trao quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm của tổ chức tín dụng mà hiện ta đang áp dụng.

Tuesday, November 21, 2006

Cuộc chiến trên thị trường phân phối

“Cuộc chiến” giành thị phần của các đại gia

TP - Việc Hapro (Tổng Cty Thương mại Hà Nội) khai trương hệ thống gần 40 siêu thị, cửa hàng tiện ích tại Thủ đô ngay sau khi VN gia nhập WTO cho thấy “cuộc chiến” giành thị trường bán lẻ đầy tiềm năng tại Hà Nội của các đại gia đã bắt đầu.

“Cuộc chiến” giành thị trường bán lẻ tại Hà Nội ngày càng gay gắt.
“Cuộc chiến” không cân sức

Hiện tỷ trọng hàng hóa lưu thông qua các kênh phân phối hiện đại tại Hà Nội chiếm trên 10% tổng lượng hàng hóa lưu thông trên địa bàn thành phố. Tỷ lệ này sẽ nhanh chóng thay đổi khi chúng ta đã gia nhập WTO.

Theo ông Vũ Vinh Phú - Chủ tịch Hiệp hội siêu thị Hà Nội, hiện trên địa bàn có khoảng 70 siêu thị, trung tâm thương mại, song hơn 1/3 trong số này chưa đáp ứng được chuẩn mà Bộ Thương mại ban hành.

Đa số các trung tâm thương mại, siêu thị (TTTM, ST) đều có quy mô nhỏ. Hapro- một “đại gia” đầy kinh nghiệm trong hoạt động thương mại hiện có đến 400 điểm bán lẻ nhưng tổng diện tích chỉ đạt 120.000m2, thậm chí có cửa hàng chỉ rộng 8m2.

Ông Nguyễn Hữu Thắng -Tổng Giám đốc Hapro - nêu 4 khó khăn của hệ thống thương mại Hà Nội: Mặt bằng manh mún; vốn ít, thương hiệu chưa mạnh, hạ tầng thương mại yếu kém; tính chuyên nghiệp chưa cao, công nghệ lạc hậu; đặc biệt là tư duy “cửa hàng bách hóa” của thời bao cấp vẫn ăn sâu trong một số cán bộ nhân viên ngành thương mại.

“Nếu chúng ta không có sự liên kết, nhanh chóng đổi mới phù hợp sẽ có thể bị loại khỏi “cuộc chơi” ngay trên sân nhà. Bởi với ưu thế vượt trội về nguồn lực tài chính, kinh nghiệm quản lý…, ngay sau khi đổ bộ vào thị trường Việt Nam, các tập đoàn phân phối lớn nước ngoài sẽ thiết lập các mạng lưới phân phối hiện đại và giành quyền kiểm soát thị trường bán lẻ” - Ông Phú cảnh báo.

Điều cảnh báo của ông Phú là có cơ sở, Hà Nội hiện chỉ có một vài “đại gia” quốc tế song đã làm “chao đảo” thị trường bán lẻ mấy năm lại đây. Chỉ với hai tập đoàn Metro và Bourbon đã chiếm gần 100.000 m2 sàn kinh doanh.

Với số vốn 30.000.000 USD trong thời gian tới, Bourbon sẽ tiếp tục triển khai mở 4-5 đại siêu thị trong chuỗi siêu thị Big C và khoảng 10 siêu thị có diện tích nhỏ hơn tại địa bàn Hà Nội.

Không chỉ “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”, các trung tâm thương mại, siêu thị lớn như: Big C; Metro Thăng Long còn có hệ thống hàng hóa đa dạng, các chương trình khuyến mãi lớn, hệ thống quản lý chuyên nghiệp…, đang là những đối thủ cạnh tranh đáng gờm của các siêu thị và hệ thống bán lẻ trên thị trường Hà Nội.

“Trứng” không ngại chọi với “đá”!

Theo Sở Thương mại Hà Nội, tổng mức lưu chuyển hàng hóa (LCHH) và doanh thu dịch vụ trong 10 tháng đầu năm 2006, ước đạt 227.728 tỷ đồng (tăng 20,9% so với cùng kỳ 2005). Trong đó tổng mức LCHH bán lẻ đạt 45.504 tỷ đồng (tăng 21,9% so với cùng kỳ năm 2005).

Riêng chỉ trong tháng 10 vừa qua, tổng mức LCHH và doanh thu dịch vụ trên địa bàn đạt 24.794 tỷ đồng (tăng 2,4% so với tháng 9/2006).

Nhiều doanh nghiệp thương mại Hà Nội đang bước vào cuộc chạy đua nước rút với việc đa dạng mô hình và phương thức kinh doanh như: Hợp tác xã, Cty TNHH, cổ phần, liên doanh - liên kết, nhượng quyền thương mại....

Cty TNHH Phú Thái (Hà Nội), là một nhà phân phối bán buôn tổng hợp do tư nhân đầu tư. Hiện Phú Thái có 6 Cty thành viên, 12 trung tâm phân phối chính và các trung tâm kho vận.

Ngoài ra, Phú Thái còn có 100 nhà phân phối phụ, hàng nghìn đại lý bán sỉ, đại lý bán lẻ; hệ thống các cửa hàng trọng điểm...

Lãnh đạo Phú Thái tin tưởng rằng, với lợi thế kinh doanh trên sân nhà, am hiểu thị hiếu tập quán mua sắm của người dân, trong thời gian tới họ sẽ đẩy mạnh hệ thống phân phối bán lẻ trong toàn quốc.

Hapro cũng đang “lột xác”. Ngày 11/11 vừa qua Tổng Cty này đã đồng loạt khai trương gần 40 siêu thị, cửa hàng tiện ích, cửa hàng chuyên doanh. Đây được xem là bước đột phá trong công nghệ kinh doanh của Cty này. Ông Thắng tự tin: Chúng tôi có thế mạnh mà các đại gia quốc tế không có. Ví như, mặt bằng kinh doanh, đặc biệt là thói quen và tâm lý tiêu dùng.

Trên thực tế, cho dù phát triển rất mạnh nhưng hệ thống phân phối đại siêu thị cũng chỉ đạt xấp xỉ 20%-25% tổng lượng hàng hóa luân chuyển. Vì vậy cánh cửa cho hệ thống bán lẻ còn khá rộng.

Hiện Hapro đang gấp rút đầu tư hàng loạt các trung tâm thương mại với số vốn đầu tư lên đến hàng ngàn tỷ đồng như: Trung tâm thương mại Cát Linh; trung tâm thương mại tại 173 Xuân Thủy; 102 Thái Thịnh và 172 Ngọc Khánh, dự kiến cuối năm nay sẽ hoàn thành, đưa vào sử dụng.

Monday, November 20, 2006

Apec - Gala Dinner ở Văn Miếu

Ga la đin nờ
Nói nôm na là đãi tiệc


Bè lũ doanh nhân

Tiếng tây bồi gọi là xi ì âu

Đúng ngày đúng giờ như lũ ruồi bâu

Văn Miếu


Ngày xưa vua to quan bự đến đâu

Đến bia "Hạ mã" là xuống đi bộ

Ngày nay vì nguy cơ khủng bố

Xe chống đạn nếu không sợ xước sơn

Chắc cũng rúc vào tận

Đại Trung Môn


Thực đơn có món tôm

bao mía và tẩm bột

độn hàng tấn phụ gia

mà vẫn còi như con tép

Mỗi xi ì âu một bát phở gà

bé như bát ăn trứng lộn


Giấy mời phát ra bừa bộn

Khách đến nhiều gấp đôi số suất ăn

Bát phở gà phải chia

Mỗi xi ì âu đâu như được một thìa

húp vội


Cũng may từ ngay chiều tối

người ta đã lùa dân vào nhà đóng cửa lại cả rồi

nên không mấy ai được mục kích cảnh các ông tây bà đầm bị đói

để mà cười mà khóc mà vỗ tay


Khuê Văn Các, ngẩng, cao thay

Thiên Quang Tỉnh, cúi, thấy đầy giấy ăn


(Nhất Thân Tầm)

Thursday, November 16, 2006

Tâm sự dân bảo mật - 3

Những ai làm việc trong ngành CNTT ở VN chắc hẳn đều biết mối thâm thù theo kiểu “con gà tức nhau tiếng gáy” giữa VASC và FPT. Nguyễn Anh Tuấn cứ tựa như Thủy Tinh mỗi năm lại kéo quân khiêu chiến trên hàng loạt mặt trận khác nhau với tên Sơn Tinh - Trương Gia Bình vì hắn đã nhanh tay giành lấy “nàng Mỵ Nương màu mỡ” của mình là thị trường ICT ở VN.

Đầu tiên phải kế đến mặt trận báo chí tuyên truyền với sự góp mặt của hai chiến sĩ VietnamNetVnExpress. Đứng trước tình hình VnExpress độc chiếm thị trường tin tức trực tuyến, VASC quyết định đầu tư tối đa để biến VietnamNet thành một đối trọng “ngang tài ngang sức”. Cả hai cơ quan ngôn luận của hai đại gia này thi nhau lăng xê bản thân nhưng cũng không quên nhiệm vụ không kém phần quan trọng là nhục mạ và hạ thấp uy tín đối thủ, việc làm mà VietnamNet có phần thông thạo và chuyên tâm hơn. “
ADSL của FPT, treo đầu dê...!?”, “Đại học FPT và Bộ GD-ĐT: Tiến 0 bước!”, “FPT có được tiếp tục kinh doanh ADSL?”, “Liệu VinaGame sẽ kiện FPT?”, “FPT Telecom: Kiện chúng tôi đâu có dễ!”...là một vài bài viết có liên quan đến FPT được đăng tải trên VietnamNet. VnExpress “hiền lành” hơn trên mặt trận này không phải vì họ chơi đẹp mà đơn giản vì trong sơ đồ tổ chức của FPT, Trương Gia Bình không tực tiếp tác động đến VnExpress như cách mà Nguyễn Anh Tuấn đã làm với VietnamNet. “Ôi trời, hơi sức đâu mà quan tâm đến mấy tờ lá cải này”, một anh bạn đồng nghiệp ở Tuổi Trẻ từng nói với tôi như thế. Lá cải hay không thì hãy để độc giả của nó đánh giá nhưng chắc chắn chúng được sinh ra chẳng phải để đưa tin khách quan phục vụ cho cộng đồng mà chỉ đưa tin theo chiều hướng có lợi cho những người chủ của mình.

Thị trường game online là mặt trận thứ hai mà FPT và VASC đang “cày bừa” dữ dội. Việc FPT bỏ ra vài triệu USD để độc quyền kinh doanh game MUOnline tại VN chính là đòn chí mạng giáng vào dự án “MUOnline – Thế giới diệu kì” mà VASC đã dày công đầu tư thử nghiệm hơn 1 năm trời tại địa chỉ http://mu.vietnamnet.vn. VASC liền đáp trả bằng cách tung ra RYL còn FPT cũng nhanh chân tung thêm PTV. Như hai con thú ngu ngốc say đòn, cả hai nhào vào cắn xé lẫn nhau, vô tình những công ti khác như VinaGame được dịp “tọa sơn quan hổ đấu” để rồi nhanh chóng chiếm lấy thị phần với VLTK.


Chuyện gì xảy ra trước đó khiến cho FPT sẵn sàng bỏ ra 2,9 triệu USD để trả đũa VASC? Câu trả lời chính là bàn tay của VASC trong sự kiện iCMS. Trước năm 2004, Trí Tuệ Việt Nam được xem là “con gà đẻ trứng vàng” của FPT. Ấy, đừng vội nghĩ “trứng vàng” ở đây là các nhân tài đã được phát hiện từ cuộc thi này, các bác FPT không tốt đến thế đâu. Mang danh là cuộc thi tìm kiếm nhân tài nhưng bản chất của Trí Tuệ Việt Nam là nơi để FPT và đồng bọn, thông qua uy tín và tầm ảnh hưởng của cuộc thi, lăng xê những người “biết điều” hay là “con cháu các cụ cả” bất kể những người này có thực tài hay không. Sau khi được lăng xê, các phần mềm mà những “ngôi sao” này làm ra hay chôm về sẽ được nâng giá lên cho đúng tầm “Trí Tuệ Việt Nam” rồi đem bán với giá “cắt tiết”. Bạn và tôi, những người đã đầu tư chất xám và tuổi trẻ của mình cho cuộc thi này, chỉ đơn giản là những con tốt trên một bàn cơ mà người ta đã bày ra từ trước khi chúng ta có mặt. Dẫu có giết được nhiều quân địch, tốt cũng sẽ chẳng bao giờ được “vinh qui bái tổ” bởi lẽ từ ngàn xưa, chỉ có “trạng” mới được vinh danh mà thôi. Danh tiếng chỉ là phù du, điều chúng ta thật sự cần là một sự công bằng nhưng rất tiếc hai từ này chưa có trong qui chế của cuộc thi Trí Tuệ Việt Nam. Ơn trời, nhờ có “đại ca” Nguyễn Anh Tuấn mà sự thật về Trí Tuệ Việt Nam đã được phơi bày.


Chắc hẳn các bạn còn nhớ, khi Chợ Điện Tử bị tấn công, Nguyễn Hòa Bình, giám đốc PeaceSoft, đã bị chỉ đích danh là starcraft, người đã khơi mào sự kiện iCMS. Tôi chắc chắn rằng người tấn công Peacesoft, cũng là kẻ đã tấn công www.tintucvietnam.com ngày nào, chính là Nguyễn Quang Huy a.k.a HuyRemy. Có 3 luận cứ để chứng minh điều này:

  • Như đã phân tích ở bài trước, www.tintucvietnam.com bị tấn công vào hệ thống tên miền. HuyRemy, người được mệnh danh là “chuyên gia domain học”, thời điểm năm 2004 đang làm thuê cho Nguyễn Hòa Bình, chắc chắn đã được Nguyễn Hòa Bình nhờ thực hiện phi vụ đó, bởi lẽ trong tay Nguyễn Hòa Bình, ngoài HuyRemy ra, người biết rõ các lổ hổng của EveryDNS, không ai thích hợp hơn.
  • Trong vụ tấn công vào Chợ Điện Tử, kẻ tấn công cho thấy mình là người hiểu rất rõ và rất căm ghét Nguyễn Hòa Bình. HuyRemy đã từng thú nhận mình hoàn toàn có khả năng tấn công vào Chợ Điện Tử (điều này cũng không có gì lạ, bởi lẽ HuyRemy tham gia phát triển Chợ Điện Tử từ những ngày đầu). HuyRemy cũng đã từng bị Nguyễn Hòa Bình, chơi chiêu “qua cầu rút ván”, rồi còn vu cáo HuyRemy trộm đồ ở Peacesoft.
  • Chỉ có HuyRemy, người được Nguyễn Hòa Bình thuê thực hiện vụ tấn công năm xưa, mới biết rõ Nguyễn Hòa Bình chính là starcraft.
Như vậy đã rõ, Nguyễn Hòa Bình chính là nhân vật khơi mào vụ iCMS, còn HuyRemy là người thực hiện vụ tấn công www.tintucvietnam.com để gây dư luận. Nhưng như thế là chưa đủ, Không thể buộc tội Vương Vũ Thắng và đồng bọn chỉ bằng một bài viết của starcraft! Vả lại, “chạy giải” là một cái tội khó tìm được bằng chứng, ban tổ chức sẽ sẵn sàng bao che cho Vương Vũ Thắng để bảo vệ uy tín của mình. Nguyễn Hòa Bình biết rõ điều này nên đã kêu thêm chi viện và chắc hẳn đến thời điểm này các bạn đều đã rõ quân chi viện là ai: VASC do Nguyễn Anh Tuấn dẫn đầu. Nguyễn Hòa Bình đã tìm đúng người. Hạ gục Vương Vũ Thắng là một mũi tên trúng nhiều đích mà Nguyễn Anh Tuấn đã muốn bắn từ lâu:
  • Giảm uy tín cuộc thi Trí Tuệ Việt Nam, nghĩa là giảm uy tín của FPT, đối thủ không đội trời chung của VASC. Đưa Nhân tài đất Việt, cuộc thi cho công ti mẹ của VASC là VNPT tổ chức thay thế vào vị trí của Trí Tuệ Việt Nam để từ đó dễ bề thao túng thị trường “nhân tài”.
  • VASC, viết tắt của Vietnam Advanced Software Company, là một công ti làm phần mềm, do đó nếu Vinacomm của Vương Vũ Thắng mất uy tín và thương hiệu thì VASC sẽ có cơ hội nhảy vào “cắn” miếng bánh béo bở mà họ Vương để lại.
Rõ ràng cho đến thời điểm hiện tại, Nguyễn Anh Tuấn đã đạt được mục tiêu của mình. Vậy VASC đã chi viện cho Nguyễn Hòa Bình bằng cách nào? Tôi sẽ không nói cho các bạn nghe mà để cho các bạn tự suy luận với một vài gợi ý như sau:
  • Cách duy nhất để hạ gục Vương Vũ Thắng là phải đạt được sự đồng lòng từ phía cộng đồng, sử dụng cộng đồng như là một công cụ để gây ra một sức ép kinh khủng buộc ban tổ chức phải xử lí rốt ráo vụ iCMS.
  • Để tạo sự đồng lòng từ cộng đồng, phải chứng minh được iCMS là đồ ăn cắp.
  • Muốn chứng minh iCMS là đồ ăn cắp, phải có được mã nguồn của nó.
  • http://www.vtv.vn, một website sử dụng iCMS, được đặt tại VASC từ năm 2004 cho đến nay.
Sao rồi, bạn đã nghiệm ra chưa?

(còn tiếp)

Tâm sự dân bảo mật - 2

Tháng 3/2004, tôi nghỉ ở FPT, chuyển qua làm trợ lý IT cho bác Hồ Huy ở MaiLinh Taxi. MaiLinh Taxi là một doanh nghiệp tương đối lớn, tuy nhiên, như nhiều doanh nghiệp khác ở VN, đối với MaiLinh thì IT vẫn chỉ là một thứ đồ trang sức, khoác lên mình cho bằng chị bằng em. Đôi khi họ cũng có ý muốn áp dụng IT vào sản xuất, kinh doanh nhưng lại không chịu đầu tư. Chẳng có gì hấp dẫn để kể khi làm ở MaiLinh. Điều duy nhất còn đọng lại trong kí ức của tôi là lương cao nhưng suốt ngày ngồi không, không có gì để làm. Tôi cần một việc làm chứ không (chưa) cần tiền!

Khoảng đầu tháng 9/2004, anh Giáp giới thiệu tôi với anh Nhã, khi đó đang cần tìm người làm bảo mật cho ngân hàng. Những ấn tượng không tốt về việc áp dụng IT trong doanh nghiệp VN khi còn làm ở MaiLinh đã khiến tôi khá e dè trước lời đề nghị của anh Nhã. Tôi dự tính sẽ quay trở lại Tuổi Trẻ viết báo và dành nhiều thời gian hơn cho việc học ở trường. Rồi anh Nhã “ra đòn” quyết định: mời tôi đến Trung tâm Điện Toán, nơi tôi đang làm việc bây giờ. “IT chính là xương sống của ngân hàng, ban TGD đã quyết định lấy công nghệ để cạnh tranh và chiến thắng các ngân hàng khác. Em về đây làm thì sẽ được tạo điều kiện tối đa để phát huy hết khả năng của mình. Em sẽ được làm việc trực tiếp, quản lí hết tất cả những gì em thấy ở đây”, anh Nhã vừa nói vừa chỉ cho tôi xem hệ thống máy chủ, thiết bị và sơ đồ mạng của ngân hàng. Quá đã! Lần đầu tiên trong đời tôi mới thấy cái Cisco PIX Firewall hình dáng nó ra sao :p. Vài ngày sau, tôi gọi điện cho anh Nhã, nhận lời offer của ảnh. Nhiệm vụ còn lại của anh Nhã là thuyết phục ban TGD chấp nhận tôi, một sinh viên chưa tốt nghiệp, chẳng có bằng cấp gì hết, lại chỉ làm part-time, giữ “kho vàng” cho họ. Tháng 11/2004, tôi chính thức làm việc ở ngân hàng. Trước khi kể về công việc này, tôi nghĩ sẽ là một thiếu sót lớn nếu không nhắc đến cuộc thi Trí Tuệ Việt Nam (TTVN) năm 2004 và sự kiện iCMS cuối năm đó.

Tôi biết đến cuộc thi TTVN ngay từ lần tổ chức đầu tiên năm 2000, cũng là năm tôi có được chiếc máy tính đầu tiên cho riêng mình. Đêm trao giải năm đó tôi thật sự choáng ngợp trước những gì diễn ra trên tivi. Trời ơi quá hào nhoáng, quá vinh dự, nói chung là quá đã! Chắc hẳn rất nhiều bạn trẻ đã có chung ước mơ với tôi: tham dự và giành chiến thắng cuộc thi này. Tại sao không? Thế là ngay từ lúc đó, tôi đã quyết định sẽ học và làm việc trong ngành IT. Bill Gates trở thành thần tượng của tôi (hehe he's not anymore!). Tôi mơ một ngày nào đó mình sẽ làm ra một phần mềm vĩ đại nào đó, chẳng cần biết nó là phần mềm gì, rồi đem dự thi TTVN, đoạt giải nhất và trở thành tỉ phú nhờ việc bán phần mềm đó haha. Có vẻ như mọi thứ đang dần trở thành sự thật khi năm 2002, tôi thi đậu vào khoa CNTT trường ĐHBK Tp.HCM, rồi bắt đầu đi làm như đã kể ở trên. Điều duy nhất mà tôi chưa làm là tham gia và chiến thắng cuộc thi TTVN. Mỗi năm trôi qua, hễ đến ngày 01/01 là tôi lại tự nhủ lòng là năm sau mình nhất định sẽ tham gia cuộc thi này. Năm này qua năm khác, đến tận cuối tháng 10/2004 tôi vẫn chưa làm ra được một phần mềm nào độc đáo khả dĩ có thể đem đi dự thi cả. Ngay thời điểm tôi nghĩ rằng mình sẽ lại bỏ lỡ cuộc thi năm đó thì ý tưởng chợt đến.

marmiro, biệt danh founder của SMSec, lần đầu tiên nghĩ ra ý tưởng về SMSec vào ngày 20/10/2004 khi đang xem trận đấu cúp C1 giữa Barcelona và AC Milan. Lúc bấy giờ bản thân marmiro rất tự hào vì nghĩ rằng mình là người đầu tiên trên thế giới nghĩ ra giải pháp định danh người dùng thông qua SMS. Tuy nhiên, sáng hôm sau khi thử tìm trên Internet với từ khóa “two-factor authentication with SMS”, marmiro mới biết rằng thật sự đã có ít nhất 3 sản phẩm thương mại thực hiện ý tưởng này.

Đó là một đoạn trích trong
tài liệu giới thiệu giải pháp SMSec mà tôi đem dự thi TTVN 2004. Tôi nghĩ ra ý tưởng này vào ngày 20/10, trong khi đó hạn chót nộp bài dự thi là ngày 05/11, nghĩa là tôi chỉ có 15 ngày để hoàn thành sản phẩm. Tôi lao vào làm việc như điên. Trong nửa tháng đó, tôi lộn ngược Internet để tìm dữ liệu cho gần 100 trang tài liệu giới thiệu SMSec (và SMSoogle). Cùng với Huy, tôi tìm mua thiết bị, thiết kế kiến trúc, lập trình và kiểm tra hơn 10.000 dòng lệnh cho SMSec. Thật hạnh phúc khi được làm những việc mình thích. Khi nộp bài vào ngày cuối cùng, tôi vẫn chưa tin là mình đã làm được. I did it! Tôi nghiệm ra rằng mỗi con người đều có sức mạnh tiềm tàng mà nếu như được kích thích đúng chỗ thì họ có thể hoàn thành bất cứ việc gì! Đừng bao giờ ngừng ước mơ, đừng bao giờ tuyệt vọng! Chính ước mơ và hi vọng sẽ cho ta sức mạnh để vượt qua hết tất cả những khó khăn thấy được và không thấy được, biến không thể thành có thể!


Slogan của cuộc thi TTVN là “Chỉ cần một ý tưởng”, do đó mặc dù SMSec chỉ là bản demo nhưng tôi vẫn hi vọng BGK sẽ đánh giá cao ý tưởng cốt lõi mà tôi muốn trình bày: xác thực hai lớp bằng SMS. Tôi không hi vọng mình sẽ được giải nhất, được vào vòng chung kết là mãn nguyện lắm rồi. Hi vọng đó càng được củng cố khi một ngày giữa tháng 11/2004, BGK gọi tôi lên công ti FSoft để trình bày cho họ nghe về sản phẩm của tôi. Chưa bao giờ tôi có nhiều hi vọng như vậy. Tôi vào website http://www.ttvn.com.vn hàng chục lần mỗi ngày, tôi tham gia tích cực trên diễn đàn, nơi có một topic nhan đề “Chạy giải TTVN có khó không?” của starcraft mà tôi cũng có tham gia tranh luận thời gian đầu. Càng đến gần ngày công bố những sản phẩm vào vòng chung kết, tôi càng hồi hộp. Chắc anh Việt là người biết rõ nhất điều này bởi lẽ tôi gọi điện hàng ngày cho ảnh để hỏi thăm tin tức. Rồi một buổi tối anh Việt báo cho tôi biết SMSec đã bị loại. Tôi không thể nhớ là mình đã thất vọng đến cỡ nào, chỉ nhớ là tôi chưa bao giờ buồn như vậy, may mà còn có em an ủi và chia sẻ. Tối hôm đó tôi đi ngủ sớm, không ngờ rằng lúc đó xảy ra một sự kiện động trời: website www.tintucvietnam.com bị defaced với nội dung là bài viết “Chạy giải TTVN có khó không?”. Sáng thức dậy, tin nhắn tràn ngập điện thoại của tôi. Anh Việt báo cho tôi biết là BTC đang nghi ngờ tôi là thủ phạm. WTF? Chuyện khỉ gì đang xảy ra vậy trời? Những gì diễn ra tiếp theo đã trở thành một phần lịch sử không thể nào quên được của giới IT VN (tôi không nhớ chính xác ngày tháng, nên chỉ kể theo thứ tự thời gian các sự kiện xảy ra kèm theo các suy luận chủ quan của mình).

Bài viết của starcraft đưa ra một số chứng cứ cho thấy giải nhất mà iCMS, phần mềm đang được sử dụng tại www.tintucvietnam.com và www.vtv.vn, đoạt được năm 2003 là do Vương Vũ Thắng, giám đốc Vinacomm, công ti chủ quản iCMS, chạy chọt mà có. Nhóm hacker vì bất bình với chuyện này mà quyết định deface website www.tintucvietnam.com và www.vinacomm.com.vn để “dằn mặt” BTC, yêu cầu BTC phải điều tra, xử lí những kiến nghị của starcraft. Nhóm hacker này cũng tuyên bố là đã tấn công vào www.tintucvietnam.com bằng cách khai thác lỗi bảo mật của iCMS. Mã nguồn của iCMS sau đó được phát tán rộng rãi trên Internet và một nhóm lập trình viên đứng đầu là anh Dương Vi Khoa ở ddth.com đang tiến hành phân tích mã nguồn này và râm ran đâu đó lời đồn đại rằng iCMS giống đến 90% mã nguồn của một phần mềm mã nguồn mở. Sở dĩ BTC nghi ngờ tôi là vì họ cho rằng tôi cay cú việc không được vào chung kết, kiểu “ăn không được, phá cho hôi”. Họ lập luận rằng trong số các sản phẩm thuộc diện vào vòng chung kết mà bị loại ra vào giờ chót, có sản phẩm của tôi, của anh kh0aimi nên họ cho rằng chắc chắn HVA đứng đằng sau vụ tấn công này. Trước đó tôi cũng có tham gia tranh luận trong topic “Chạy giải TTVN có khó không?” trên diễn đàn với lời lẽ khá gay gắt về việc chơi xấu của iCMS. E hèm, tối hôm đó con buồn quá nên lăn ra ngủ khò khò các bố ơi! Để thanh minh cho mình, tôi quyết định tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra.Việc đầu tiên cần phải làm là xác định xem đám hacker đã tấn công cái website www.tintucvietnam.com bằng cách nào. Không khó để đưa ra kết luận: server của www.tintucvietnam.com không hề bị xâm nhập, bọn hacker chỉ tấn công thay đổi DNS để trỏ hostname www.tintucvietnam.com đến một IP khác mà thôi. Có ba luận cứ để chứng minh điều này:
  • Tại VN, hình ảnh vụ tấn công chỉ được nhìn thấy khi đi qua một proxy. Nếu tấn công trực tiếp vào server thì sẽ có hiệu quả tức thời, không cần phải đi qua proxy mới thấy.
  • Nếu bọn hacker thật sự tấn công bằng cách khai thác lỗi của iCMS thì ngay sau khi www.tintucvietnam.com sẽ bị tấn công tiếp ngay sau khi hoạt động trở lại. Website chính thức của cuộc thi là www.ttvn.com.vn cũng sử dụng iCMS, nếu iCMS có lỗi thì bọn hacker đã chọn tấn công www.ttvn.com.vn hơn là www.tintucvietnam.com
  • www.tintucvietnam.com sử dụng dịch vụ DNS của EveryDNS và theo tôi được biết thì EveryDNS có rất nhiều lổ hổng bảo mật. Tôi suy đoán là domain www.tintucvietnam.com từ lâu đã nằm trong quyền kiếm soát của một vài người và chỉ hôm nay họ mới thực hiện vụ tấn công này.
Thế nhưng mã nguồn iCMS đã bị đánh cắp, bằng chứng là nó đã được phát tán trên Internet. Nếu server của www.tintucvietnam.com không bị xâm nhập thì làm thế nào bọn hacker chôm được mã nguồn iCMS? Để trả lời câu hỏi đó, tôi cần phải tìm hiểu ai đứng ngoài sau vụ tấn công. Hóa ra việc này không khó như tôi nghĩ, bởi mọi ngã đường để dẫn về đám HuyRemy + MicrosoftVN + (một số nhân vật khác). “Ông bự” đứng ngoài sau vụ này chắc chắn là VASC (bự hơn một chút nữa thì phải kể đến chủ quản của VASC là VNPT). Sự kiện Chợ Điện Tử mới xảy ra vừa rồi càng khẳng định suy luận của tôi là đúng. Này nhé, mọi người hãy xem tôi suy luận xem có hợp lý không nhen.

(còn tiếp)

Tâm sự dân bảo mật - 1

Chớp mắt mà tôi đã làm việc trong lĩnh vực bảo mật máy tính được gần hai năm rồi, cứ như là một giấc mơ (đã thành sự thật). 730 ngày không dài, không ngắn, chỉ vừa vặn như một khúc dạo đầu êm ả để người ta nhìn lại, chiêm nghiệm rồi đúc kết được mất bại thành trước khi bắt đầu một hành trình mới.

Như những người lên nhận giải thưởng, điều đầu tiên tôi muốn nói là một lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Cảm ơn dphuong đã truyển cảm hứng, đam mê và kinh nghiệm trong những ngày bắt đầu. Cảm ơn anh Nhã đã tín nhiệm em trong suốt thời gian qua, sẽ chẳng thể nào có được thaidn như ngày hôm nay nếu như anh và Ban TGĐ ngân hàng không tin tưởng mà trao cho em cả một sân chơi rộng lớn để mà thỏa sức tung hoành. Cảm ơn anh Diêu a.k.a conmale đã tận tình chỉ bảo và dìu dắt, nếu không có anh chắc em vẫn chưa tìm được hướng đi cho mình. Và cảm ơn em yêu thương đã ở bên anh, tin tưởng anh ngay cả khi anh không còn tin vào bản thân mình nữa.

Thật ra thì tôi đã bắt đầu đi làm ngay khi bắt đầu vào đại học, nghĩa là cũng đã hơn 4 năm rồi. Trong hai năm đầu, tôi làm đủ thứ nghề, từ web developer rồi viết báo đến system administrator, trợ lí giám đốc và cuối cùng quay lại web developer. Tôi thích nhất là quãng thời gian làm cộng tác viên cho báo Tuổi Trẻ. Đó chính là lúc tôi rèn luyện kĩ năng viết lách, ăn nói cũng như cách lý luận và trình bày hợp logic. Trình bày rõ ràng, rành mạch, hợp logic kể cả khi nói và viết theo tôi là một trong những kĩ năng quan trọng nhất mà mỗi người phải đạt được nếu muốn thành công trong cuộc sống. Tôi làm ở Tuổi Trẻ 6 tháng, viết được một số bài, trong đó tâm đắc nhất là bài Vietkey Linux có phải là hệ điều hành “made in Vietnam?”. Nói không ngoa thì đây chính là “công trình nghiên cứu” đầu tiên của tôi, bởi lẽ tôi đã đọc hàng trăm trang tài liệu về Linux và GPL, tham khảo ý kiến, phỏng vấn rất nhiều chuyên gia cũng như viết nháp cả chục lần trước khi hoàn thành phiên bản chính thức. Kết quả thật mĩ mãn. Bài báo của tôi đứng đầu trong danh sách các bài được đọc nhiều nhất của Tuổi Trẻ Online trong nhiều tuần liền. Có bạn đọc còn gọi điện thoại lên Tuổi Trẻ để cảm ơn tôi đã giúp cho anh ấy biết được sự thật về Vietkey Linux. Anh Huỳnh Sơn Phước, phó tổng biên tập Tuổi Trẻ, có lần còn gọi tôi vào phòng riêng để cùng xem các phản hồi của bạn đọc về bài báo – bấy giờ đã trở thành đề tài thảo luận rất sôi nổi ở khắp các diễn đàn trên mạng của người Việt. Điều tôi thích nhất ở bài viết này là người không am hiểu về máy tính đọc nó vẫn có thể hiểu và nhớ được nội dung chính mà tôi muốn trình bày. Đến tận tháng 12/2004, nghĩa là 15 tháng sau khi bài báo được đăng, có một bạn đọc đã viết về nó như thế này:

Vào khoảng giữa tháng 9 năm 2003, nếu tôi nhớ không lầm có một bài viết trên 1 tờ báo TPHCM về một hiện tượng đạo phần mềm khác (hết đạo thi, đạo văn, đạo nhạc, nay đạo mềm). Bài viết bằng giọng thâm trầm, chững chạc, vừa chuyên môn nhưng vẫn sáng nghĩa, nên tôi đã nhớ nội dung chủ đạo của bài viết khá kỹ.

Đó là phần mềm Vietkey Linux. Cho ngắn gọn, Linux là một hệ điều hành (như Windows của Microsoft, nghĩa là nó là một bệ phóng, một cái nền cơ sở trên đó tim gan phèo phổi máu me chạy được). Linux khác em Windows của Bill Gate ở chỗ nó là tình cho không biếu không. Điều này rất quan trọng vì nếu Linux mạnh như Windows, mà lại cho không thì anh Bill rất có nguy cơ bị thất thu, rất dễ dẫn đến khả năng anh gửi giấy (bill) tính tiền tới đòi nợ mà không ai trả nên phải đóng cửa (gate).

Sau đó “đồng chí” Đặng Minh Tuấn của Vietkey gửi thư phản hồi kí tên là Thiếu tá QĐNDVN, dọa kiện Tuổi Trẻ nếu như không đính chính lại nội dung bài viết. Tôi viết một giải trình dài gần 4 trang về nội dung bài báo và sau khi đọc nó thì anh Huỳnh Sơn Phước nhìn tôi và nói: “Em an tâm, một năm Tuổi Trẻ ra tòa đến 4, 5 lần. Em cứ tiếp tục theo đuổi đến cùng đề tài này cho anh”. Thế là tôi viết tiếp một series về Vietkey Linux, quá đã haha! Sau loạt bài đó thì “đồng chí” Đặng Minh Tuấn im luôn, không thấy phản hồi hay kiện tụng gì nữa.

Quãng thời gian làm ở Tuổi Trẻ cũng là lúc mà tôi “quậy phá” nhiều nhất. Một scriptkiddy đúng nghĩa. Nghĩ lại mà buồn cười, với mớ kiến thức lỏng bỏng của một thằng sinh viên năm II ham chơi hơn ham học, vậy mà chỉ cần làm theo hướng dẫn của các tài liệu có đầy trên mạng, tôi đã có thể “ra vào như đi chợ” hầu hết, nếu không muốn nói là tất cả, các hệ thống server ở VN. Những ai quen biết tôi chắc hẳn đều biết là tôi không quá lời. Lúc bấy giờ trên máy tính của tôi có một thư mục tên là hacking, trong đó có nhiều thư mục con với các tên kiểu như VASC, FPT, VDC, GOV, VIETCOMBANK, TECHCOMBANK...Hầu hết các major security breach xảy ra ở VN trong quãng thời gian từ 2002-2004 đều có sự tham gia của tôi một cách gián tiếp hay trực tiếp. Thế là từ giới underground cho đến báo chí, công an hay giới IT, tất cả mọi người đều cho tôi, với biệt danh mRrO, là một đại cao thủ hacking, một chuyên gia bảo mật giàu kinh nghiệm. Họ phỏng vấn, hỏi ý kiến, mời tôi trình bày tham luận tại các hội thảo bảo mật. Haha, thiệt là xấu hổ. Nếu thaidn@2006 mà gặp thaidn@2002-2004 thì chắc nó sẽ cười thằng thaidn@2002-2004 cho thúi mũi. Nói vậy chứ, sự thật sẽ chẳng thể có thaidn@2006 nếu không có thằng thaidn@2002-2004. Tôi sẽ không quen anh Giáp, từ đó được ảnh giới thiệu cho anh Nhã, nếu như không sát cánh cùng lão $$$ trong các “cuộc chiến” từ .vn đến .com dưới “màu áo” HVA. Cái thời “oanh liệt” đó giúp tôi tạo dựng được rất nhiều mối quan hệ với các anh công an, dân IT và các phóng viên, một điều cực kì cần thiết khi làm business. Thật tế thì công việc thứ hai của tôi cũng đến từ những mối quan hệ này. Tôi còn tự rèn cho mình thói quen tự học, tự tìm tòi, nghiên cứu. Sự thật là ngoài trường đại học ra, cho đến bây giờ tôi không đi học về IT ở bất kì nơi nào khác. Tất cả kiến thức mà tôi sở hữu đều do tự học mà có. Điều duy nhất tôi tiếc nuối là lúc đó tôi không đầu tư cho mình một advanced skillset kiểu như C/C++ programming, reverse engineering, exploit development hay malware analysis mà chỉ tập trung low-hanging fruit kiểu như SQL Injection mà thôi.

Tháng 12/2003, tôi xin nghỉ ở Tuổi Trẻ để chuyển sang làm system administrator cho FPT Telecom, một trong các nạn nhân trước đây của tôi. Đây là việc làm chính thức về IT của tôi, nhưng thật sự tôi không học hỏi được gì nhiều từ nó. Công việc của tôi là quản lí khoảng 10 máy chủ hosting, trong đó có 1 máy chủ Linux, còn lại là máy chủ Windows. Thật sự tôi rất lúng túng, không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi chợt nhận ra là mình quá non. Kiến thức về networking, về TCP/IP hay về system administration của tôi hầu như là con số 0. Lúc bấy giờ tôi như hiểu ra ý nghĩa trong câu nói của anh conmale: xây dựng một ngôi nhà an khang, đẹp đẽ bao giờ cũng khó hơn rất nhiều với việc đục lổ chui vào căn nhà đó. Những “thành tích” mà tôi đạt được từ trước tới giờ chỉ toàn là đục lổ chui vào nhà người khác, không hơn không kém. Thế là tôi bắt đầu bước những bước đầu tiên trên con đường học để biết cách “xây nhà”.

(còn tiếp)

Wednesday, November 15, 2006

Ngành nữ trang trước WTO

DN vàng bạc đối mặt với khó khăn

TP - Chất lượng nữ trang VN bị đánh giá là còn nhập nhèm về tiêu chuẩn, công nghệ không đồng bộ nên khi vào WTO, DN sản xuất, kinh doanh vàng bạc, đá quý trong nước sẽ đối mặt với áp lực cạnh tranh nhiều hơn là cơ hội.

Ảnh: Hồng Vĩnh

Mặc dù theo thống kê của Hiệp hội Kinh doanh vàng Việt Nam, năm 2003 kim ngạch xuất khẩu vàng nữ trang của nước ta đạt 50 triệu USD, năm 2004 là 80 triệu USD.

Chất lượng có làm mất thị phần?

Cả nước hiện có khoảng 8.000 DN hoạt động trong lĩnh vực sản xuất, kinh doanh và xuất nhập khẩu vàng bạc đá quý (VBĐQ). Theo Hiệp hội kinh doanh vàng VN, khi WTO mở cửa đón chào Việt Nam thì cũng chính là lúc thị trường nữ trang - vàng bạc - đá quý trong nước phải chống chọi với hàng loạt khó khăn...

Cùng với việc thực hiện các cam kết WTO, trước mắt, nữ trang Việt Nam đã phải đối mặt với lộ trình AFTA. Theo đó, thay vì chịu mức áp thuế 40%, hàng nữ trang ngoài khối ASEAN nhập khẩu vào Việt Nam sẽ giảm dần về 0%.

Với công nghệ sản xuất nữ trang của các nước như Thái Lan, Malaysia, Indonesia... có nhiều mẫu mã, kiểu dáng mới lạ và nếu giá cả hấp dẫn người tiêu dùng thì chắc chắn DN sản xuất nữ trang trong nước sẽ ít nhiều mất khách.

Vấn đề này càng bức xúc hơn khi các sản phẩm ngoại thì luôn đạt chất lượng “chuẩn”, còn hàng “nội” thì nhức nhối bởi thực tế nhiều DN sản xuất nữ trang đã gian lận tuổi vàng.

Hội đồng Vàng thế giới cho hay, năm 2005 người VN sử dụng 31 tấn nữ trang vàng. Riêng TP HCM sản lượng nữ trang ước đạt 2,5 triệu sản phẩm/năm.

Tuy nhiên, các DN sản xuất kinh doanh vàng hiện nay manh mún trong tổ chức sản xuất Việt Nam chưa có tiêu chuẩn thống nhất về chất lượng vàng nữ trang cũng như không có biện pháp quản lý chất lượng đã gây thiệt hại cho người tiêu dùng.

“Cần thiết nhất lúc này là Ngân hàng Nhà nước phải có biện pháp quản lý chất lượng (tuổi) đối với sản phẩm vàng nữ trang” - Một Giám đốc Chi nhánh thuộc Cty Vàng bạc đá quý (Ngân hàng NN & PTNT) khẳng định.

Ông Huỳnh Trung Khánh - Cố vấn Hội đồng Vàng Thế giới - đề xuất: Ngân hàng Nhà nước cần phối hợp với Tổng cục tiêu chuẩn đo lường ban hành hệ thống tiêu chuẩn vàng nữ trang VN.

Ngoài ra, Nhà nước phải có chế tài phạt khi phát hiện vi phạm chất lượng hoặc khiếu nại chính đáng của khách hàng và nên thành lập trung tâm kiểm định chất lượng vàng tại TPHCM và Hà Nội để hỗ trợ người tiêu dùng...

Tự bảo vệ mình và đáp ứng yêu cầu hội nhập

Chất lượng nữ trang còn kém, công nghệ thiếu đồng bộ chính là những lý do khiến nữ trang Việt Nam được cảnh báo sẽ khó khăn hơn khi xuất khẩu.

Dù trong các kỳ hội chợ vừa qua, nữ trang Việt Nam cũng “gặt” được một vài giải thưởng (Bộ nữ trang “Lạc Việt” của Cty SJC đoạt giải thưởng đặc biệt xuất sắc của Hội đồng Vàng Thế giới tại Hội thi Nữ trang Việt Nam 2000; bộ nữ trang “Chất sống” (PNJ) vào chung kết cuộc thi “Thiết kế mẫu nữ trang toàn thế giới Gold Virtousi 2002” tại Ý...), tuy nhiên đó vẫn chỉ là hàng đem đi “thi thố”.

Nhìn trên phương diện tổng thể, Hiệp hội Vàng nhận xét: Điểm yếu của nữ trang Việt Nam là chúng ta còn kém về tính đồng đều của sản phẩm, chất lượng sản phẩm trang sức chưa có khả năng cạnh tranh trên thị trường quốc tế...

Theo Hiệp hội Vàng, Việt Nam gia nhập WTO, về lâu dài, các DN kinh doanh vàng bạc trong nước nên phát huy mũi nhọn xuất khẩu nữ trang Đại diện một Cty của Mỹ đã phân tích: mức thuế nhập khẩu nữ trang VN vào thị trường Mỹ theo lộ trình sẽ giảm mạnh, đây là cơ hội lớn cho các DN Việt Nam.

Thông tin mới nhất hiện nhiều doanh nghiệp vàng tại TPHCM có quy mô lớn như SJC, PNJ và các DN tư nhân đang ráo riết lên kế hoạch nhập máy móc, thiết bị, hóa chất cùng công nghệ chế tác vàng.

Trong tháng 12 tới, SJC dự kiến sẽ đưa thêm một xưởng nữ trang vào vận hành. Khi xưởng nữ trang này đi vào hoạt động, SJC sẽ có nhiều điều kiện nâng cao kỹ thuật, mẫu mã để thu hút khách hàng và đạt đích ngắm - xuất khẩu.

Kinh doanh nghĩa địa

Lúc rảnh rỗi, ông Chiến thường đi thăm mộ (ảnh: T.G)

Trong khi thị trường bất động sản chững lại, các doanh nghiệp kinh doanh lĩnh vực này đang loay hoay tìm lối thoát thì có một doanh nghiệp non trẻ lại bỏ tiền tỉ ra để kinh doanh đất, mà đất dành cho... người chết. Đó là ông Liễu Bình Chiến, Giám đốc Công ty TNHH Long Khê.

Dự án kinh doanh đất "âm"

Trong khi thị trường bất động sản chững lại, các doanh nghiệp kinh doanh lĩnh vực này đang loay hoay tìm lối thoát thì có một doanh nghiệp non trẻ lại bỏ tiền tỉ ra để kinh doanh đất, mà đất dành cho... người chết. Đó là ông Liễu Bình Chiến, Giám đốc Công ty TNHH Long Khê.

Thỉnh thoảng trên các báo, trên mạng internet bạn có thể bắt gặp những mẩu rao vặt bán đất dưỡng sanh, sử dụng lâu dài. Mẩu quảng cáo đó là của Công ty TNHH Long Khê, một trong những doanh nghiệp đầu tiên trong nước khai phá một lĩnh vực kinh doanh mới - kinh doanh nghĩa trang.

Nằm cách Bình Chánh chừng 3-4 km về hướng tây, trên quốc lộ 1 rẽ vào một đoạn là có thể thấy Hoa viên nghĩa trang Gò Đen (thuộc địa phận tỉnh Long An). Trên diện tích 27 ha, một nghĩa trang hoành tráng với vốn đầu tư 100 tỉ đồng đang dần hình thành. Dọc theo đường lớn rộng 6 mét là những hàng cây điệp, sứ, dừa, cau kiểng xanh mướt. Thấp phía dưới là những khóm bông đủ màu khoe sắc đan xen trong những thảm cỏ xanh. Xung quanh được bao bọc bởi tường rào phân biệt ranh giới khu nghĩa trang và dân cư xung


Sơ đồ quy hoạch nghĩa trang và các kiểu mộ táng

quanh.

Đi sâu vào trong, nhiều xe máy xúc, xe máy đào, xe lu... và nhân công đang tất bật làm việc để hoàn tất những công đoạn cuối về hạ tầng. Những dãy huyệt mộ đã hình thành thành từng lô, mộ này cách mộ kia 3 tấc, đầu gối đầu, chân đạp chân, ở giữa là đường đi rộng 2,5m, dự kiến cũng sẽ được trải nhựa cho sạch sẽ. Theo kiểu phân lô này, nghĩa trang không có đất hẻm và cũng không sợ cảnh người chết trước chôn lấn đất của người chôn sau. Chỉ có đất đường lớn 6m, 4m hoặc 2,5m.

Tận cùng nghĩa địa là sông Mỹ Nhơn trong xanh, mát mẻ quanh năm. Trong thời gian tới, một khu nhà hỏa táng sẽ mọc lên gần dòng sông này. Ông Chiến cho biết, chỉ có 40% diện tích đất được đưa vào làm huyệt mộ với 25 ngàn ngôi mộ. 60% diện tích còn lại được dùng làm đường, vườn hoa, xây nhà tang lễ, nhà hỏa táng... Giai đoạn 1 đã hoàn thành với gần 7 ha và phục vụ được trên 5 ngàn huyệt mộ.

Mộ trị giá... 400 triệu đồng

Hoa viên nghĩa trang được chia thành nhiều lô với với các mức giá khác nhau. Loại 1 là loại cao cấp với giá 25 triệu đồng/mộ, diện tích 10m2. Loại mộ phổ thông giá 9,5 triệu đồng/mộ, rộng 6m2. Loại 3 để phục vụ cải táng với giá 4 triệu đồng/mộ rộng 2m2, phục vụ chủ yếu cho cư dân địa phương. Đặc biệt, có 53 mộ giá 150 triệu/mộ rộng 26m2, để xây hoàn thiện loại mộ này trị giá lên đến 400 triệu đồng. Thoạt nghe giật mình nhưng ông Chiến quả quyết: "Có chứ, có vị khách ở TP được thừa kế khối di sản khổng lồ, nghe đâu mấy ngàn cây vàng. Vừa rồi, vị khách ấy dẫn bà mẹ đến đây và đã chọn đất ở khu đó. Người con cho biết họ muốn có nơi an nghỉ cuối cùng hoàn hảo cho bà mẹ".

Một nhân viên quản trang kể: "Mới hôm qua, có người đặt mua 40 ngôi mộ nằm khu B2 làm đất dưỡng sanh (đất để dành) cho gia tộc. Trị giá hợp đồng là 320 triệu, ông móc tiền trả cái rụp 200 triệu luôn"! Hỏi ra mới biết, có khá nhiều khách hàng đã tìm đến đây


Huyệt mộ được đào sẵn ở hoa viên
để thương thảo về những khu mộ gia tộc để quy tụ mộ từ khắp nơi về cải táng hoặc địa táng (người chết chôn lần đầu) thành một khu để con cháu sau này quy tụ về thăm. Nhiều người cho rằng, chuẩn bị cho "hậu sự" là biết lo xa chứ không phải điềm gở.

Nhân viên quản trang kể chúng tôi nghe về trường hợp hai vợ chồng ông bác sĩ ở quận G. Họ trạc tuổi năm mươi nhưng đã toan tính hậu sự cho mình. Cả hai chở nhau đến thăm khu nghĩa trang. Họ chọn được một khu "hợp hướng" với thái độ rất vui vẻ. Thấy chỗ này thoáng mát, họ móc hầu bao chi luôn 50 triệu đồng để mua một cặp mộ dưỡng sanh cho mình, hai vợ chồng ở cạnh nhau. Họ nói con cái ở nước ngoài hết nên phải tự lo. Có nhiều người đến chọn đất còn mang theo... la bàn để chọn hướng, dù cho hướng đất ở đây đã được chọn sẵn, họ vẫn không tin. Có ông già trên 60 tuổi đến đặt vấn đề mua đất. Không phải mua cho ổng mà mua cho bố vợ ổng, cụ đã 83 tuổi. Ông này cương quyết chọn mộ có hướng đất quay mặt về hướng Tây. Đúng năm ngày sau thì bố vợ ổng mất, gia đình đem chôn và rất an tâm về hướng mộ này.

Một trường hợp khác, nghĩa trang cũng đáp ứng cấp tốc và rất tình người: Lần đó, có hai cô cháu là công nhân may đi làm về lúc 3 - 4 giờ sáng. Một chiếc xe tải chạy từ miền Tây về đã ủi luôn cả hai người xuống ruộng. Cả hai người đều tử vong. 7 giờ sáng, nghĩa trang được tin và đồng ý nhận hợp đồng chôn cất. Trưa hôm sau, hai thi hài xấu số được đưa về nơi an nghỉ. Vì quá gấp, trong khi quan điểm của nghĩa trang lúc đó là giúp đỡ người trong lúc tang gia bối rối nên họ không thu tiền.

Trong câu chuyện với chúng tôi, ông Chiến bộc bạch: "Thật ra, chúng tôi chỉ mong có nơi để khi người ta hữu sự cần thì mình có thể đáp ứng, giúp đỡ, chứ không thuần túy để kinh doanh như những ngành nghề khác".

Tuesday, November 14, 2006

Bình luận viên !!!

Những câu bình luận “cười ra nước mắt”

Không ít những sự cố “cười ra nước mắt” của chính các bình luận viên không những không làm giảm đi sự sôi nổi, mà còn tăng thêm “thi vị” cho những trận đấu…

Klose (áo trắng) là một cầu thủ biết ghi bàn bằng cả… đầu lẫn chân. (ảnh BBC)

Những mẩu chuyện mà chúng tôi sưu tầm dưới đây là những tình huống có thật khi các BLV tường thuật trận đấu tại World Cup 2006.

Điều mà chúng tôi muốn mang lại cho độc giả là những giây phút thư giãn. Qua đó, cũng muốn cho khán giả hiểu và thông cảm cho những “tai nạn” rất “người” của các BLV.

* Trong trận đấu giữa Australia và Italia tại World Cup. Khi chứng kiến một ĐT Australia chơi không hề lép vé trước “ông lớn” Italia, BLV A nói: “Nhìn sự gắn kết trong lối đá của Australia, ta có thể thấy rất rõ tính chất dân tộc của họ. Điều này giống như ở Australia, những con kanguroo luôn sống thành bầy đàn".

Hưởng ứng, BLV B “bồi” thêm: “"Tôi xin bổ sung thêm. Còn như Italia, đất rộng mà dân cư lại thưa thớt, miền Bắc và miền Nam luôn ghét nhau. Anh A có thấy đội hình của họ luôn giữ khoảng cách khá xa nhau không?"

* Bình luận giữa trận đấu, MC hỏi BLV A: “ Anh A, lúc bình luận anh có cảm nghĩ như thế nào về bàn thắng của Joe Cole?”. BLV A: “Phải nói thật là tôi quá bất ngờ, vì tôi còn đang mải thống kê thì bóng vào lưới rồi và đến khi Joe Cole chạy ăn mừng thì tôi mới biết anh ta vừa ghi bàn!!! “

* Gần cuối hiệp 1 của trận Đức và Ecuador, một BLV thốt lên: “các đội tuyển Argentina, Anh, Brazil, Ukraine chắc chắn lọt vào vòng... 16m50". Sang đến hiệp 2, không biết là do nhầm lẫn thế nào, BLV này lại nói: “hiệp 1 đang diễn ra theo chiều hướng trái ngược hoàn toàn với hiệp 2”.

Một số câu bình luận miễn… bình luận:

- Có thể nói De La Cruz là cầu thủ hay nhất của Ecuador vì từ đầu trận đến giờ anh đã có 3 cơ hội ghi bàn.

- Các cầu thủ Australia thi đấu như những chú Gà Tây

- Anh nhận xét như thế nào về pha ghi bàn… không vào của Adriano

- Cú đá tuyệt vời của Maxi ở trận trước đã đưa... Mexico vào tứ kết

- Đội Serbie & Montenegro vừa mới bị dội một gáo nước lạnh, gáo nước này còn lạnh hơn cả gáo nước trong trận Hà Lan.

- Phải nói là tất cả các tình huống của hiệp một đã diễn ra đúng như chúng ta tưởng tượng.

- Adriano vừa lên chức cha, con gái của anh vừa mới sinh cho anh 1 cô con gái đầu lòng, cả hai đều mẹ tròn con vuông.

* Sau khi chứng kiến tiền đạo của ĐT đức Klose ghi bàn bằng chân, BLV A “phán” một câu rất chi là logic: “Klose, ngoài việc anh biết ghi bàn bằng đầu, việc anh ghi bàn bằng chân ở giải này chứng tỏ anh là một cầu thủ biết ghi bàn bằng cả… đầu lẫn chân".

* Trận Ukraine và Saudi Arabia, một chuyên gia bóng đá bình luận giữa trận: “Nói về bàn thắng thứ nhất của Ukraine mà cầu thủ ghi bằng đầu gối, đây không phải là bàn thắng may mắn.

Đá bóng là thế, bất cứ bộ phận nào cũng có thể ghi bàn (trừ tay). Không phải đánh đầu thì đánh đầu gối, cũng là… đầu cả”.

Còn BLV thì nói: “Những đường chuyền của Voronin có nguy cơ thành bàn rất cao nếu cầu thủ tiền đạo của họ dứt điểm thành công.”

* Còn một BLV bình luận trận Argentina và Serbie&Montenegro: “Có thể thấy đội tuyển Argentina đang đá với các tam giác được hình thành từ mỗi 3 người 1.

Các tam giác có đỉnh quay lên trên hoặc quay xuống dưới hoặc quay sang trái hoặc quay sang phải hoặc quay… lung tung. Tổng số tam giác là tổ hợp chập 3 của 11 các bạn đợi chút để tôi tính ... kết quả là ... à xin lỗi phải là tổ hợp chập 3 của 10 vì không tính thủ môn..."

Cũng là BLV này nhưng trong một trận đấu khác: "Bắt chính hôm nay là trọng tài xyz, ông sinh ngày 15-4-1961. Ông cao 1m75, cân nặng 72kg và có nhóm máu O.

Thống kê cho thấy trên sân hôm nay cũng có 7 cầu thủ nhóm máu O, 8 cầu thủ nhóm máu A, 4 cầu thủ nhóm máu B và 4 cầu thủ nhóm máu AB. Điều trùng hợp thú vị là cả 2 vị trọng tài biên đều có nhóm máu B"

* Trong trận Brazil – Pháp, sáng 2/7/2006, một BLV bình luận: “Pha chạm bóng vừa rồi của Juan suýt nữa làm cho Dida phải vào bóng nhặt lưới. Vâng, suýt nữa thì vào bóng nhặt lưới” (sửa rồi vẫn bị sai).

Theo VTV

Sunday, November 12, 2006

Tại sao doanh nghiệp tư nhân không được góp vốn?


Đâu là sự khác nhau giữa DNTT và TNHH

Sự từ chối đó là đúng, nhưng lý do thì không hẳn như thế vì vô hạn hay hữu hạn thì cũng là chịu trách nhiệm. Lý do của nó khác, liên quan đến những khái niệm pháp lý nền tảng về công ty.


Hai cách phát triển trái ngược nhau


Sự phát triển của định chế công ty ở ta so với định chế tương tự của các nước đi đầu trên thế giới thì ngược hẳn nhau. Ở các nước kia, công ty có trước sau đó mới có luật pháp điều chỉnh nó. Lý do là ở đó do nhu cầu của cuộc sống người ta phải giao ước, hứa hẹn (vay nợ, mua bán, lập hội). Sau đó họ cãi nhau; bèn thưa ra chính quyền; nơi này giải quyết và kết quả giải quyết tạo nên luật pháp. Ở đó thực tại cuộc sống có trước, luật pháp có sau. Đó là sự diễn tiến tự nhiên của lịch sử.


Ở ta luật pháp tạo nên thực tại cuộc sống. Và định chế công ty ở ta đã hình thành trong hoàn cảnh này. Trước năm 1990, không có DNTN hay công ty. Chính Luật Công ty năm 1990 tạo nên chúng; sau đó Luật Doanh nghiệp 2000 và 2005 tiếp tục cải tiến chúng. Vì từ luật pháp mà ra nên các loại hình doanh nghiệp được sắp xếp theo sự hợp lý: DNTN, hợp danh, trách nhiệm hữu hạn... Ở các nước khác, chúng không đi theo trình tự hợp lý đó. Lý do là từ trong cuộc sống chúng nảy sinh và không chính quyền nào muốn đụng cho đến khi có sự tranh chấp xảy ra trong nội bộ của chúng; chính quyền can thiệp và chúng trở thành một định chế theo luật pháp. Chẳng hạn ở Anh, nước phát triển nhất trong thế kỷ 19 và trở thành mẫu mực cho các nước khác về các loại hình doanh nghiệp, thì luật công ty cổ phần của họ có vào năm 1862, trong khi luật công ty hợp danh mãi đến năm 1890 mới có, còn DNTN không có luật! Đấy là vì người ta coi DNTN là một con người (một thể nhân trên 18 tuổi) và hoạt động của nó bị chi phối bởi các luật căn bản dành cho thể nhân kia (hợp đồng, dân sự...). Thành ra nếu chúng ta lấy các khái niệm pháp lý trong luật pháp của mình, vốn phát sinh theo sự hợp lý, để suy ra những thứ tương tự trong luật của các nước, vốn phát sinh theo nhu cầu cuộc sống, thì nhiều lúc thấy khó hiểu và dễ hiểu sai. Do đó phải đi riêng lẻ vào từng khái niệm pháp lý nhất định.


Tư cách


Khi mỗi người chúng ta sống thì chúng ta có thể gây ra trách nhiệm. Thí dụ cành cây xoài nhà mình rơi vào đầu người khác lúc họ đi qua. Do đó dễ có tranh chấp trong cuộc sống và luật pháp phải giải quyết. Nó làm bằng cách xoay vào trách nhiệm là một khái niệm đạo đức đã tồn tại trong cuộc sống. Và nó ấn định ai ở vị trí nào thì phải chịu trách nhiệm gì? Một người chịu trách nhiệm với một người khác thì người sau có quyền lợi. Do đó trong luật có khái niệm địa vị pháp lý. Từ ngữ đó được dùng khi một người đứng một mình và không bao hàm một mối tương quan có với ai. Nếu có, thì người ấy có một tư cách. Vợ đối với chồng, thầy đối với trò. Tất cả chúng ta, khi đến 18 tuổi và tâm thần bình thường thì đều có một tư cách. Nói đến tư cách là để xác định trách nhiệm. Và trách nhiệm cho phép chúng ta đi kiện người khác khi bị thiệt hại, và bị người khác kiện trong trường hợp ngược lại. Vậy nói đến tư cách là nói đến việc đi kiện và bị kiện để thực thi trách nhiệm hay quyền lợi của mình. Muốn thực thi thì phải có “tài sản riêng”. Bị kiện là trách nhiệm thì đi kiện là quyền lợi. Từ cơ sở này chúng ta sang các loại hình doanh nghiệp.


Tư cách pháp nhân


Anh A 25 tuổi, mở một quán phở. Phở bán gây ngộ độc, thì anh - do trách nhiệm mình có - sẽ phải đền. Có một người bị ngộ độc, anh đền một; có 15 người, anh đền 15. Khi bị đền như thế, anh A và tiệm phở của anh ta là một. Anh ta phải đền cho đến khi chỉ còn vật dụng cá nhân với đồ thờ cúng! Luật nói rằng anh ta chịu trách nhiệm vô hạn. Ngược lại, ai ăn phở không trả tiền, anh có quyền đòi. Rõ ràng anh A và tiệm phở của anh chỉ là một. Luật của các nước khác gọi hình thức này là làm chủ một mình, còn ta gọi là DNTN.


Một mình A làm ăn thì khó mở mang cơ sở vì thiếu tiền. Muốn vượt qua, anh rủ người khác góp. Họ lập thành một “hội” (đầu tiên gọi là societas), thí dụ “Phở 25”. Giữa họ với nhau không có vấn đề gì; nhưng nếu tiệm bị ăn cắp ai sẽ đứng ra thưa; nếu phở gây ngộ độc, khách thưa ai? Vấn đề trách nhiệm được đặt ra. Và luật pháp trả lời; lúc đầu - chưa có kinh nghiệm - nó bảo: “Tất cả các anh và vô hạn”. Và cái hội kia được gọi là công ty hợp danh.


Trong hội có người tham gia trực tiếp, có người không; nếu ai cũng phải chịu trách nhiệm vô hạn cả thì sẽ khó có Phở 26, 27, 28! Chính quyền muốn có nhiều “hội phở”cho dân ta xài; bèn đổi ý và tuyên bố: “Thôi các anh bỏ tiền thì không phải chịu trách nhiệm như vậy nữa; tôi sẽ tách các anh ra khỏi khối tài sản mà các anh đã mua và gọi nó là hội”. Khối tài sản thì làm sao mà đi kiện và bị kiện? Do đó luật phải biến nó thành “người”. Bây giờ “hội” có thể đi kiện và bị kiện y như anh A. Việc ấy do luật pháp đặt ra, chỉ có trong con mắt của luật pháp và được gọi là “pháp nhân”. Cái “hội” có tư cách pháp nhân kia được gọi là “công ty trách nhiệm hữu hạn”. Sau này để nó có thể gọi thêm vốn nhiều người, người ta đặt ra công ty cổ phần. Đây là diễn giải theo một trình tự hợp lý. Trên thực tế ở Anh, luật cho công ty cổ phần có trước, trách nhiệm hữu hạn có sau; vì người ta phải giải quyết vấn đề trách nhiệm, mối âu lo chính, để cho ra đời công ty Đông Ấn đi sang Ấn Độ, bắt đầu tiến trình mở mang một đế quốc mà mặt trời không bao giờ lặn!


Đến đây ta có thể trở lại câu hỏi nêu trong tựa của bài. Ở loại hình công ty, luật pháp tách người bỏ vốn ra khỏi khối tài sản mà họ tạo nên; ban cho khối đó tư cách làm “người”, nó có thể đi kiện và bị kiện và phong nó là “pháp nhân”. Khối tài sản mà anh A có trong tiệm phở của mình không được coi là người; do đó tiệm phở của anh không có tư cách pháp nhân; nên DNTN không thể lấy tên nó góp vốn cho ai được. Chỉ có anh A thôi và anh phải dùng tên cúng cơm của mình.


Nếu anh kỵ húy thì bây giờ luật cho anh mở công ty trách nhiệm một thành viên, công ty này có tư cách pháp nhân; tức là khối tài sản anh A đã tạo nên trong DNTN trước ngày 1-7-2006 không được coi là “người” thì bây giờ - nhờ kinh nghiệm loài người - tình cảnh bất công của nó được đảo ngược! Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên chỉ bắt đầu có ở Anh vào khoảng năm 1972. Nếu ta so sánh quá trình phát triển của họ thì sẽ thấy để có loại hình này họ mất hơn 100 năm (1862-1972). Ta mất 10 năm (1990-2000)! Luật pháp phục vụ con người mà!

Theo Nguyễn Ngọc Bích

Thời báo Kinh tế Sài Gòn

Friday, November 10, 2006

Nhật ký cái cốc


@copyright by emyeuanh.

****

Anh số 1 :

Anh này là đứa bạn mình cho số đt của mình nên mới gọi làm quen, đã nói chuyện vài lần, vài lần rủ đi uống nước nhưng mình toàn bận. Hôm nọ đang buồn chán, anh gọi điện rủ đi chợ đêm Đồng Xuân, đi luôn.

7h đi, nhưng mà mình lại chưa ăn cơm, vì chẳng có gì để ăn. Thế nên mình rụt rè đề nghị là đi ăn cái gì đó đã, anh đồng í luôn làm mình phấn khởi lắm. Nhưng anh lại thêm một câu là anh đã ăn cơm ở nhà rồi. Vậy là quyết định đi ăn cháo trai cho anh đỡ bị no ( hơ hơ ). Trên đường đi nói chuyện về ăn uống. Gì chứ ăn uống là sở trường của mình, nên mình nói rất say mê và trót khoe với anh là có bữa kỉ lục nhất em ăn đc 10 bát cơm. Anh nhìn mình sửng sốt, mình hơi ngại nên giải thích thêm là bát nhà em nhỏ, xới lại vơi, nên chắc là so với nhà anh là 5 bát Image hehe
Anh gật gù hiểu ra " vậy là em ăn cũng khoẻ đấy, nhưng chưa bằng anh, con gái làm sao ăn khoẻ bằng con trai đc "
chuyện trò đến đó thì mình cũng vừa ăn xong 1 bát cháo. Anh thấy vậy bảo " Gọi thêm bát nữa đi em, em chưa ăn gì mà "
Mình định bảo vâng ạ nhưng chợt nhớ ra làm thế mất hình tượng ngọc nữ Image( hớ hớ ) nên bẽn lẽn bảo anh là " thôi anh à, ăn ít mới thấy ngon, ăn nhiều ngán lắm "
Xời, duyên dáng nhẹ nhàng tế nhị cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhỉ ? nhi? nhi?
Ấy thế mà cái thằng cha hiếu chiến đó ko biết đường, lại phán một câu mà có lễ cả tháng sau phải hối hận và ray rứt " Thế mà em cũng kêu là ăn khoẻ lắm, chỉ được cái bốc phét giỏi , thế này mà ăn thi với anh là bét ngay "

Hừ, mình ghét nhất đứa nào khích bác đểu, nó lại còn kêu mình bôc phét mới đau chứ.
thế là mình gọi luôn bát thứ 2.
Ăn xong bát thứ 2, mình thấy hơi hối hận. Con gái lần đầu đi chơi ai lại ăn 2 bát liền bao giờ, mất mặt quá. Nhưng thằng hiếu chiến nó có để mình hối hận lâu đâu. Nó nhìn mình khinh khỉnh cười kêu " No rồi phải không? "
Mình cười toe toét " thôi, ăn thế thôi anh ạ, mình còn đi ĂN MÓN KHÁC " he he he

Và cuộc chiến bắt đầu....
trước tiên rẽ ngay ra lò dúc ăn sữa chua, mọi khi mình chỉ ăn sữa chua trắng, nhưng hôm nay thì quyết ăn đủ 4 loại, cam, dâu, khoai môn, ca cao.
Xong, 4 cốc sữa chua, anh lại gợi í là ở đây có kem nữa.
Mình kêu là em chỉ thích ăn kem tràng tiền ( thật ra là thích ăn kem ciao ) vậy là lại đi ăn kem
Xong, 1 ốc quế nếu không phải vì anh í ko thích ăn kem thì mình đã ăn 2 cơ.
Rồi anh vẫn chưa chịu câm nịn cái cổ hộng lại, lại khích đểu " Ăn thế vẫn chưa no đâu nhỉ? "
mình đáp " Vâng, bây giờ phải đi ăn cái gì nóng nóng, em hơi lạnh" Thế là ra Chả cá ăn sủi cảo, mỳ vằn thắn.
Chốt hạ cuối cùng là đi ra hàng bạc ăn nem chua rán
gọi 15 cái nem nhưng anh chỉ động vào có một cái còn đâu ngồi nhìn mình....ăn. hai anh em nói chuyện cũng rôm rả nhưng mình để ý anh it nói hẳn ( he' he' ).ăn xong mình đòi trả tiền ( thật ra lần nào mình cũng đòi trả 1/2 nhưng anh ko đồng í )
thấy mình trả tiền rồi anh nhìn ông bán hàng xem thối lại mình bao nhiêu tiền rồi đưa cho mình đúng ngần ấy tiền bao gồm cả 1 đồng xu 1000.
Chẹp, thế có gọi là nguời đàn ông chuẩn mực và chính xác ko nhể?

Đến lúc này thì anh ko còn gạ gẫm gì mình nữa, im lặng buồn không nói....hi hi hi
Mình hả hê đứng dậy, trời ơi, sao mà bụng căng tức muốn tụt cả quần ra thế này, công nhận là no quá thể, sao đứng lên mới thấy no nhỉ, lúc ăn thì ko thấy mấy. Mình đi lại lặc lè khó nhọc. Anh hỏi có đi chợ đêm nữa không? Mình bảo là thôi, 10h30 em phải về rồi, thực ra là ăn quá no thì mình chỉ muốn nằm lăn ngay ra đất ngủ.
Suốt đường đi anh cha thèm nhìn sang mình, chả nói gì luôn.........mơ hồ cảm nhận có lẽ phải rất lâu sau anh mới lại gặp mình, mà có lẽ là chả bao giờ cũng nên....

Mình làm gì sai à? không......chả làm gì cả, mình đã rất ý tứ, tại anh khích mình trước đấy chứ.

Hẹn hò anh số 1 thế là kết thúc, mình no 2 ngày. Image

Anh số 2 :

Cũng giống như anh số 1 anh số 2 cũng là do một người quen cám hấp nào đó của mình giới thiệu.
Kiểu như là " Anh dạo này gái mú chán quá, chú em có đứa bạn nào được được giới thiệu anh phát ", " vầng, em thì cũng khác mấy gì anh, à, nhưng em có con bạn này cũng được đựơc ông anh thử chiến xem, tên tuổi, số đt, YM như vầy như vầy như vầy......". Đấy, đại loại vậy Big Grin

Phải cái là anh này khác hẳn anh kia, hầu như chả gọi điện, chỉ toàn chat YM.

Chủ nhật, 12h kém 15 phút, mình đang ngồi thái dưa chuột để làm salat thì điện thoại reng.Thật tình cờ và thật là bất ngờ, anh số 2 gọi điện.
" À lố, ai đó? "
" Anh đây "
" Anh nào? "
" Không nhớ anh à em? "
" Anh Tuấn à? em éo đùa đâu nhé "
" không, anh là Q mà. "
" thôi chết, anh Q à, em bị nhầm, sao hôm nay rồng lại gọi đến nhà ......thiên nga thế này." ( hé hé )
" Em lắm anh nhỉ? uh, anh mới ra hà nội, hôm nay rảnh định mời em đi ăn trưa. Em rảnh không? "
Ăn trưa à? mất 3 giây để suy nghĩ, rút kinh nghiệm anh số 1, mình nghĩ là mình cần thời gian để quên đi kỉ niệm đau thương Big Grin, ăn thì phải từ chối thôi nếu ko muốn mối quan hệ sẽ đi quá xa ( hí hí )
" Em hôm nay rảnh nhưng em phải ăn cơm ở nhà với bố, hôm nay có mỗi hai bố con ăn cơm với nhau. Tiếc quá."
" Thế không ăn trưa đc thì mời em đi uống nước vậy nhé? 2h chiều đc không em? "
" Dạ đc"
Anh chào mình rồi định cúp máy làm mình ú ớ gọi với theo ..." ơ, thế tí nữa hẹn gặp ở đâu? địa chỉ địa điểm để em biết đường mà đến chứ ?"
" Sao em lại phải đến mà không phải là anh đến đón em? Anh sẽ qua đón em nhé? được không ?"

ôi ôi ôi, oánh trúng tâm lí của mình. Mình vốn lười nên rất thích đc đưa đón chiều chuộng. Anh số 2 đã ghi điểm ầm ầm. Anh cúp máy rồi mà mình vẫn còn mơ màng tưởng tượng. Anh í thật là galant, thật là tâm lí, đúng là đàn ông đích thực. Ko quản ngại đg xa đưa đón. Tự nhiên thấy hồi hộp quá đi. Mình sẽ phải mặc bộ quần áo nào đây? mặc cái gì đây ?để tóc kiểu gì đây?.....ăn cơm mình vẫn nghĩ, ngồi xem Đê Chang Kưm mình vẫn mơ màng nghĩ............( Thật ra sau này mới biết nhà anh ở Hàng Ngang gần xịch nhà mình, nếu biết sớm thế thì chả cần phải suy nghĩ nhiều thế)

Nghĩ cho lắm vào, loáng cái đã 2h, anh đã đến. Buổi hẹn đầu thì không thể để anh chờ quá 5 phút, công nhận không? Thế nên rốt cục mình mặc nguyên bộ đồ đang mặc trên người ( quần lửng trắng, áo phông xanh )

Anh đã đến, ư ứ ử ừ ư.............biết nói thế nào nhỉ.....Chẹp, riêng anh số 2 thì mình phải có đoạn đặc tả ngoại hình.

Tóc anh mới cạo trọc nên mình suýt không nhận ra. Ko sao, mình vốn thích con trai tóc ngắn với đầu trọc mà, nhưng mà đầu trọc lại đeo kính cận thì nhìn nó cứ khơm khớp....heee......lưu manh giả danh cán bộ ứ thể chịu nổi.
Nhìn xuống dưới mới gọi là xúc động, lần đầu tiên thấy con trai mặc quần bò loe Big Grin, kết hợp với sơ mi trắng đã đc cố tình cởi bỏ 4 cái cúc áo he he he. Quả giầy mới choáng, giầy da đen, mũi vuông nhưng mõm lại dài và cong vút. Mình lấy tay bụm miệng cười, giả vờ là cười duyên " Anh chờ em lâu không? " chứ thực ra là cười cái sờ tai lít của anh tức cười quá.
Nhưng có sao nào, ngoại hình vốn không phải tiêu chí hàng đầu của mình cơ mà Smilequan trọng là anh galant và tâm lí.

Anh đèo mình, vừa đi vừa nói chuyện kiểu.....Em ăn cơm chưa? em ăn cơm rồi anh ăn cơm chưa anh cũng ăn cơm rồi....vv...Thế quái nào mà cả cuộc đời này hẹn hò có lẽ mình chỉ toàn nói chuyện ăn uống.Anh hỏi mình có thích nấu nướng và hay nấu nướng không? Câu trả lời tất nhiên là không nhưng mà giác quan thứ 5 một phần hai của mình mách bảo là nên trả lời là có ( he he he )

Đi một hồi thì anh đèo thẳng mình đến một quán tên gọi là Néo - 48 B Phan Bội Châu. Hơ hơ, hơi choáng, thông thường các anh hẹn hò hay hỏi mình là em thích đi đâu? em thích làm gì nào? .....vv Thằng cha này thì chả hỏi lấy một câu, đèo thẳng đến hiện trường luôn.

Chậc, ko sao, chắc anh ý là người mạnh mẽ có tài chỉ huy ( thíc chỉ huy thì đúng hơn, hê hê )

Quán khá yên tĩnh vì vắng, không gian cũng sang trọng nhã nhặn, chỗ ngồi bố trí dọc sát hàng lang có cửa kính rộng, view nhìn xuống đường phố.

Gọi nước rồi bắt đầu nói chuyện. Lúc nãy mình có nói là anh đang hỏi mình về chuyện nấu nướng. Mình phát hiện ra là đó có lẽ là tài lẻ và là sở thíc của anh. Băng chứng là mình cứ lái sang chuyện xem phim với chơi game là anh lại ậm ừ, cầm cốc nước lên hớp một ngụm rồi lại " Thế em có biết thứ tự các món dọn lên trong bàn tiệc của tây ko?......thế em có biết vị trí để dao nĩa? thế em có biết.......em có biết.........." bla bla bla

Mình đọc sách thấy nói rằng, một trong những cách gây thiện cảm ngay với người khác là biết gợi cho người ta nói về cái người ta thích và lắng nghe nhiệt tình.

Mình chăm chú nghe anh nói, anh bảo là anh thíc ăn ngon và nấu ăn cũng rất ngon, mẹ anh nấu ăn cũng rất ngon, nấu món này phải thế này, ăn món này phải thế kia......vv....Đôi lúc mình chớp chớp mắt, những lúc không chớp thì mình trợn tròn mắt nghe từng lời anh ( 1 là cho thấy mình đang lắng nghe, 2 là trợn mắt lên cho mắt nó to cho nó xinh đẹp Big Grin) Mình thêm vào những câu như là " Ôi thế á! "........" Vậy sao? Thật là hay quá! "......." Anh giỏi thật đấy ".......
Thật là vô cùng duyên dáng ý tứ, công nhận không?

Nhưng rồi anh chợt đổi giọng..
" Anh thấy em nên học nấu ăn đi, con gái cần phải biết nấu ăn ngon. Không có thằng đàn ông nào thích những cô gái vụng về nấu ăn dở tệ. Mà con gái thời nay thì toàn những đứa chả biết gì về nữ công gia chánh. Như thế là hỏng, anh thật, những đứa như thế ko giữ nổi chồng đâu.Mà có khi chưa chắc đã lấy đc chồng í chứ đừng nói chuện giữ. Anh mà lấy vợ thì vợ anh nhất định phải biết nấu nướng ngon lành, anh là con một, nên chắc chắn sẽ ở cùng bố mẹ, anh muốn vợ anh phải biết lo toan gia đình, chăm sóc bố mẹ chồng. Anh đến nhà anh chỉ cần tham quan cái khu bếp là biết ngay con gái đó có biết nấu nướng vun vén không? Biết sắp xếp gọn gàng sạch sẽ thì đến 80% là nấu ăn không tồi.
Anh nhắc lại là em nên đi học nấu ăn đi, anh khuyên thật đấy. "

Hơ hơ.......mình đang ngồi ngả ngớn trên ghế đệm tự nhiên càng nghe anh nói mình càng từ từ ngồi thẳng lưng, tiến gần mép ghế, chỉ ngồi bằng nửa mông, một tay chống lên bàn giữ thăng bằng một tay với cốc sinh tố dưa hấu, hút một hơi từ từ để lấy lại thăng bằng.

Sợ nhỉ, ko lấy đc chồng, sợ nhỉ, phải ở với bố mẹ chồng, sợ nhỉ, phải biết dọn dẹp, sợ nhỉ,......ôi sợ quá.

Mình khẽ nghiêng đầu, lấy tay xoắn tóc , mắt nhìn vu vơ....." Vâng, em cũng biết điều đó"
Nghe xong câu đó chừng như anh cảm thấy an tâm hả hê nên liền đứng dậy " Em ngồi đây, anh đi toilet "

Hơ hơ hơ...........Big Grin Big GrinBig Grin, đi vệ sinh thì cũng chẳng có gì nhưng mà mình vẫn thấy mắc cười.

Đi vệ sinh xong chừng như nhẹ nhõm hơn, anh hỏi mình uống gì nữa không gọi thêm đi, rồi tự gọi luôn cho chính mình một cốc trà bạc hà.

Chừng như thấy mình nói quá nhiều nên anh gợi í là đến lượt em nói về em đi, rảnh em thường làm gì.
Trong đầu mình thì nghĩ là em thưòng ăn và ngủ và xem phim nhưng không hiểu sao đi từ não bộ thốt ra đến bờ môi gợi cảm thì nó lại thành thế này " Em thường đọc sách và nghe nhạc buổi tối, thỉnh thoảng rảnh rỗi em giúp mẹ nấu ăn, cũng không biết nấu nướng gì đâu nhưng mà đứng lăng xăng để học hỏi thôi ". Anh có vẻ hài lòng với câu trả lời thớ lợ của mình ( hĩ hĩ hĩ )

Xem chừng anh chỉ cần biết về mình có thế thôi, anh nhìn đồng hồ, 4h15, anh lại đứng lên, quay sang mình nói
" Em đứng lên đi, đến giờ về rồi, 5h anh có hẹn, anh phải đưa em về."

Đến và đi cun cút như chim, chả có cơ hội lựa chọn và đưa ra í kiến.
Đưa mình về, anh bảo là rất vui đc gặp em, em thường rảnh ở nhà lúc nào để anh gọi điện cho em. Thế cơ đấy, có cảm tình với mình thế cơ đấy, chả bao giờ gọi điện bây giờ lại gọi điện.
Mình trả lời " Ah, anh gọi lúc nào cũng đc, ngoài những lúc không có nhà thì em toàn ở nhà." He he he


Anh số 3

Anh sinh năm 78, học Kinh tế, đang làm về xuất nhập khẩu, trông ngoại hình hơi lùn mặc dù khá là duyên, trông hơi duyên mặc dù khá là thấp Big Grin. Hai đứa quen nhau ở công ty Lacave.

Trong các anh thì anh số 3 chắc là kết mình, có tự tin quá không nhỉ ? Không, vì anh có lần gọi điện cho mình bảo là " ngày nào anh cũng muốn làm việc cho nhanh xong để về nhà tắm rửa ăn cơm rồi gọi điện cho em, nghe giọng em nói Big Grin( chú ý là phải tắm rửa với ăn cơm xong mới nói chuyện đấy nhé, rất nguyên tắc và điều độ, công nhận không? )
nhưng mà bạn bè tri kỉ cũng thích nói chuyện với nhau chứ sao, đâu chắc anh đã thích, nhờ nhờ nhờ !!! Big Grin
Nhưng bạn bè thì không nói với nhau những câu đại loại thế này " Không biết đã có ai nói với em điều này chưa ? rằng thì là em có đôi mắt rất đẹp." ( he he he ) Rồi lại thế này " Anh rất thích nhìn em cười, em có nụ cười rất là vui tươi " ( hí hí hí ).

Cánh đàn ông nhiều bạn thật là bùn cười, khi tấn công thì dùng những lời khen ngọt phỉnh nịnh, đến khi yêu thì lại kiệm lời nịnh nọt yêu thương. Trong khi đối đãi với phụ nữ phải ngược lại. Giai đoạn cưa cẩm thì đừng có mà nghĩ là mật ngọt chết ruồi, đừng khen nàng nhiều ( không khen càng tốt, chả sao ) vì những lời khen nịnh sẽ làm nàng sinh hư và kiêu kì, ảo giác thái quá về bản thân. Cứ phải dùng hành động mà thể hiện, đôi khi lạnh lùng, đôi khi thờ ờ lảng tránh để nàng phải băn khoăn, phải nghi vấn rồi thì là lo lắng.....vvv Smile. đến khi đã có tình cảm rồi thì đôi lúc lời khen nịnh là mọt liều thuốc an thần để có thể điều trị và quản lí cái sự hung hăng, tọc mạch lắm điều của nàng.....vv

Trở lại chuyện anh số 3, đại khái là theo cảm nhận và nghe giang hồ đồn đại thì anh có vẻ rất kết mình, chắc thế. Nhưng chính thế làm mình lại có vẻ rất ngại anh, chẳng bao giờ nhận lời đi gặp anh một mình, thấy anh từ xa là chỉ muốn đánh bài chuồn.

Cuối tuần, thằng Nam học ở NZ đang kì holiday nên về chơi, cả hội đi ăn uống, xem phim, rồi đi hát karaoke. 5 đứa: mình, thằng Nam, cái Mai, anh M, và Tr. ăn chơi nhảy múa hát hò đc khoảng 2 tiếng thì thằng Nam bảo " tí nữa bà giả tiền nhé, bữa sau tôi khao bù ", " cái gì, tôi tưởng ông rủ thì ông phải trả chứ, nên có mang theo nhiều tiền đâu, hỏi cái mai xem nó có mang ko? ". tình thế thật là nan giải, hết sức nan giải, chẳng nhẽ lại phải một đứa phóng về nhà lấy tiền. chợt cái Mai nảy ra một ý kiến " Gọi anh C. của P đến hát rồi anh í trả tiền ". Cả bọn rú lên gật gù tán thưởng. Lũ khốn, đều cáng đến thế là cùng. Nhưng mình cũng chẳng thể trách đc chúng nó, nếu ông C là bạn của cái Mai chẳng hạn thì chắc chắn là mình cũng rú lên đòi ăn chùa ngay vì không phải bạn mình, chẳng ảnh hưởng gì đến mình. Đời là thế! Sự phản ứng của mình yếu ớt ko địch lại đc 4 cái mồm choe choé kia.

Kế hoạch tác chiến bắt đầu.

Cái Mai gọi điện, " Anh C ạ, vâng, em là Mai bạn của P......dạ, bây giờ anh rỗi không ạ.......à, không có gì cả, em với P buồn quá nên rủ mấy đứa bạn đi hát, nó bảo là không biết anh rảnh không hay là rủ cả anh đi cùng cho vui.......ái ái (<---- mình nhéo nó 2 cái, bịa đặt trắng trợn, mình bảo nó muốn rủ ông í đi hồi nào).....ah ko có gì anh ạ.....thế anh rảnh ạ....vâng.....anh sẽ qua ạ.........anh biết quán Nice ở trần quốc toản không? ....vâng đúng rồi chỗ cắt ngang phố huế đó anh.....vâng, 15 phút nữa gặp anh ở đó nhé......em chào anh." Cạch!

Cả lũ lại rú lên rồi bắt đầu dọn dẹp, vứt hết vỏ bánh kẹo với cả đồ uống dở xuống gầm bàn, bày biện lại cho gọn gàng sạch sẽ.
Cái Tr ở lại trên phòng, còn cả lũ kéo mình xuống đứng dưới đường để chờ thiên thần hộ mệnh cứu cánh đến. Từ tràng thi đến chỗ TQT chỉ 5 phút theo đường chim bay nhưng mà theo đường anh C bay thì đúng 15 ph anh mới có mặt như anh đã nói trước. Vừa thấy mặt thiên thần, mấy con giời chạy ra đon đả dắt xe rồi kéo anh lên phòng, bọn em lên đặt trước phòng rồi, chờ anh mãi......

Chúng nó đặt thần thiên ( í, mình nói nhịu, í mình là thiên thần ) của chúng nó ngồi vào ghế ( à, tất nhiên, ko lẽ ngồi lên bàn ) bày biện đồ ăn rồi gọi nước uống để một đống xung quanh như cúng tế. " Anh uống nước gì, anh ăn cái này , ăn cái kia , ăn cả cái này, ăn cả cái kia nữa......bla bla bla. Chết mất với cái bọn này, thớ lợ...thớ lợ.....và thật thớ lợ.
Mình chẳng nói gì, ngồi im nhìn. Thằng Nam thấy thế gọi ngay " bà đưa cái list đây cho anh C chọn bài, rồi bà ngồi ghi luôn đi". Anh, dường như nhớ ra sự có mặt của mình, nên nhẹ nhàng nói " Ồ, không, các em chứ chọn bài , cứ hát trước đi, anh ngồi nghe thôi. " He he he, mấy con giời hát suốt 2 h chán chê mê mỏi ra rồi nên chúng đâu có thiết nghe lời anh nói, chúng muốn anh phải tâm phục khẩu phục mà trả tiền, tạo cho anh cảm giác tội lỗi là anh hát nhiều nhất tranh hết phần mọi người. Big Grin

" không, chẳng mấy khi đi chơi cùng nhau nên ai cũng phải hát, nghe P bảo anh hát hay lắm, nên anh nhất định phải hát."

Ặc ặc, nghe anh thủ thỉ mấy lời tình tứ mình đã rởn cả da nói chi là đc nghe anh hát. Anh cũng biết điều đó nên là nhướng mắt nhìn mình ngạc nhiên. Mình biết nói gì? biết làm gì? nên là đành nhìn lại anh cười trừ. Khổ cái là mình nghĩ đó là nụ cười trừ chứ anh thì lại cho rằng đó là nụ cười khích lệ, rằng thì là.......anh cứ hát đi anh em muốn nghe anh hát lắm lắm.........chết dở! Big GrinBig Grin

Thế là anh í nói thế này " được rồi, để anh chọn bài. Xem nào, anh nói trước là anh hát ko hay lắm đâu. Anh hát không hay nhưng mà anh hát rất có hồn nhé. "
Xin nhắc lại , anh bảo là " ANH HÁT KO HAY NHƯNG MÀ ANH HÁT RẤT CÓ HỒN NHÉ " In Love

Mà công nhận là anh ko hề nói điêu đâu nhé, anh hát có hồn thật, khi nhạc cất lên là anh vào lời luôn, khi bắt đầu vào lời thì anh đã sang nhịp thứ 3.Big Grin Anh đúng là ko có năng lực về tiết tấu, hát toàn sai nhạc, nhưng buồn cười là anh hát rất nhiệt tình mà không cảm giác đc mình sai nhạc hoặc là anh càng cảm giác mình sai nhạc thì lại càng cố ngân to lên hoặc la dài hơi ra Big Grin

Cả lũ im thin thít, đứa thì nhìn vô thần vào màn hình, đứa thì bâng khuâng lật từng trang list, đứa thì ngồi hết nhìn anh hát lại sang nhìn mình. Tự nhiên mình mắc cười quá nên phải che miệng cười ( sợ anh nhìn thấy tưởng chê đểu anh hát ). Đáng đời bọn gian ác, nghĩ là chơi đc người mà ko bị xây xước à, muốn đào mỏ nó bây giờ cố mà ngồi nghe thiên thần hát. he he he

Anh hát say sưa liền lúc 3 bài, lúc nãy viết chọn bài mình đã viết 8 bài cơ, nghĩa là cả lũ còn phải nghe 5 bài nữa mới có thể thay đổi tình thế. Mà anh chọn toàn những bài nhạc vàng nhạc đỏ nên chả ai dám tranh của anh. Phải công nhận khi đc chạm đúng sỏ thích lại đc khích lệ thì ng ta hăng hái nhiệt tình đến không ngờ. Anh thậm chí đứng hẳn lên hát, say sưa say sưa, hát rất có hồn Big Grinhê hê

đến bài thứ 4 màn hình hiện lên bài Hạ Trắng- Trịnh Công Sơn. Mình reo lên.....Ah, em thích bài này, em hát đc bài này. Cả bọn mừng húm như chết đuối ở bể bơi vớ đc phao cứu nạn.......uh, P hát đi, hát bài này đi. Anh đành nhường mic cho mình. Hát xong anh nhận xét " em hát hay nhỉ nhưng giọng hơi yếu". Rồi màn hình lại hiện lên bài Tình Ca. Anh reo lên " Ah, bài này phải để anh! ". Cả lũ im thin thít. Mình lại tiếc nuối nhường mic cho anh.
Đến bài thứ 6,7 gì đó thì là bài " Lời của gió". Thôi xong, bài này phải song ca. Tất nhiên là mình phải hát với anh rồi. Chẳng nhẽ mình nghĩ là anh sẽ chịu hát với cái Mai hoặc ngựơc lại, cái Mai sẽ muốn hát với anh sao? ( Tr với M thì là một đôi rồi, nên ko tính )
Tèn tén ten..........Trái tim mình hoàn toàn loạn nhịp, thanh quản thì lạc điệu mà bờ môi thì lạc lối. Anh hát nhầm nhạc làm mình cũng nhầm theo. Lúc anh ngân dài quá làm đến lượt mình vào thì phải hớt hơ hớt hải đuổi theo nhạc. Lúc anh kết thúc rất sớm làm sang đến lời của mình mình lại phải ngân nga như vọng cổ. Rồi là đôi lúc say mê quá anh hát luôn sang phần của giọng nữ làm mình phải hát phần giọng nam, nhưng mới hát đc 3,4 từ thì anh lại chợt nhận ra đấy là phần giọng nam nên anh lại song ca cùng mình luôn.Mình thấy anh hát rồi thì thôi dừng lại ko hát nữa nhưng mà đúng lúc đó lại sang phần giọng nữ..........Cứ thế, cứ thế......hát mà đánh đuổi như chơi đấu vật.

Hát một lèo 8 bài rồi thì anh nhường mic lại cho bọn mình. đừng nghĩ là anh sẽ ngồi nghe bọn mình hát. Anh vừa hát vừa uống 2 cốc mơ muối nên là anh phải đi đâu đó. Mình đoán thế, ko chắc là anh có làm cái-việc-mà-ai-cũng-biết-là-việc-gì-ấy không. Chỉ thấy anh đi ra ngoài. Sở dĩ ko chắc là vì nếu đi làm việc đó thì ở mỗi phòng đều có restroom riêng cơ mà. Hay là vì anh i ko biết nên phải đi xuống dưới- cái Mai phỏng đoán. chờ đến 10 ph chưa thấy anh lên cả bọn bắt đầu sốt ruột. Chúng lo cho cái cơ quan bài tiết với đường ruột của anh thì ít mà lo anh chuồn mất ko ai trả tiền thì nhiều hơn ( chắc chắn rồi ). Các con giời rủ nhau ra cầu thang ngó ngó ngó, rình rình rình, trong lòng hồi hộp lo lắng, bất an........

Đang xì xào với nhau thì chợt nghe tiếng chân anh , ló đầu ra ngó thì đúng là anh đang lên......cả bọn sợ quá quay đầu chạy vào phòng, nhưng mà tự dưng cánh cửa chết tiệt mở ko đc, mà anh thì đã xuất hiện ở giữa cầu thang, ngẩng đầu lên nhìn cả bọn. Thằng Nam nhanh trí cầm điện thoại lên " Dạ vâng, vâng, bọn cháu về ngay bây giờ đây, cháu chào bác. "

"Sao vậy các em? bố mẹ gọi về à? "
"Dạ vâng, bọn em phải đèo Mai về. Có khi mình nghỉ thôi anh."
" Ừ, cũng phải về rồi, thế bọn em đưa Mai về đi, kẻo muộn để anh đưa P về cho. "
Tạch!
Mình đưa mắt nhìn tụi bạn bằng ánh mắt biết nói, van lơn " đừng đừng, mọi ng đừng để anh í đi cùng em về, làm ơn đi làm ơn đi". Sang đến mắt chúng nó chả hiểu có dịch đúng thông tin không mà đáp lại mình bằng ánh cũng biết nói kèm điệu cuời cười, tinh quái " Được được, sướng nhé, tụi này để yên cho hai anh chị có thời gian tâm sự riêng nhé "

Bọn đáng ghét, mình thù.
mình hậm hực ra về, suốt cả đường đi chẳng nói câu gì.