Thursday, January 25, 2007

Vụ Thiên Lợi Hòa

Vụ này càng ngày càng nóng. Tcty không khéo thì "mất cán bộ" ...

Ngày 9/9/06, bắt bà Liên và ông Tần, GĐ và Phó GĐ Thiên Lợi Hòa [
ở đây] ...

Ngày 12/10, bắt ông Hậu, GĐ Kim Liên [
ở đây ] ...

Ngày 28/11, bắt ông Minh và ông Dũng, cán bộ C15 nhận hối lộ hơn 1 tỉ đồng, có hành vi chạy án cho Thiên Lợi Hòa [
ở đây ] ...

Ngày 12/1/07, bắt ông Kim, Phó Chủ Tịch tỉnh Lào Cai [
ở đây ] ...

Ngày 13/1. bắt 5 cán bộ Hải Quan huyện Bát Xát, gồm Chi Cục Trưởng, Chi Cục Phó và 3 cán bộ [
ở đây ] ...

Ngày 25/1, bắt 7 cán bộ Cục Hải Quan Lào Cai, trong đó có Cục Trưởng Đinh Bá An [
ở đây ] ...

Còn ai nữa không nhỉ ?

Sunday, January 21, 2007

Câu chuyện bát mì

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì".Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

o O o

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
“Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.
Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.
Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:
- Các vị… các vị là…
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.

o O o

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.
Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt." Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

Tuesday, January 09, 2007

Vụ án !

Hồi 22h: Theo tin đã đưa, ngày hôm nay mùng 2 tháng 12 năm 2006, trên đường phố Hà Nội xảy ra một vụ án rất là nghiêm trọng. Nạn nhân là một thằng ăn xin bị giật mất một cái dây chuyền vàng ...bởi thằng cụt tay ngồi trên một chiếc xe máy do một thằng cụt chân đèo. Bên kia đường có một thằng mù nhìn thấy, kể cho thằng điếc nghe, thằng điếc bảo thằng câm gọi điện thoại cho Công An, đến giờ vẫn chưa bắt được thủ phạm

Đái bậy !

Trong một cuộc họp, phía Nga bảo dân VN mất vệ sinh toàn đái bậy ngoài đường, phía VN bảo: "làm đ.. gì có chuyện đấy!". Phía Nga nói "Đêm nay bọn tao xách AK-47 đi quanh hồ Tây, thấy thằng nào đái bậy là xử luôn. Phía VN ok. Sáng hôm sau VN thiệt 37 mạng. Ức chế quá, VN cử 2 đặc nhiệm sang Nga, vác colt đi quanh quảng trường đỏ và làm như bọn Nga. 2 chú đặc nhiệm đi cả đêm, vừa mệt vừa rét đến gần 2h sáng mới thấy 1 thằng tè đường, 2 chú mừng quá nã sạch đạn vào hắn. Sáng hôm sau, báo chí nga đưa tin:"Đêm qua, đại sứ VN ở Nga bị bọn khủng bố bắn chết khi đang làm nhiệm vụ."

MÁU THAM HỄ THẤY HƠI ĐỒNG...

magnify

Bài gốc có tựa đề "Nhiều sâu" đăng trên báo Thể thao và Văn hóa số thứ Bảy ngày 6.1.2007. Mời bà con cùng đọc cho vui.

Dịp cuối năm, Hội Nhà văn Hà Nội nhận đ­ược thông báo: Hội sẽ nhận đư­ợc một khoản kinh phí bổ sung dành cho việc đầu tư­ sáng tác cho hội viên (18 triệu đồng).

Số tiền này, nếu cấp cho những hội viên có bản thảo cần sửa sang trư­ớc khi đem xuất bản thì chỉ như­ muối bỏ biển. Sẽ có 9 ng­ười đ­ược hỗ trợ nếu cấp 2 triệu đồng/ ngư­ời, 18 ngư­ời đư­ợc nhận “h­ương hoa” nếu cấp 1 triệu đồng/ ng­ười. Hội có 500 hội viên, nh­ư vậy là nếu có làm xong việc hỗ trợ thì mỗi năm ít nhất cũng có 480 hội viên không thỏa nguyện.

Trong một cuộc họp, ông Bùi Việt Mỹ đề xuất đầu t­ư cho hai hội viên làm thơ là LHQ và TG. Ban Chấp hành cho biết tiền vẫn chư­a chuyển về đến Hội, vả lại khi có tiền thì cũng phải lập quy chế xét đầu tư­, phải thông báo đến toàn bộ hội viên, tổng hợp danh sách một lần, rồi hội đồng đầu tư­ sẽ bỏ phiếu theo đúng quy chế, đảm bảo đúng đắn và công bằng...

Như­ sau mọi cuộc họp quan trọng (hoặc không quan trọng) ở xứ ta, trong nhà chư­a tỏ ngoài ngõ đã tư­ờng, tin tức đ­ược chuyển ra ngoài, đến tai những ông xin đầu tư­. Ông LHQ gọi điện cho chủ tịch Hội, văng đủ mọi thứ ngôn từ tục tằn vì không đầu tư­ tiền cho trư­ờng ca của ông. Một ông/ bà khác từ số 091538678.. thì nhắn tin vào điện thoại của chủ tịch, nhiều nhất là thứ từ ngữ thô bỉ, vì không đư­ợc như­ ý muốn.

Hội Nhà văn Hà Nội nhiều năm qua đư­ợc coi là Hội hoạt động có hiệu quả mà không vư­ớng mùi vật chất. Hội viên gặp nhau trong những hoạt động chung, nghèo nh­ưng vui vẻ, dù không có chia bôi xí phần gì. Mỗi năm kinh phí toàn bộ do thành phố cấp chỉ xấp xỉ 35 triệu. Toàn bộ Ban Chấp hành không ăn l­ương ở Hội, không có bất kỳ một khoản phụ cấp nào như­ xăng xe, điện thoại... Không có tiền thì vui và yên ấm. Bây giờ vừa bắt đầu đặt vào tình trạng có khoản đầu tư­ (quá hẻo) thì tiếng rủa sả nổi lên. Mà ngay khi om sòm như­ vậy thì tiền vẫn ch­ưa kịp rót vào tay Hội.

Khoản đầu tư­ sáng tác cho các hội văn học nghệ thuật là của toàn bộ hội viên. Ban Chấp hành Hội NVHN chủ trư­ơng không đầu t­ư cho số ít cá nhân, mà tập trung vào việc tổ chức cho hội viên đi thực tế sáng tác. Như­ng cách làm việc bài bản có khi lại không đ­ược một số hội viên thỏa mãn. Tiền đầu tư­ đ­ược xem như­ tiền chùa, miếng bánh đã chia, dứt khoát mình phải có phần, nếu lần này mình chư­a đư­ợc chia, tức là tài năng của mình không đư­ợc thừa nhận.

Các vị bắt đầu dùng đến tin nhắn điện thoại, th­ư điện tử... để phát tán lời thóa mạ, vu khống, bôi nhọ, nhằm vào Ban Chấp hành. Đáng tiếc, văn ch­ương ch­ưa khá đư­ợc bởi vì ngư­ời viết vẫn còn dùng tinh lực để mài giũa ngôn từ đâm ng­ười khác. Rồi cơ quan điều tra sẽ vào cuộc, nếu có yêu cầu, như­ng cách giải quyết vấn đề d­ường nh­ư lại đòi hỏi sự hợp tác của hội viên d­ưới một mái nhà chung: thái độ có văn hóa; tình cảm bao dung giữa đồng nghiệp với nhau; sự chia sẻ cảm thông với ngư­ời làm quản lý Hội; tinh thần không nệ vật chất, không để cho sự cay cú, đố kỵ dẫn đến thô bỉ, độc ác...

Nhìn chung trong cả một hội nghề nghiệp, phần lớn hội viên là những tấm gư­ơng về nhân cách, về tinh thần lao động bền bỉ, đóng góp tích cực cho phong trào chung. Như­ng đôi khi chỉ vì vài con sâu mà hỏng cả một nồi canh lớn. Nhiều hội nghề nghiệp cũng đang đứng tr­ước thách thức kiểu này.

Friday, January 05, 2007

Sự thật những lời đồn về Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền

Nhà thơ Dương Kỳ Anh sắp ra mắt cuốn sách với tựa đề “Hoa hậu Việt Nam, những điều chưa biết". Ông đã kể lại những câu chuyện được chứng kiến dưới cương vị là Trưởng ban giám khảo về Hoa hậu Việt Nam 2004 Nguyễn Thị Huyền và chuyện “bị đánh ghen, cạo trọc đầu".

Hôm ấy, gần 200 thí sinh tự do (nghĩa là những thí sinh đăng ký trực tiếp với tòa soạn, không qua cuộc thi người đẹp do các tỉnh thành tổ chức) trình diễn ba vòng thi. Ban giám khảo chọn được 17 thí sinh, trong đó có Nguyễn Thị Huyền, Trịnh Chân Trân và Lan Hương có số điểm cao nhất.

Hoa hậu năm 2004 Nguyễn Thị Huyền. Ảnh: Tiền Phong.

Suốt thời gian thí sinh luyện tập và tham gia các hoạt động từ thiện ở Quảng Ninh, chúng tôi đã tập trung quan sát từng cử chỉ, lời nói, cả trong bữa ăn của các người đẹp… Hai gương mặt luôn gây được ấn tượng cho ban giám khảo chính là Nguyễn Thị Huyền và Trịnh Chân Trân. Huyền có vẻ đẹp hồn nhiên, tươi sáng, Chân Trân thì thông minh, lịch lãm…

Vòng chung kết diễn ra hai đêm ở Tuần Châu. Đêm thứ nhất, đêm khai mạc (không truyền hình trực tiếp) gần như không bán chỉ để mời và người xem vẫn ngồi kín sân khấu nhạc nước mười hai nghìn chỗ. Trên hai nghìn thí sinh đăng ký dự thi năm đó, qua các vòng sơ tuyển, sơ khảo ở các địa phương và khu vực, 39 thí sinh đã đại diện cho người đẹp cả nước lọt vào vòng chung kết. Qua đêm đầu tiên, già một nửa thí sinh đã bị loại, 19 thí sinh được chọn vào đêm thi cuối cùng.

Đứng đầu danh sách 19 thí sinh là Nguyễn Thị Huyền, rồi đến Trịnh Chân Trân. Số điểm của hai thí sinh này bỏ rất xa những thí sinh kế tiếp. Càng đi sâu vào vòng trong, Nguyễn Thị Huyền càng tỏa sáng. Một vẻ đẹp rất nữ tính, rất Việt Nam. Các số đo của Huyền cũng rất chuẩn.

Trong buổi tiếp xúc với 19 thí sinh để trả lời các câu hỏi ứng xử của ban giám khảo, Nguyễn Thị Huyền, Trịnh Chân Trân đều tỏ ra thông minh, hiểu biết. Tôi rất mừng. Hai năm với biết bao công việc chuẩn bị cho một cuộc thi người đẹp quốc gia đến lúc này sắp hoàn tất. Điều quan trọng nhất của cuộc thi hoa hậu, chính là có được người đẹp xứng đáng để chọn làm hoa hậu.

Dù cuộc thi có hoành tráng, quy mô đến đâu mà không có được người đẹp xứng đáng để chọn làm hoa hậu, thì không thể nói là cuộc thi đã thành công. Khi Nguyễn Thị Huyền, Trịnh Chân Trân hiện hữu trước mắt mọi người, với sự nhất trí khá cao của ban giám khảo, tôi đã tự bảo mình: "Thế là yên tâm. Đã tìm thấy hoa hậu rồi".

Đêm ấy, tôi ngỡ rằng sẽ được ngủ một giấc ngon sau bao nhiêu lo lắng, thấp thỏm. Kết thúc đêm khai mạc, tôi về đến nhà độ mười một giờ tối. Ngày mai, ban tổ chức sẽ cho thí sinh nghỉ buổi sáng, buổi chiều, ban giám khảo hội ý chuẩn bị cho đêm chung kết.

Vừa bước vào phòng tắm thì có người gõ cửa. Tôi mặc vội quần áo. Một thành viên trong ban tổ chức mang đến cho tôi mấy lá đơn… Tôi vội bật đèn và đọc. Sững người. Đơn tố cáo hai nhân vật sáng giá nhất của cuộc thi: Nguyễn Thị Huyền và Trịnh Chân Trân.

Á hậu năm 2004 Trịnh Chân Trân. Ảnh: Tiền Phong.

Nguyễn Thị Huyền bị tố cáo có quan hệ bất chính với một người đàn ông đã có gia đình, bị vợ anh ta đánh ghen ầm ĩ, bị cạo trọc đầu…Còn Trịnh Chân Trân thì, "bố đi nhầm giày Tây", bằng thạc sĩ là bằng giả…

Thực ra, theo thông lệ, trước khi vào vòng chung kết, những thí sinh có số điểm cao đều được ban tổ chức cử người đi xác minh cẩn thận. Anh em chúng tôi thường nói vui là phải có "ba dấu đỏ", nghĩa là có sự xác minh của chính quyền phường, công an phường, và cơ quan nơi thí sinh đang công tác hay học tập. Cả Huyền và Trân Chân đều được xác minh là tốt, cả gia đình và bản thân.

Những tình tiết bất ngờ từ lá thư tố cáo khiến ban tổ chức hoàn toàn không thể lường trước được. Nếu những điều đó là có thật thì sao! Người tố cáo có ghi tên mình (nhưng tôi đoán là tên giả, vì khi lần tìm, xác minh họ tên và địa chỉ thì không có). Tuy vậy, trong đơn tố cáo nói rõ cần gặp ai, nói ra những nhân chứng như cô Vũ Tuyết Oanh dạy thể dục thẩm mỹ ở Cung văn hóa Việt Tiệp (Hải Phòng)…

Tôi liền gọi điện cho Phó Tổng biên tập, Phó ban tổ chức Lương Ngọc Bộ, và Trưởng ban thí sinh Chu Thúy Hoa. Tôi không muốn nhiều người biết việc này… Sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định sẽ khẩn trương xác minh, làm rõ để báo cáo công khai trước ban giám khảo.

Tôi gọi điện cho Vũ Tiến, thư ký tòa soạn báo (Vũ Tiến quê Hải Phòng, cả hai vợ chồng từng nhiều năm làm phóng viên báo Hải Phòng), rất am hiểu vùng đất Cảng. Tôi nói với Vũ Tiến phải về Hải Phòng ngay để kết hợp với Phạm Duẩn (Lam Khê), phóng viên báo Tiền phong thường trú ở đó sớm điều tra, xác minh lại những điều người ta tố cáo về Nguyễn Thị Huyền. Tiến phóng xe về Hải Phòng trong đêm (vợ chồng Tiến vừa mua ô tô).

Tôi điện cho Hồng Tuyến, Trưởng ban đại diện báo Tiền phong ở TP HCM trực tiếp đi xác minh trường hợp Trịnh Chân Trân… Đầu óc tôi căng thẳng đến tột độ. Tôi chợt nhớ tới Ngọc Oanh.

Á hậu Ngọc Oanh cũng quê Hải Phòng, đoạt danh hiệu Á hậu cuộc thi Hoa hậu toàn quốc năm 2002 do báo Tiền Phong tổ chức. Tôi biết Ngọc Oanh từng nhiều năm sinh hoạt ở Cung Văn hóa Việt Tiệp (Hải Phòng). Tôi lần tìm số điện thoại rồi bấm gọi cho Ngọc Oanh. Tôi xin lỗi Oanh vì đêm đã muộn mà vẫn phải quấy quả đến người đẹp.

Tôi nói thật cho Ngọc Oanh biết những lo lắng của tôi về thí sinh Nguyễn Thị Huyền. Tôi bảo Ngọc Oanh: "Anh đã nói thật với em thì em cũng phải nói hoàn toàn sự thật". Ngọc Oanh cho hay, cô và Nguyễn Thị Huyền vốn là bạn thân, phải nói là rất thân từ nhiều năm nay. Cả hai đều học thể dục thẩm mỹ ở Cung Văn hóa Việt Tiệp Hải Phòng, đều do cô Vũ Tuyết Oanh dạy.

Á hậu Ngọc Oanh cũng đã biết những lời đồn đại và vụ đánh ghen, về lời đồn Huyền bị vợ của người tình đè ra cạo trọc đầu... "Có lần, em thấy Huyền trùm khăn kín đầu… Em rủ Huyền đi chơi và làm như vô tình kéo tuột cái khăn ra… Em vô cùng ngạc nhiên. Đầu Huyền trọc lóc như đầu một nhà sư…"

"Em hỏi Huyền vì sao lại cạo trọc đầu? Huyền thản nhiên bảo "Tao thích thế".

Tôi ngao ngán, rã rời! Còn hy vọng gì nữa đây! Tôi biết Oanh nói thật. Một sự thật rất khó tin. Có cái gì uẩn khúc phía sau sự thật này không?

* Còn tiếp

Dương Kỳ Anh

Nối tiếp tập I cuốn “Hoa hậu và những chuyện bên lề các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam” nhà thơ Dương Kỳ Anh sắp ra mắt tập II cuốn sách với tựa đề “Hoa hậu Việt Nam, những điều chưa biết”. Đây là những bài viết của một người trực tiếp làm Trưởng ban giám khảo các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam và thành viên ban giám khảo cuộc thi Hoa hậu quốc tế ASEAN 2005.

Từ những câu chuyện được tác giả chứng kiến và kể lại cực kỳ sinh động như “Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền và chuyện “bị đánh ghen, cạo trọc đầu”, “Hoa hậu Ngọc Khánh và cú ngã định mệnh”, “Phía sau chuyện Hoa hậu Mai Phương “mất tích”, “Cảm nhận về cái đẹp và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn”, “Vì sao báo Tiền phong tổ chức thi hoa hậu”, “Tôi làm giám khảo Hoa hậu quốc tế”, “Vụ người đẹp D.X.M tự tử” . Tất cả, nhằm nêu lên những bài học không những cho các người đẹp mà còn cho lớp trẻ nói chung khi bước vào thế giới hội nhập.

(Theo Tiền Phong)

Thursday, January 04, 2007

Từ kết quả điều tra vụ Bùi Minh Trí tấn công website Bộ GD-ĐT...


Hình ảnh vụ tấn công website VnMedia do Trí thực hiện trong dịp 2.9 năm 2006

LTS: Hôm qua 3.1, Báo Thanh Niên nhận được bài viết của ông Nguyễn Tử Quảng, Giám đốc Trung tâm An ninh mạng BKIS, ĐH Bách khoa Hà Nội xung quanh vụ em học sinh Bùi Minh Trí tấn công website của Bộ GD-ĐT.

Xin giới thiệu nội dung bài viết để bạn đọc có thêm thông tin đánh giá sự việc. Những nhận định và kết luận trong bài viết là ý kiến riêng của tác giả.

THANH NIÊN

Ngày 19.12.2006 thủ phạm vụ tấn công website của Bộ Giáo dục và Đào tạo www.moet.gov.vn được công bố, tuy nhiên sự việc này đã gây ra nhiều ý kiến trái ngược. Với tư cách là những người trực tiếp tham gia điều tra, sau khi đã trao đổi, thống nhất với Phòng Đấu tranh và Phòng chống tội phạm công nghệ cao - C15, chúng tôi thấy cần phải cung cấp một số thông tin của quá trình điều tra để bạn đọc có những cái nhìn và đánh giá chính xác hơn về sự việc này.

Bùi Minh Trí có cảnh báo cho Quản trị website (Admin) của Bộ Giáo dục và Đào tạo trước và sau khi diễn ra vụ tấn công?

Hiện nay có nhiều người mặc nhiên coi việc Bùi Minh Trí cảnh báo lỗ hổng trước và sau khi tấn công là sự thật, dẫn đến việc biến Bùi Minh Trí từ một người vi phạm pháp luật, cố tình tấn công website của Bộ Giáo dục và Đào tạo đã trở thành một người cảnh báo lỗ hổng có thiện chí. Thực ra thông tin này do chính Trí, là thủ phạm gây ra vụ việc kể lại qua một số bài báo.

Thực tế, quá trình điều tra cho thấy Trí không hề cảnh báo cho Admin website của Bộ Giáo dục và Đào tạo trước khi vụ tấn công xảy ra, kể cả trong suốt thời điểm từ tháng 7 tới ngày 27.11.2006. Bùi Minh Trí đã chính thức thừa nhận với cơ quan điều tra về điều này. Trí cũng thừa nhận không hề gửi bất kỳ e-mail, chat, hay gọi điện thoại liên lạc với Admin của Bộ Giáo dục và Đào tạo trước khi xảy ra vụ tấn công ngày 27.11. Chỉ sau khi quá trình điều tra chỉ ra rằng Trí chính là thủ phạm, Admin của Bộ Giáo dục và Đào tạo mới liên lạc với Trí, thông báo cho Trí điều đó, lúc này Trí mới bắt đầu có những trao đổi với Admin của Bộ.

Hình ảnh vụ tấn công website home.vnn.vn do Trí thực hiện cuối tháng 6.2006

Khi xâm nhập thành công vào máy chủ của Bộ Giáo dục và Đào tạo, Trí cũng đã cài đặt lại các Backdoor - một dạng phần mềm gián điệp. Mục đích của việc này là giúp Trí có thể xâm nhập trở lại máy chủ kể cả khi Admin của website có phát hiện và sửa được lỗi của website, đây là hành động cố ý.

Việc sau mỗi lần tấn công website của Bộ Giáo dục và Đào tạo vào tháng 7 và tháng 11, Trí đều để lại nickname, đây chỉ là một trong những kiểu "ghi điểm" như bất kỳ hacker "mũ đen" nào trên thế giới. Kẻ sẽ dùng hình đầu lâu, kẻ dùng hình con dơi, còn Trí thường sử dụng hình ảnh Quan Vân Trường trong chuyện Tam quốc diễn nghĩa. Trên thế giới, sau khi tấn công website, ngoài việc để lại dấu hiệu, các nhóm hacker còn thường gửi "bằng chứng" đó cho 1 tổ chức chuyên "chứng nhận" việc này để ghi thêm điểm "thành tích", điểm càng cao thì nhóm hacker càng "nổi tiếng".

Dưới đây là trích dẫn từ nhật ký "khoe" chiến tích do chính Bùi Minh Trí viết trên một diễn đàn của hacker sau khi Trí tấn công website home.vnn.vn của Công ty VDC, một trong nhiều website mà Trí đã tấn công trong thời gian qua. Rõ ràng việc để lại nick ở đây là để ghi dấu ấn:

“...lúc đó GY (GuanYu - nickname của Bùi Minh Trí) hoàn toàn có thể tác động đến DB (Cơ sở dữ liệu) trên 2 server 203.162.0.13 & 203.162.0.14 (bằng cách tương tự như cách đã dùng để run backdoor - chạy backdoor, một dạng phần mềm gián điệp), nhưng GY đã ko (không) làm gì hết: D... Trong 10' lần mò, vẫn ko có cách gì chuyển con backdoor ra các folder khác đành up (đưa lên) cái guanyu.html để "ghi dấu" rùi đi ngủ... Thời gian rút quá nên ko làm được gì nhìu...”.

Còn đây là những câu Trí dùng để nói về việc "cảnh báo" của mình khi tấn công website Bộ Giáo dục và Đào tạo, được chính Trí viết trên diễn đàn Edu.net.vn dưới cái tên GuanYu (chúng tôi đã xác minh đây đúng là nick do Trí đăng ký vào ngày 10.12.2006): "...anh chẳng hiểu gì về tôi hoặc về quá trình moet bị "thịt". Vậy xin anh đừng phát biểu lung tung như vậy...". Rõ ràng chỉ cần đọc những câu này (moet bị "thịt") cũng đủ thấy chủ đích của Trí không phải là để cảnh báo.

Bùi Minh Trí không chỉ tấn công website của Bộ Giáo dục và Đào tạo, Trí đã thừa nhận tấn công nhiều website khác tại Việt Nam trong thời gian qua, việc này đã được chúng tôi theo dõi từ nhiều tháng nay và đó là lý do tại sao Trí nhanh chóng bị phát hiện sau khi tấn công website của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

Một người hack được website có thực sự có tài?

Nhiều người cho rằng việc Bùi Minh Trí có thể hack được website của Bộ Giáo dục và Đào tạo chứng tỏ Trí là người có tài. Với tư cách là một đơn vị hoạt động lâu năm và có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực an ninh mạng, chúng tôi thấy rằng:

Thực tế việc tấn công các website có thể học được, thậm chí là dễ dàng và nhanh chóng. Chỉ cần vào internet, bằng vài từ khóa có thể dễ dàng tìm ra hàng loạt các công cụ (Tools), các bài hướng dẫn để tấn công phá hoại các website.

Điều này cũng giống như với một người bình thường thì việc đột nhập vào một ngôi nhà đang khóa thì rất khó, nhưng với một cây kìm cộng lực trong tay, bọn trộm có thể làm điều đó dễ dàng, khiến chúng ta ngỡ ngàng nếu không biết chúng có những dụng cụ mạnh như vậy. Nếu ai đã chứng kiến việc dùng kìm cộng lực để cắt một thanh sắt cứng dễ dàng như thế nào thì sẽ không khó để hình dung ra điều này.

Ngày 3.1, ông Nguyễn Thới Bình, Giám đốc Sở Bưu chính - Viễn thông Vĩnh Long, cho biết Sở đã thống nhất mức phạt Bùi Minh Trí là 10 triệu đồng về hành vi tấn công website của Bộ GD-ĐT.

Ngọc Nhung

Trong cuộc sống, việc "phá" một cái gì đó bao giờ cũng dễ gấp trăm nghìn lần việc làm ra chính cái đó. Một cây cầu có thể mất tới 3 năm trời với hàng nghìn công nhân, hàng trăm kỹ sư để xây lên, nhưng để phá nó thì chỉ cần một quả mìn, kẻ phá hoại có thể phá hủy nó chỉ trong một tích tắc, lúc đó kẻ gây ra việc này sẽ bị chúng ta khinh bỉ chứ chắc chắn không ai cho rằng kẻ đó là có tài.

Tương tự như vậy, một kẻ thành thạo trong việc tấn công website không có nghĩa là đủ khả năng để xây dựng những website như vậy. Nếu am hiểu về thế giới ngầm hacker, bạn sẽ thấy rõ điều này. Có nhiều hacker phá rất "giỏi" nhưng thậm chí không thể viết được một phần mềm đúng nghĩa.

Bùi Minh Trí không chỉ tấn công website

Ngày 29.12.2006, đơn vị Đấu tranh và Phòng chống tội phạm công nghệ cao C15 đã cử chuyên gia từ Hà Nội vào Vĩnh Long để điều tra bổ sung. Dữ liệu thu được cho thấy, Bùi Minh Trí không chỉ tấn công các website như chúng ta biết mà còn có dấu hiệu sử dụng nhiều thẻ tín dụng mang tên người nước ngoài để mua bán trên mạng với số tiền lên tới hàng nghìn USD.

Thậm chí khi bị quản trị (Admin) của một website thương mại điện tử tại Mỹ nghi ngờ hành vi chiếm dụng thẻ tín dụng để thanh toán, Trí đã đáp lại (đúng ra là phải dùng từ chửi) bằng những lời lẽ rất thiếu văn hóa.

Những dẫn chứng nêu trên đã chứng minh Bùi Minh Trí không như nhiều người nghĩ. Thế nhưng do thiếu thông tin nên đã đứng ra bênh vực Trí, coi Trí là nhân tài, thậm chí còn tuyên bố nộp tiền phạt hay góp tiền cho Trí du học.

Chúng ta sẽ phải trả giá thế nào nếu chỉ nhìn nhận sự việc theo cảm tính?

Tháng 4.2006, Bùi Hải Nam (HaiNam Luke) phát tán virus Gái Xinh lên mạng, sau đó bị cơ quan điều tra phát hiện. Cũng có nhiều ý kiến cho rằng nên tha thứ cho cậu ta vì đó chỉ là hành động dại dột. Cuối cùng cơ quan chức năng kết luận Bùi Hải Nam là người vi phạm pháp luật, bị xử phạt hành chính 10 triệu đồng. Tuy nhiên, vì những lời lẽ bênh vực nêu trên mà cậu ta tuy đã bị phạt nhưng không hề ý thức được hình phạt dành cho mình, thậm chí còn tự huyễn hoặc mình trở thành một người hùng, nổi tiếng. Chính vì thế, cậu ta tiếp tục vi phạm pháp luật, đưa mã nguồn của virus lên mạng và hậu quả thì chúng ta đã thấy rõ. Đó là hàng loạt virus lây lan qua Yahoo!Messenger đã hoành hành vào dịp cuối năm, công khai thách thức dư luận và pháp luật. Không ai khác mà chính chúng ta, trong đó có cả những người đã từng nêu ý kiến bênh vực Bùi Hải Nam là những người đã lãnh hậu quả.

Chúng ta có lẽ đang bắt đầu gánh chịu hậu quả khi mà chỉ cách đây 3 ngày, vào ngày 31.12.2006, website của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam VFF đã bị tấn công, nội dung trang chủ đã bị thay thế hoàn toàn bằng hình ảnh của một con dơi giữa một màn hình đen ngòm với những lời lẽ thách thức pháp luật. Và cũng chỉ cách đây vài giờ, rạng sáng hôm nay 3.1.2007, website nhạc số có quy mô thuộc loại lớn tại Việt Nam cũng bị hacker tấn công thành công.

Với tư cách là những người gắn bó với công việc bảo vệ an ninh mạng tại Việt Nam, chứng kiến những sự kiện vừa qua, chúng tôi thấy rằng cần phải lên tiếng. Chúng tôi tha thiết đề nghị cộng đồng có những nhìn nhận và đánh giá sáng suốt để đảm bảo rằng luật pháp được thực thi nghiêm minh. Chỉ có như vậy thì chúng ta mới có được một môi trường mạng an toàn.

Nguyễn Tử Quảng
(Giám đốc Trung tâm An ninh mạng BKIS)

Wednesday, December 20, 2006

Đánh nhau ở Hạ Long - Andy Koi

Cái này chôm từ blog của Công Tử Bạc Liêu, chết cười ...


Sáng 30/4, phi đội tập kết tại nhà ku NDM hừng hực khí thế lên đường. Bạn Na ở dưới nhà ơi ới gọi điện lên, đi đê đi đê.. Kòi với Neo ngay lập tức kéo khóa quần, ngó sang phía ku NDM vẫn đang nude, Kòi bảo "Ơ, đi nào!", NDM mặt buồn rười rượi nói vừa đủ nghe "Đéo đi" Image.

Kòi với Neo giật thót mình quát nhặng lên "Điên, đm, đi đê, dở hơi à", NDM vẫn tiếp tục ngồi ôm đầu gối kiên quyết "Đéo đi, huhu?!". Lộn hết cả ruột, mấy anh em phải chơi bài cùn "Đéo đi thì thôi, ở nhà hết", NDM mặt không đổi sắc thở nhẹ "Ừ, thế ngủ tiếp đây!!!" (chán hẳn Image).

Vậy là vẫn theo chương trình được lên dây cót sẵn, bạn Kòi, bạn Neo và bạn Na cặm cụi đóng xe về miền đất hứa, nơi trời và đất giao hòa, có tiếng sóng biển du dương với ánh nắng chan chứa tình yêu trai gái. Neo và Na nhìn nhau cười e lệ Image.

Xe dừng lại ở cổng khách sạn Asean, không có nhân viên mở cửa, 3 thằng lì luôn, không ra, xem chúng mày làm gì nhau. Lúc sau có một em chân dài nhưng tất cả các thứ còn lại đều ngắn lon ton chạy ra vỗ vỗ vào kính xe "Anh oy, xe gửi dưới hầm mà anh oy!". Ơ tổ sư, biết các bố đã chịu ở đây hay chưa mà bảo bố gửi xe, cơm tù nghe nhiều rồi còn khách sạn tù mới lần đầu thôi.

Bạn Kòi ngứa đèn rút điện thoại gọi sang lễ tân resort Tuần Châu, "A nhô, à mình là người nhà anh Tuyển đây mà, ở đó còn phòng không em?", giọng một thằng rất nuột nà trả lời "Dạ phòng thường thì hết rồi, phòng VIP được ko anh?", Kòi lại hỏi "À ừ, thế giá cả sao em", thằng kia tỉnh bơ "Dạ, $275 kèm 2 phiếu ăn sáng.. A lô, alô.. ơ anh ơi.. đâu rồi.. alô.!??!". Ba con chiên ngoan đạo nhìn nhau, không nói với ai lời nào, rồi xe từ từ lăn vào tầng hầm khách sạn Asean!

1h30 ngày 30/4, 3 thằng đang ngủ thì điện thoại bạn Na reo ầm ầm, không ai nghe. Lúc ngủ dạy thấy có tin nhắn từ Kevin Trề, "anh ngủ quên mẹ mất, đang phi xe khách xuống Hạ Long, tí gặp nhá".

5h chiều Kevin Trề gọi điện, "Anh đang ở trước cửa Asean này, ra đón anh cái", 3 người lính khấp khởi mừng ra ngoài khách sạn, không thấy ai quen Image. Gọi lại hỏi "Anh ở cái chỗ quái nào thế??", "ơ, điên à, anh đang đứng cái bảng Asean to đùng đoàng đây thây". Oy tra mẹ oy, hóa ra nó là cái pano quảng cáo của khách sạn Asean cách chừng 5km đường cò bay.

Lại lên xe lóc cóc ra đi, bạn Neo nổi hứng lôi laptop ra dj, tiếng trống dồn uỳnh uỳnh.. bàn dân thiên hạ cứ gọi là xúm lại xung quanh nghe vì hay quá Image. Kevin Trề xuất hiện cùng với Lan Elite, sau màn ôm hôn thắm thiết thông thường Kevin Trề đề bạt ngay ý kiến "Tối đi nhảy nhớ, đi cho biết thế nào là sàn Hạ Long". Nghị quyết ngay lập tức được thông qua.

9h30 PM, sau hơn 1 tiếng đồng hồ đợi phà, tiểu đội 5 người gồm 4 nam và 1 nữ có mặt tại vũ trường Hoàn Châu (ko nhớ rõ lắm, he he) tại Hòn Gai. Có khá nhiều xe mang biển 29 đang tọa lạc nơi đây, hứa hẹn một cuộc chơi tới bến.

Phải thừa nhận rằng vũ trường này thực sự ấn tượng về quy mô cũng như số lượng khách hàng. Với hệ thống làm lạnh tiên tiến bằng quạt trần và decor dựa theo nền tảng mỹ thuật của ghế nhựa Xuân Hòa, vũ trường đã tô đậm một phong cách rất riêng, rất tôi và cũng khá buồn cười Image.

Số lượng khách hàng ở đây đông vãi linh hồn, theo như nhận xét khách quan thì có khoảng 70% khách hàng nam giới có hình xăm, 29% là xăm kín người, 1% còn lại là tiểu đội 5 người. Hầu hết những hình xăm này không mang nhiều về tính nghệ thuật mà toàn Tử Nha câu cá, mẹ ơi con đói, hận tình, hận đời, hận đủ kiểu.. Nhóm tiểu đội lạnh lùng sms cho nhau, "Có gì nói bé thôi, chết đấy" Image.

Y như rằng, 11h PM, cách khoảng 2 bàn có vụ đụng độ. Choang choang.. choang.. Thấy ngay một chú ôm đầu được bảo vệ kéo ra. Ngay lập tức có 1 bàn ở đằng xa nhìn thấy rồi cả hội mỗi đồng chí cầm 2 chai beer hoành tráng lao sang. Vũ trường trở thành chiến trường. Tiểu đội 5 người mặt lạnh như băng tuyết, không nói câu nào, ngồi im thin thít.. nhìn cũng chả dám.

Thế rồi đám chiến binh đã được security mời ra ngoài. Nhưng, ngồi bên trong vẫn nghe thấy tiếng chân người chạy rầm rập, những âm thanh kiểu xoảng xoảng vẫn vang vọng bên tai. Nhóm Tiểu đội 5 người mặt xanh như tàu lá, kiên nhẫn ngồi lại. Bố bảo cũng chả dám ra.

Đâu chừng 5 phút sau, không hiểu sao hầu hết các bàn đứng dạy tuốt tuồn tuột phi ra ngoài và gần như ai ai cũng cầm ít nhất theo 1 chai beer. Không khí lúc đó càng thêm cao trào.

Tiểu đội 5 người lại tiếp tục kiên nhẫn, kiên nhẫn, và kiên nhẫn..

20 phút sau, không còn thấy ồn ào như ban đầu, bạn Na rụt rè hỏi thằng nhân viên "Đánh nhau xong chưa em?", thằng ku bảo "Chúng nó về hết rồi anh". Tiểu đội mạnh dạn bước ra. Trời ơi, chúng nó đang dàn quân 2 bên hàng rào hằm hè nhau. Có một chú đi NouVo chửi dõng dạc "Lịt mịa bọn dân chơi Hạ Long chúng mày, sang Hòn Gai mà nhờn!". Bên kia lại ầm ầm lên hè nhau kéo sang nhưng security ở đây chắc cũng có sừng có mỏ nên can lại được.

Tiểu đội 5 người đứng ngây ra nhìn, ko biết phải làm sao!

Thình lình, bên Hạ Long có chú ném vèo 1 phát cái gì đen đen sang bên kia. Thấy tiếng ai hô hoán ầm ĩ "Lựu đạn, lựu đạn..". Ối giời ôi, dân tình chạy bán sống bán chết, la hét ầm trời.

Tiểu đội 5 người không có đường chạy, ôm nhau khóc mà rằng "Ko được sinh cùng ngày thì chết xin nguyện được bên nhau". Nói đoạn khóc như mưa Image.

Nhưng, cái đen đen đấy không hiểu là cái gì, chỉ chắc chắn 1 điều rằng nó không thể nổ. Cũng nhờ vậy nên đám chiến binh té mẹ nó gần hết. Vũ trường kiêm chiến trường lại trở thành chốn an hòa như nó đã từng là như thế. Các anh 113 cũng vừa đến nơi. Các đạo giang hồ tản đi dần, những việc ân oán sau này không tiên liệu được.

Tiểu đội 5 người lên đến phà trở lại Bãi Cháy, và đêm hôm đấy biến luôn về quê. Từ dạo đó ai cũng phải nhắc nhau "Khồng, sàn siếc nhảy nhót, nghỉ nhá!"

Tuesday, December 19, 2006

Quang Trung 5 - Cavenui

Đô đốc Long là Long nào?

Trong entry trước em có viết rằng thuyết của GS Phan Huy Lê chỉ là thuyết được công bố một cách hoành tráng sớm nhất về viên tướng đánh trận Đống Đa chứ không phải là thuyết ra đời sớm nhất. Trước ông, vào đầu thế kỷ, đã có 1 thuyết khác, nhưng không được phổ biến rộng rãi bằng.

Ông nghè Nguyễn Trọng Trì (1854-1922), một trí thức địa phương không mấy nổi tiếng sống ở Bình Định buổi bàn giao giữa 2 thế kỷ có viết 1 cuốn sách tên là “Tây Sơn lương tướng ngoại truyện”. Trong số các tướng miền trung theo Quang Trung ra Bắc đánh Thanh có ông Đặng Văn Long, người huyện Tuy Viễn, phủ Quy Nhơn. Em không có điều kiện đọc sách này, nhưng trong các cuộc tranh luận về đô đốc Long, người ta có chép lại một đoạn văn của nghè Trì về viên tướng như sau:

“Đặng Văn Long tự là Tử Vân người thời Tây Sơn, quê huyện Tuy Viễn, phủ Quy Nhơn. Lúc nhỏ học võ, rất tinh thông môn trường quyền… Long thông minh vô cùng có nhiều phát minh về nguyên lý của miên quyền, trong rừng võ gọi Long là Đặng Vô Địch; lại thấy nằm dưới đất dùng cánh tay chặn được bánh xe nặng nên gọi là Thiết Tí Đặng (Đặng tay như sắt).

Nguyễn Huệ phá giặc Thanh, Văn Long tự thị nghiêu dũng, muốn lập công lạ, bèn mặc áo trắng cầm kích, lưng đeo cung dài hét to, xông vào trước. Đến nơi nào giặc cũng không chống nổi… vua đặt ban cho hai con ngựa và 40 xấp lụa. Tục truyền là Bạch Y tướng quân (tướng quân áo trắng)

Năm Cảnh Thịnh thứ 2, dư đảng nhà Lê vào cướp Thăng Long, Văn Long nhiếp chức Tả võ uy tướng quân An Đông đạo kinh lượt, giữ trách nhiệm ở chốn biên phòng nhiều phen lập chiến công, được phong chức tả võ lâm quân Đại tướng quân…”.

Nếu chỉ dừng ở đoạn trích dẫn này thì ông nghè Trì không viết thẳng về trận Khương Thượng-Đống Đa. Nhưng cái tên Long khiến nhiều người (trong đó có nhóm bè bạn bác Bùi Thiết) đặt giả thiết: đô đốc Long= Đặng Văn Long.

Bình luận về sách Tây Sơn lương tướng, sử gia Tạ Chí Đại Trường (sử gia hải ngoại, nhưng đã có 2 cuốn sách được in trong nước, cuốn thứ 2 mới in ở NXB Công an nhân dân viết về lịch sử nội chiến thời Tây Sơn) cho rằng với vị thế 1 trí thức nhỏ ở tỉnh lẻ, ông nghè Trì không có điều kiện tìm đọc nhiều sách sử, rất có thể chưa hề nghe thấy tên “đô đốc Long” trong cuốn sách Hoàng Lê nhất thống chí lúc đó chưa phổ biến rộng rãi. Nên không có chuyện ông nghè cố tìm 1 người tên Long để giải bài toán đô đốc Long, mà chắc chắn phải có những cơ sở nào đó ở địa phương để ông lăng xê ông Đặng Văn Long này.

Éo le thay, Đặng Văn Long không phải là tướng Long duy nhất được các nhà nghiên cứu địa phương đưa ra. Search cụm từ “đô đốc Long” trên mạng, em còn tìm ra 2 ông Long nữa. Đủ cả tam Long: Thăng Long, Hạ Long và Tân Long…

Trong 1 tạp chí của Sở VHTT Quảng Ngãi số xuân Đinh Sửu 1997, ông Hồng Nhân (nguyên giám đốc sở VHTT Nghĩa Bình và Quãng Ngãi) cho biết “đô đốc Nguyễn Tăng Long, người làng Đông Thành, nay thuộc xã Tịnh Thọ huyện Sơn Tịnh, một trong những danh tướng góp công đại phá quân Thanh ở Thăng Long năm 1789”. Lý do ông Hồng Nhân tiến cử Nguyễn Tăng Long, ngoài những câu chuyện ở địa phương, còn là 1 bản sắc phong của Cảnh Thịnh ban cho ông này chức đô đốc, ở quê gọi là đô Miên. Điều đáng tiếc là bản sắc phong cũng không còn (“đã bị bom đạn Mỹ đốt cháy năm 1967”?) , nội dung của nó là do các cụ trong làng kể lại.

Ngoài Long Bình Định và Long Quảng Ngãi, tướng Long thứ 3 quê ở Quảng Nam tên là Lê Văn Long. Ông này là con trai Thủ Tài hầu Lê Văn Thủ cũng theo Nguyễn Huệ từ sớm. 1 sắc phong của Quang Trung phong cho ông chức võ tướng hữu quân đô đốc vào ngày 5 tháng 2 Quang Trung năm thứ 2, tức là không lâu sau chiến thắng Kỷ Dậu càng khiến người ta tin rằng ông là đô đốc Long (từ thời gian khen thưởng suy luận ra công trạng mới lập trước đó hẳn là công chống Thanh, chức hữu quân rất hợp với chức hữu quân của đô đốc Long trong sử).

Tóm lại, cả 3 ông Long đều có cơ sở để được đề cử vào “danh hiệu” đô đốc Long, nhưng cả 3 ông, cũng như ông Đặng Tiến Đông ở Hà Tây, không ông nào đủ mạnh để chiến thắng tuyệt đối trong cuộc đua.

Trong 3 tướng Long, ông Đặng Văn Long là người nổi tiếng nhất. Cuốn “Nhà Tây Sơn” của Quách Tấn, Quách Giao ngả theo thuyết đô đốc Long là ông Long này. Nhưng vào thời điểm viết sách, giả thuyết Đặng Tiến Đông đã được công bố, để dung hoà các thông tin trái ngược, họ Quách liền cho Đặng Tiến Đông làm phó tướng cho Đặng Văn Long. Thế là xong, các bên đều vui vẻ cả.

Nếu không có phát hiện lịch sử nào lớn, 50 năm nữa em sẽ viết tiểu thuyết lịch sử về Tây Sơn. Trận Đống Đa của em sẽ có đủ Long A, Long B, Long C, và cả Đặng Tiến Đông nữa. Chiếc bánh chiến công to lắm, ông nào cũng có phần, con cháu ông nào cũng vui lòng hả dạ.

(còn nữa)

Sunday, December 17, 2006

Tài năng hay lừa đảo ?

Dantri.com, thứ tư ngày 13/12/2006

Nữ lập trình viên xinh đẹp và tài năng
Ngô Doanh Doanh trước bàn làm việc.

12 năm trước, cô gái quê ở Tứ Xuyên (Trung Quốc) Ngô Doanh Doanh bắt đầu học về lập trình máy tính, sau khi lên đại học thì đoạt giải bạc trong cuộc thi sinh viên lập trình quốc tế và được chọn làm chủ tịch trợ lý châu Á của cuộc thi này. Cô rất thích toán học và từng đoạt giải thưởng lớn về toán học của sinh viên trên toàn quốc.

Để có được những thành công hôm nay Doanh Doanh cho biết cô học tập và lao động rất cật lực. Thông thường mỗi ngày cô làm việc khoảng 16 giờ.

Cô gái 21 tuổi này chia sẻ tâm niệm của mình: Làm những điều mình thích mà không vì danh lợi và tận tâm tận lực làm tốt công việc của mình. Không những thế cô còn cho rằng “trong lĩnh vực phát minh sáng tạo bạn phải dũng cảm thử và tuyệt nhiên đừng bao giờ sợ thất bại”.

Theo Uyên Kim
Tuổi Trẻ/Tân Hoa xã

Dantri.com, thứ hai, ngày 18/12/2006

Người đẹp thiên tài hay cao thủ lừa đảo?

Ngô Doanh Doanh - nhân vật đang “hot” ở Trung Quốc hiện nay.

Ngô Doanh Doanh sinh tháng 8/1985 tại Thành Đô, năm 2003 thi đỗ vào ĐHSP Bắc Kinh, hiện đang là sinh viên Học viện Tâm lý thuộc trường này.

Mọi việc bắt đầu hôm 7/12, Trường ĐHSP Bắc Kinh tổ chức họp báo công bố sinh viên năm thứ 4 Ngô Doanh Doanh được Công ty siêu quốc gia TopCoder danh tiếng mời làm Phó Tổng giám đốc khu vực châu Á với mức lương không dưới 50 vạn tệ/ năm (1 tỷ VND).

Cũng theo thông tin của phía nhà trường thì cô nữ sinh 21 tuổi xinh đẹp này đã có trong tay 100 phát minh, 3 bằng sáng chế cấp quốc gia, Huy chương Bạc cuộc thi lập trình khu vực châu Á của Hiệp hội máy tính Mỹ ACM, là người Trung Quốc đầu tiên trong Đoàn chủ tịch Ban chấp hành ACM. Chưa hết, cô còn là một vũ sư vào hàng cao thủ có tuổi nghề hơn 10 năm trên sàn nhảy…

Hai ngày sau đó, Ngô Doanh Doanh liên tiếp xuất hiện trên các trang báo, các diễn đàn mạng để nói về bí quyết thành công cũng như những trắc trở trong cuộc đời mình và trở thành một ngôi sao, một “mỹ nữ thiên tài” được ưu ái của giới truyền thông.

Doanh Doanh nói đã được mấy chục tờ báo hẹn phỏng vấn. Tuy nhiên hình ảnh quá hoàn mỹ của Ngô Doanh Doanh cũng bị đặt thành vấn đề trên các diễn đàn mạng. Có ý kiến chỉ trích các bằng sáng chế là giả mạo, 100 phát minh cũng là bịa đặt, lai lịch đầy huyền diệu của cô ở nước ngoài cũng bị nghi ngờ.

Theo điều tra của tờ Tân Kinh Báo thì tư liệu về cá nhân Ngô Doanh Doanh cơ bản là đúng, nhưng sự nghi ngờ đó cũng không phải không có lý: Từ trước đến nay Ngô chưa hề nói 100 phát minh đó là những gì?

3 bằng sáng chế đều về tra tự điển nhanh vốn đã được lưu truyền khá rộng rãi và có 1 cái chưa được thông qua và cô cũng không phải là thành viên ban lãnh đạo ACM.

Đến ngày 14/12 thì lãnh đạo trường ĐHSP Bắc Kinh lên tiếng thừa nhận: 100 phát minh chưa được kiểm chứng nên không thể nói rõ, 3 sáng chế thì đúng ra là chỉ có 2, chuyện các chức vị và hoạt động thì có sự phóng đại quá mức.

Phóng viên đã tìm cách liên lạc với Ngô Doanh Doanh qua điện thoại và tin nhắn song đều không nhận được hồi âm.

Có ý kiến cho rằng, trong hoạt động “tạo sao” này, ĐHSP Bắc Kinh đã đóng vai trò “phóng vệ tinh”. Thực ra Ngô được TopCoder mời giữ chức từ tháng 8 cơ, nhưng khi đó chả báo nào đưa tin, người ta cũng nghi ngờ về động cơ đánh bóng tên tuổi của công ty qua vụ việc này.

Tuần tới, chi nhánh châu Á của TopCoder sẽ khai trương tại Bắc Kinh nhưng đến nay mới chỉ có một mình cô vừa là lãnh đạo vừa là nhân viên. Phía nhà trường đã lên tiếng phủ nhận họ làm như thế để đánh bóng tên tuổi cho Ngô.

Đến nay thì vấn đề đã tương đối rõ: Đây là một kiểu đánh bóng tên tuổi một cá nhân có sự phối hợp chặt chẽ, sắp đặt công phu khiến hàng mấy chục cơ quan báo chí mắc lừa. Dưới đây là kết quả điều tra của Tân Kinh Báo về những điểm nghi ngờ trong lai lịch và thành tựu của “mỹ nữ thiên tài” Ngô Doanh Doanh:

Về “100 phát minh”, Ngô phát biểu: “Khi hoạt động bình chọn sinh viên xuất sắc năm 2006 bắt đầu cũng là lúc tôi hoàn tất phát minh thứ 100 của mình. Hy vọng những phát minh của tôi sẽ có đóng góp cho đất nước”.

Qua điều tra thấy, Ngô Doanh Doanh chỉ nói mà không hề kể tên 100 phát minh đó là những gì. Phía nhà trường cũng nói họ chưa kiểm chứng chúng và “có thể gồm cả những phát minh từ hồi học trung học, nhưng có lẽ cũng không nhiều đến thế”.

Về chức danh trong Đoàn chủ tịch ACM, Ngô nói: “Ngày 15/11/2005 tôi được bầu làm Trợ lý Chủ tịch ACM, trở thành người Trung Quốc đầu tiên có mặt trong Đoàn chủ tịch ACM.

Tiếp đó tôi lại nhận lời tham dự vòng chung kết cuộc thi lập trình viên quốc tế lần thứ 13 và Hội nghị cấp cao RCDS”.

Kết quả điều tra cho thấy: Trên website của ACM không tìm thấy tên của Ngô Doanh Doanh, còn trong thư của ông W.Bochett, Giám đốc hành chính của ACM gửi Ngô hôm 12/4/2006 thì ghi rõ chức vụ cô được giao đảm nhiệm là “Trợ lý báo chí khu vực Trung Quốc và Trợ lý người phụ trách khu vực châu Á”.

Ngày 14/12, phía trường đã đính chính: Ngô Doanh Doanh không phải thành viên Đoàn chủ tịch ACM mà chỉ là Trợ lý Đoàn chủ tịch Hội đồng thi, “có lẽ do sai sót khi phiên dịch” (!?).

Về tấm Huy chương Bạc cuộc thi ACM khu vực châu Á, Ngô Doanh Doanh nói: “Bằng nỗ lực vất vả của bản thân, tôi đã giành được Huy chương Bạc cuộc thi ACM khu vực châu Á, thực hiện cú đột phá xoá bỏ tình trạng sinh viên ĐHSP Bắc Kinh chưa bao giờ được giải trong cuộc thi danh tiếng này”.

Qua điều tra trên trang web của ACM thì thấy trong danh sách 24 người đạt thành tích tốt nhất trong cuộc thi năm đó ở Thành Đô không thấy có tên Ngô Doanh Doanh. Ngô nằm trong số khoảng hơn 10 thí sinh ngoài danh sách này nhưng không thấy ghi là được trao giải gì.

Về 3 bằng sáng chế quốc gia, trên website của Cục Bảo hộ bản quyền tri thức Trung Quốc thấy ghi Ngô Doanh Doanh sở hữu 2 sáng chế về phương pháp tra tự điển nhanh. Tuy nhiên còn có ý kiến cho rằng 2 sáng chế này thực ra là một, nhưng cô đã đăng ký bản quyền tại hai nơi khác nhau với tên gọi khác nhau.

Phóng viên đã tìm đến trường ĐHSP Bắc Kinh để gặp gỡ bạn học của Ngô Doanh Doanh thì được biết: “Bạn ấy thành tích học tập rất tốt, nhưng rất xa cách bạn bè”.

“Ngô chuyển từ lớp thực nghiệm sang học viện tâm lý hồi năm thứ 2, bạn ấy rất bận, rất ít lên lớp, mọi người đều không hiểu về bạn ấy lắm, cũng chả biết bạn ấy làm gì, chỉ nghe nói hồi học lớp 5 bạn ấy đã học lập trình. Nói thật, nhiều điều về bạn ấy mấy ngày nay chúng em mới được biết khi đọc báo thôi”.

Ngô Doanh Doanh hiện đã “mất tăm”. Trước đây khi gõ tên cô để tìm kiếm, người ta sẽ nhận được trả lời “ứng cử viên nhân vật sinh viên toàn quốc 2006”, còn nay thì tên cô đã gắn với những từ không mấy hay ho như: “Giả mạo học thuật”, “tập thể lăng-xê”, “cao thủ lừa đảo”…

Theo Thu Hoa
Tiền Phong/Tân Kinh Báo, 15/12

Friday, December 15, 2006

Quang Trung 4 - Cavenui

4. Ai đã ghi bàn mở tỉ số trận Đống Đa?

Có thể khác nhau ở những chi tiết lặt vặt, nhưng hầu hết các sách sử xưa khi viết về chiến dịch giải phóng Thăng Long của Quang Trung đều thuật như sau:

Trong khi đội quân trung tâm do đích thân Quang Trung chỉ huy đang đánh nhau với quân Thanh ở Ngọc Hồi-Hạ Hồi thì cánh hữu quân thọc vào khu vực Khương Thượng-Đống Đa, làm 1 trận thảm sát quân Thanh cực kỳ hoành tráng, tướng Thanh Sầm Nghi Đống phải thắt cổ tự tử và cánh hữu quân này đã tiến vào Thăng Long đầu tiên. Ý nghĩa của chiến thắng Khương Thượng-Đống Đa này lớn đến nỗi mà ngày nay, chúng ta đều gọi chiến dịch giải phóng Thăng Long một cách giản lược là trận Đống Đa.

Nhưng viên tướng chỉ huy hữu quân, tiền đạo cánh phải ghi bàn mở tỉ số trong trận Đống Đa là ai thì sử sách chép lại rất mơ hồ.

Hoàng Lê nhất thống chí và một số sách chép là "đô đốc Long". Đại Nam chính biên liệt truyện và một số sách khác chép là "đô đốc Mưu". Tất cả các sách sử cũ, không những không nói gì về thân thế sự nghiệp viên đô đốc, mà họ tên đầy đủ cũng không có nốt.

Sử cũ không chép rõ thì sử mới phải đi tìm. Tìm trong dân gian, lục tung các gia phả, sục sạo các miếu đền, phủi bụi các bản sắc phong v.v.

Người tìm ra sớm nhất, nói chính xác hơn, người công bố cái sự tìm ra của mình một cách hoành tráng sớm nhất là GS Phan Huy Lê- 1 tên tuổi lớn trong giới sử học Hà Nội.

Năm 1973 GS Lê giới thiệu phát hiện của mình trong 1 cuốn sách danh nhân quê choa của tỉnh Hà Tây, 1 năm sau GS giới thiệu trên các tạp chí chuyên ngành ở tầm trung ương là tờ Khảo cổ học và tờ Nghiên cứu lịch sử. Viên tướng chỉ huy hữu quân đó, té ra tên không phải là Long, cũng không phải là Mưu, mà tên là Đông: Đặng Tiến Đông. Viên tướng đó không phải đồng hương Bình Định với Quang Trung, mà là người Hà Tây, thuộc 1 dòng họ có thể gọi là danh gia vọng tộc, trí thức lớn Bắc Hà-quan lớn nhà Lê-Trịnh. Vì GS Phan Huy Lê uy tín đầy mình, nên nhân vật Đặng Tiến Đông mau chóng được thừa nhận. Cả viện bảo tàng lịch sử Hà Nội lẫn Nhà bảo tàng Quang Trung ở Bình Định đều phục chế và trưng bày sắc phong của Tây Sơn cho Đông lĩnh hầu Đặng Tiến Đông, con đường chạy sát gò Đống Đa ở Hà Nội được đặt tên là phố Đặng Tiến Đông. Tướng Đông còn được giới thiệu trong Từ điển bách khoa VN như là vị chỉ huy đạo quân đánh vào Khương Thượng-Đống Đa...

Không đi sâu vào chuyện đời Đặng Tiến Đông qua sự tường thuật của Phan tiên sinh, ta chỉ chú ý đến cơ sở để GS khẳng định Đặng Tiến Đông là viên tướng chỉ huy trận Khương Thượng-Đống Đa.

Ở Hà Tây có 1 cái chùa tên là chùa Thủy Lâm. Trước chùa này có dựng văn bia "Sùng đức thế tự bi" ghi chép công trạng Đặng Tiến Đông, văn bia có đoạn:

Mậu Thân @@ sơ, Bắc binh Nam mục, công phụng chiếu tiên phong đạo, tiến chiến nhi Bắc binh hội. Công đơn kỵ đương tiên, túc thanh cung cấm. Vũ Hoàng giá lâm Thăng Long, sách huân hành thưởng...

2 chữ @ là 2 chữ đã bị đục bỏ, GS Lê đoán 2 chữ đó là Quang Trung và dịch nghĩa đoạn trên như sau:

Năm Mậu Thân đầu đời Quang Trung, quân Bắc xuống cai trị nước Nam, ông phụng chiếu cầm đạo quân tiên phong, tiến đánh cho quân Bắc tan vỡ. Ông một mình một ngựa tiến lên trước, dẹp yên nơi cung cấm. Vũ Hoàng vào Thăng Long, tiến hành khen thưởng...

Chi tiết đô đốc Long (Mưu) vào Thăng Long trước tiên trong sử cũ ứng với chi tiết Đặng Tiến Đông một mình một ngựa tiến lên trước, dẹp yên nơi cung cấm trong văn bia. Từ đó GS Lê khẳng định tướng Đông là viên tướng chỉ huy hữu quân, đánh trận Khương Thượng-Đống Đa, vào thành Thăng Long trước tiên, và có lẽ chính là người mà sử cũ chép là đô đốc Long với cả đô đốc Mưu.

Đã có một số sử gia ít tiếng tăm hơn GS Lê phản bác lại GS, trong những tạp chí chuyên ngành lưu hành nội bộ, trong những đơn thư tố cáo đả kích vừa bỉ tư tưởng vừa bỉ cá nhân..., nhưng những chuyện như vậy người ngoài giới không thể biết được. Câu chuyện "có thật Đặng Tiến Đông?" chỉ được đem ra buôn lê vào năm 2000, khi xuất hiện cuốn "Đối thoại sử học" (nộp lưu chiểu 12/99- NXB Thanh Niên) của 1 nhóm sử gia quy tụ quanh Bùi Thiết ném đá GS Lê và vài tháng sau là cuốn "Thực chất của Đối thoại sử học" (NXB Thế Giới) gồm những bài viết của GS Lê và các đệ tử phản pháo lại nhóm Bùi Thiết và chiến hữu. Đặng Tiến Đông chỉ là 1 trong non chục chiến trường để 2 bên phô diễn kỹ năng và tiểu xảo ném đá. Ngoài trận Đặng Tiến Đông, 2 bên còn đánh nhau trên các mặt trận "đồ sắt đồ đồng đồ nào có trước", "phân kỳ lịch sử VN", "bản in Đại Việt sử ký toàn thư-Nội các quan bản", "phòng tuyến Tam Điệp", "Phan Liêu", "đền Cẩu nhi" (vụ này năm 2005 một lần nữa được chiến tiếp). Cá nhân em thấy chỉ có vấn đề Đặng Tiến Đông là hấp dẫn hơn cả.

Giương cao ngọn cờ "phù Long diệt Lê", các chiến hữu của Bùi Thiết (Đỗ Văn Ninh, Trần Văn Quý, Lê Trọng Khánh) tập trung vào những điểm sau:

- Điều gì khiến GS Lê khẳng định 2 chữ bị đục bỏ là Quang Trung?

- Đầu năm Mậu Thân chưa có trận Đống Đa, chỉ có trận Tây Sơn tiến vào Thăng Long đánh đuổi vua tôi Lê Chiêu Thống-Nguyễn Hữu Chỉnh để đáp trả lại việc vua Lê cho sứ vào Nam đòi đất. Bắc binh ở đây là quân vua Lê. Công trạng của viên tướng họ Đặng là công trạng đánh Lê Chiêu Thống-Nguyễn Hữu Chỉnh không phải công trạng đánh quân Thanh. Chiến thắng Đống Đa diễn ra vào dịp Tết Kỷ Dậu, không phải vào năm Mậu Thân.

- Cùng là trí thức lớn Bắc Hà với nhau, các tác giả Hoàng Lê nhất thống chí thuộc họ Ngô Thì tất nhiên phải biết rõ dòng họ Đặng ở Lương Xá, trong đó có Đặng Tiến Đông, nếu quả thực họ Đặng đánh trận này tất nhiên họ phải biết và phải viết, không thể ghi nhầm là đô đốc Long được. Họ Ngô Thì không ít chữ đến nỗi nhầm chữ Long với chữ Đông.

- Phải trả lại công trạng cho đô đốc Long, phố Đặng Tiến Đông dứt khoát phải đổi lại tên thành phố Đô đốc Long.

Đáp trả lại, các học trò của GS Phan nói rằng:

- Nhóm ném đá dốt mới đem chữ sơ bổ nghĩa cho chữ Mậu Thân, rồi gán ghép thành sự kiện đánh Nguyễn Hữu Chỉnh đầu năm Mậu Thân. Chữ sơ dùng để bổ nghĩa cho 2 chữ @ bị đục bỏ, "Mậu Thân @@ sơ" không phải là "đầu năm Mậu Thân" mà là "năm Mậu Thân đầu niên hiệu @@". Năm Mậu Thân 1788 đúng là năm quân Thanh tràn vào VN, ứng với việc Bắc binh Nam mục.Năm 1788 đúng là năm Nguyễn Huệ lên ngôi, năm đầu tiên của niên đại Quang Trung nên Mậu Thân Quang Trung sơ là hợp lý. Dưới chế độ nhà Nguyễn, chữ Quang Trung bị đục bỏ là lẽ dĩ nhiên. Một số chuyên gia đem theo con lăn với mực ra tận hiện trường khảo sát cũng khẳng định chữ bị đục bỏ phải là Quang Trung.

- Đầu năm Mậu Thân đúng là có chuyện Tây Sơn ra Bắc diệt Nguyễn Hữu Chỉnh, nhưng không có chuyện Vũ Hoàng vào thành ban thưởng như trong văn bia.

- Nhóm ném đá khẳng định Bắc binh là quân vua Lê thế Bắc binh Nam mục giải thích thế nào. Trong năm Mậu Thân 1788 không có đợt Nam tiến nào của quân vua Lê cả. Nhóm ném đá có bóng gió nhắc đến chuyện vua Lê cử 1 đoàn sứ bộ vào Nam đòi đất, nhưng phái đoàn 21 người đòi đất một cách nhũn nhặn đó không thể gọi là Bắc binh Nam mục được.

- Nhóm ném đá đòi tôn vinh đô đốc Long, vậy đô đốc Mưu thì sao?

Có lẽ là trong phần phân tích văn bia chùa Thủy Lâm, học trò thầy Phan nói đúng hơn bè bạn bác Bùi. Đúng là văn bia nói chuyện đánh quân Thanh. Các cụ ngày xưa viết lách quá nén, bây giờ extract ra đầy lỗi, đâm ra nan giải. Mậu Thân Quang Trung sơ ứng với chuyện Hoa quân nhập Việt, còn đoạn đánh nhau là ở khúc sau của câu, nên dẫu việc đó xảy ra vào đầu năm Kỷ Dậu tiếp theo; thì cũng không bắt bẻ được gì.

Nhưng từ chỗ văn bia chùa Thủy Lâm ghi công Đặng Tiến Đông đến việc khẳng định hùng hồn Đặng Tiến Đông chính là người có công đánh trận Khương Thượng-Đống Đa, có vội quá không?

Thắc mắc của bạn bè bác Bùi về chuyện sao họ Ngô Thì, chơi với họ Đặng như thế mà không đả động đến họ Đặng, đâu phải là không có cơ sở?

Có văn bia chùa Thủy Lâm thì biết đâu cũng có thể có những văn bia khác ở những chùa khác. Ở Bình Định đã có một vài giả thuyết được đưa ra, và tất cả các ứng cử viên Bình Định đều có tên là Long.

(còn nữa)

Quang Trung 3 - Cavenui

3. Có 1 hay 2 tướng Ngô Văn Sở?

Ngô Văn Sở là 1 viên tướng giỏi dưới quyền Quang Trung, sự nghiệp thăng tiến vùn vụt trong giai đoạn Bắc Hà. Khi Nguyễn Huệ ra Bắc giết phản tướng Vũ Văn Nhậm, Sở được phong chức Đại tư mã, cai quản toàn bộ 11 trấn Bắc Hà. Hoàng Lê Nhất Thống Chí chép lời Nguyễn Huệ: “Sở và Lân (Phan Văn Lân) là nanh vuốt của ta”, chứng tỏ Sở rất được Nguyễn Huệ tin cậy. Khi quân Thanh vào VN, Sở nghe theo kế Ngô Thì Nhậm, tổ chức rút lui chiến thuật về Tam Điệp, gọi đại quân của Nguyễn Huệ ra xử lý. Việc rút lui này cũng được Nguyễn Huệ khen ngợi. Sở tiếp tục cai quản Bắc Hà một thời gian nữa. Sau khi Quang Trung chết, nội bộ chính quyền vua con Cảnh Thịnh lục đục, Vũ Văn Dũng làm đảo chính lật đổ thái sư Bùi Đắc Tuyên, Sở thuộc phe Tuyên bị tướng Dũng dìm xuống sông Hương cho đến chết.

Đó là tư liệu dạng phổ biến nhất về tướng Sở, người được đặt tên phố ở Hà Nội. Nhưng sự thật dường như phức tạp hơn.

Tạp chí Sông Hương số 25 (tháng 5-6, 1987), nhà nghiên cứu xứ Huế Phan Thuận An viết bài: “Tướng Ngô Văn Sở không phải là danh tướng Ngô Văn Sở" cho biết có đến 2 ông Ngô Văn Sở cùng họ tên ở cùng một thời kỳ, nhưng lại phục vụ 2 chế độ đối kháng nhau. Ngoài đại tư mã Sở đã nói ở trên (quê Nghệ Tĩnh), Tây Sơn còn 1 viên đô uý Ngô Văn Sở (quê Gia Định) sau ra hàng Nguyễn Ánh, làm tướng dưới quyền Võ Tánh ở Bình Định, sau khi Gia Long dẹp yên Tây Sơn, tướng Sở này được giao trấn thủ Thanh Hoa ngoại (Ninh Bình).

Những thông tin này nhà nghiên cứu Phan Thuận An lấy từ Đại Nam chính biên liệt truyện.

Thế Giới Mới số 50 (2/93) có đăng bài của Vĩnh Định phản bác kết luận có 2 tướng Sở của Phan Thuận An. Vĩnh Định khẳng định tướng Sở ra hàng Nguyễn Ánh chính là đại tư mã Sở nổi tiếng kia.

Thứ nhất, Sở Gia Định với Sở Nghệ Tĩnh, theo tác giả, chính là 1 người.

Dòng dõi tướng này đúng là ở Hà Tĩnh, nhưng mấy đời trước đã lưu lạc đến Gia Định rồi nhập cuộc chính ở miền Nam. Đại tư mã Ngô Văn Sở của Tây Sơn ăn cơm tấm nói giọng Gia Định, khi làm tổng trấn Bắc Thành có gọi họ Ngô ở Nghệ Tĩnh đem đối chiếu gia phả để nhận họ.

Thứ 2, thông tin về Sở bị Vũ Văn Dũng dìm chết trong vụ chính biến chỉ là 1 nguồn thông tin, các gia phả của họ Ngô ở nhiều nơi đều nói Sở biết được Dũng mưu hại nên đã ra hàng Nguyễn Ánh và thoát. Quyển Việt Nam thời bành trướng Tây Sơn của Nguyễn Phương, xuất bản ở Sài Gòn năm 1968 cũng viết: "Họ (tức Võ Văn Dũng) còn mạo chiếu ra Bắc thành xin Quang Thùy cho Ngô Văn Sở về kinh, nhưng Sở biết trước, đã liệu đầu hàng Nguyễn Ánh".

Theo thuyết của Nguyễn Phương và Vĩnh Định, đại tư mã Ngô Văn Sở lẫy lừng của Tây Sơn đã ra hàng Nguyễn Ánh và chính là viên tướng được giao cai quản Ninh Bình, chết già năm 1822, lăng mộ tử tế.

Ý kiến 2 có vẻ ổn hơn ý kiến có 2 tướng Ngô Văn Sở, nhưng còn 1 điểm gây phân vân. Ngô Văn Sở là danh tướng của Quang Trung ra hàng Nguyễn Ánh, nếu Ánh không dung thì không nói làm gì, còn nếu dung thì sao không biết sử dụng tài nghệ của ông ta mà chỉ cho Sở giữ 1 chức nhỏ (nhỏ đến nỗi mà nhiều sử gia không để ý đến chi tiết có viên tướng Ngô Văn Sở của nhà Nguyễn theo Đại Nam chính biên liệt truyện)? Liệu giám đốc khu vực của Microsoft khi đầu quân cho Intel mà chỉ làm 1 nhân viên bán hàng thì có tin được không?

Vĩnh Định giải thích rằng Sở đã khai man lý lịch, hạ cấp chức vụ của mình ở Tây Sơn xuống thành đô uý. Nhưng lính Tây Sơn hàng Nguyễn cũng nhiều, Sở thừa biết là chẳng thể che giấu thân thế mình được lâu, ông ta làm vậy làm gì? Hơn nữa, về phía Ngô Văn Sở, nếu sau khi thoát chết, chỉ muốn yên thân thì ông ta không nhất thiết phải hàng Nguyễn Ánh. Còn nếu muốn trả thù Tây Sơn ngược đãi mình thì lẽ ra ông phải khoe tầm cỡ của mình, hăng hái xông lên tuyến đầu, trở thành danh tướng cho Nguyễn Ánh mới phải.

(còn nữa)

Quang Trung 2 - Cavenui


Quang Trung (2) magnify

2. Quang Trung đại phá mấy vạn quân Thanh?

Tầm vóc của chiến thắng quân Thanh quyết định tầm cỡ của nhà quân sự Quang Trung Nguyễn Huệ, vì thế việc xác định số quân Thanh tham chiến ở VN là rất quan trọng trong sự đánh giá Quang Trung.

Đều nói có sách mách có chứng hẳn hoi, nhưng nếu như những người thuộc phái tự tôn dân tộc có thể tự hào rằng Quang Trung đại phá đến 1 triệu quân Thanh thì những người thuộc phái “người VN xấu xí” lại bảo số quân Thanh chỉ vẻn vẹn hơn 1 vạn. Ở giữa 2 con số khác nhau một trời một vực (gấp nhau 100 lần) đó là nhiều con số khác.

Thật ra ở cả 2 cực thống kê, người ta đều ăn gian tí tẹo.

Con số 1 triệu được lấy từ Hoàng Lê Nhất Thống Chí, căn cứ vào bài hịch của Tôn Sĩ Nghị tuyên bố số quân Thanh là 50 vạn, và “Tám điều quân luật” của họ Tôn nói rằng mỗi người lính được cấp 1 tên phu. Vị chi lính+ phu= 1 triệu. Ta thừa biết những tuyên bố của Tôn Sĩ Nghị (cho là Hoàng Lê Nhất Thống Chí ghi chép trung thực) mang tính khoa trương, đe dọa, số quân có thể được bơm lên nhiều lần hòng làm cho đối phương sợ vỡ mật mà tự thua. Con số này hoàn toàn không đáng tin cậy.

Con số nhỉnh hơn 1 vạn được lấy từ một số sách Tàu. Đại Thanh thực lục chép số quân là 1,5 vạn, An Nam ký sự (Càn Long) chép là hơn 1 vạn, Càn Long chinh vũ An Nam ký (Ngụy Nguyên) chép là 1,8 vạn. Cả Đại Thanh thực lục lẫn Càn Long chinh vũ An Nam ký đều nói quân Lưỡng Quảng của Tôn Sĩ Nghị là 1 vạn, phần chênh ra (5-8 ngàn) là đạo quân Vân Quý do đề đốc Ô Đại Kinh chỉ huy. Những con số này chỉ khác nhau tí chút, đều thống nhất với nhau rằng quy mô của cuộc viễn chinh không lấy gì làm to. Nhưng nếu chỉ tính những con số này lại là hơi ăn gian. Ăn gian ở chỗ chính các sách này đều nói đó chỉ là bộ đội chính quy, chưa tính quân du kích (thổ binh, nghĩa dũng) và phu vận chuyển lương thực. Còn nếu tính cả những lực lượng này thì con số quân Thanh là hơn 10 vạn (Đại Thanh thực lục) hoặc mơ hồ vài chục vạn (Càn Long chinh vũ An Nam).

Về phía sử Việt, Đại Nam chính biên liệt truyện chép số quân Thanh là 20 vạn, nhưng lại không nói rõ con số này có bao gồm thổ binh, nghĩa dũng và lương binh hay không. Các nhà nghiên cứu lịch sử thời hiện đại, trên tinh thần đề cao anh hùng áo vải cờ đào, khi lấy Đại Nam chính biên liệt truyện làm nguồn dữ liệu cơ sở, đã ngầm định con số này chỉ là quân chủ lực, muốn tính số quân thực tế thì còn phải cộng thêm nhiều nhiều.

Chẳng hạn, Văn Tân, tác giả cuốn “Nguyễn Huệ- con người và sự nghiệp” (Hà Nội, 1967) đã kết hợp con số 20 vạn của Đại Nam chính biên liệt truyện với tư liệu trong Lê sử toản yếu, nói rằng mỗi lính có 3 lương binh đi kèm, để đưa ra con số 80 vạn quân Thanh. Nguyễn Lương Bích và Phạm Ngọc Phụng trong “Tìm hiểu thiên tài quân sự của Nguyễn Huệ” tuy không tính cụ thể như Văn Tân nhưng cũng khẳng định 20 vạn theo Đại Nam chính biên liệt truyện chỉ là lục quân, chưa có các lực lượng hỗ trợ khác.

Băn khoăn trước sự chênh lệch quá đáng giữa 2 nguồn dữ liệu, sử gia Phan Huy Lê hy vọng tìm được một con số trung dung. Ông tìm được 1 bài chiếu của Quang Trung do Ngô Thì Nhậm chấp bút có câu “đem 29 vạn binh ra ngoài cửa ải” để khẳng định tổng số quân các loại của Thanh trên đất Việt là 29 vạn. Con số này không khó tin như 1 triệu hay 80 vạn, nhưng cũng dễ chịu hơn con số 1 vạn quân chủ lực, 10 vạn lương binh.

(Cavenui trình bày lại, dựa theo các thông tin lấy trong: “Phong trào Tây Sơn và anh hùng dân tộc Quang Trung”- Nguyễn Phan Quang, NXB Tổng hợp TP.HCM, 2005)

(Còn nữa)

Quang Trung 1 - Cavenui

Quang Trung

Gần đây cuốn tiểu thuyết lịch sử Tây Sơn bi hùng truyện bị nhiều người ở Bình Định phản đối vì chi tiết hư cấu Trần Quang Diệu ra hàng Nguyễn Ánh bị coi là xúc phạm nhân vật lịch sử. Em đọc lại vài cuốn sách về phong trào Tây Sơn của Nguyễn Huệ và thấy có quá nhiều những thông tin khác nhau. Ghi lại một vài…

1. Nguyễn Huệ- Nguyễn Lữ: ai là anh, ai là em?

Nguyễn Nhạc là anh cả thì đúng rồi, nhưng Huệ và Lữ ai là anh ai là em thì sử sách ghi lại không thống nhất.

Lữ là anh Huệ- đó là quan điểm của các sách Đại Nam thực lục tiền biên, Đại Nam chính biên liệt truyện, Tây Sơn thuỷ mạt khảo…

Một số ghi chép của các giáo sĩ phương Tây cũng thiên về ý này. Đại loại, dưới Nguyễn Nhạc có 2 ông hoàng là Duc Ong Bai và Duc Ong Tam (đức ông Bảy và đức ông Tám), trong đó người hành quân ra Bắc, người đánh nhau với ông anh cả, vị bạo chúa đáng sợ ở miền Nam Kỳ Thượng theo những ghi chép này là Duc Ong Tam, người em thứ 8 của tiếm vương Nguyễn Nhạc, đức ông Bảy Nguyễn Lữ đương nhiên là anh.

Nhưng Khâm định Việt sử thông giám cương mục lại xếp thứ tự mấy anh em Tây Sơn là Nhạc-Huệ-Lữ.

Ở Quy Nhơn dân gian truyền tụng nickname của mấy anh em Tây Sơn thửa hàn vi như sau: Nguyễn Nhạc thuở đi buôn trầu gọi là Hai Trầu, Huệ là Ba Thơm, còn thầy tu đạo Hồi Bani là Tư Lữ. Tức là Huệ là anh.

Liệt kê những thông tin trái ngược này trong cuốn “Những khám phá về hoàng đế Quang Trung” (NXB Thuận Hóa, Huế, 1994), nhà nghiên cứu lịch sử Đỗ Bang thiên về giả thuyết Nguyễn Huệ là em. Ông lý giải, Nguyễn Huệ sinh năm 1753, lúc 30 tuổi có 2 tướng giúp sức là Trương Văn Đa và Võ Văn Nhậm đều là con rể Nguyễn Nhạc. Nhạc còn có 1 cô con gái gả cho chúa Nguyễn Phúc Dương từ 1775. Khi Huệ 22 tuổi mà Nhạc đã có con đến tuổi lập gia đình thì có thể suy luận ra thành Nhạc phải hơn Huệ 15-20 tuổi. Từ đó suy ra Huệ phải là con út.

(còn nữa)

Sunday, November 26, 2006

Nếu tôi là Huyremy

Ấy chết, bạn đừng nghi oan cho tôi, tôi nào dám tranh giành chức vị "hacker số 1 VN" với Huyremy. Chẳng qua tôi chỉ tự hỏi, nếu ở vị trí của Huyremy, tôi sẽ làm gì để tự bảo vệ mình?

Trước khi bắt đầu, tôi nghĩ cần phải đặt ra một số giả thuyết như thế này: a) C15 rất lành nghề trong lĩnh vực computer forensic và data recovery; b) Toàn bộ hoạt động đi lại của tôi ở ngoài đời đều bị theo dõi; c) Điện thoại của tôi bị nghe lén, thư tay + SMS bị đọc trộm; d) Kênh liên lạc duy nhất của tôi với thế giới bên ngoài là Internet, tuy nhiên toàn bộ Internet traffic của tôi cũng bị C15 log lại và phân tích kĩ lưỡng. Tôi phải làm gì để đảm bảo privacy cho mình? Tôi phải làm gì để an tâm thực hiện công việc của mình? Câu trả lời là mã hóa, mã hóa và mã hóa. Mã hóa cái gì? Tất cả. Tôi nghĩ rằng không cần phải nhắc đến firewall, IDS, VPN hay anti-virus, bởi lẽ đây là điều đương nhiên cần phải thực hiện ngay cả khi bạn không phải là "hacker số 1 VN".

Trước tiên tôi sẽ torify cuộc đời mình:

Tor is a toolset for a wide range of organizations and people that want to improve their safety and security on the Internet. Using Tor can help you anonymize web browsing and publishing, instant messaging, IRC, SSH, and other applications that use the TCP protocol. Tor also provides a platform on which software developers can build new applications with built-in anonymity, safety, and privacy features.

Tor aims to defend against traffic analysis, a form of network surveillance that threatens personal anonymity and privacy, confidential business activities and relationships, and state security. Communications are bounced around a distributed network of servers called onion routers, protecting you from websites that build profiles of your interests, local eavesdroppers that read your data or learn what sites you visit, and even the onion routers themselves.

Tất cả Internet traffic của tôi, từ 21, 22, 25, 53, 80, 443, 5050, 6667...sẽ được đẩy qua Tor trước khi đi đến đích cuối cùng. Tôi sẽ trở nên vô hình.

Tor không hoàn hảo, một ngày nào đó tôi sẽ bị phát hiện, lúc đó tôi cần một cách hủy dữ liệu nhanh nhất và an toàn nhất. Cách hủy dữ liệu tốt nhất là gì? Format lại ổ cứng, cài lại hệ điều hành? Ghi đè ổ cứng vài chục lần? Không. Huyremy đã làm như thế nhưng C15 vẫn tìm thấy chứng cứ trong ổ cứng của anh ta. Wietse & Dan đã viết như thế này trong tác phẩm kinh điển Forensic Discovery:
Destroying information turns out to be surprisingly difficult [Gutmann, 1996] and [Gutmann, 2001]. Memory chips can be read even after a machine is turned off. Although designed to only read ones and zeroes, memory chips have undocumented diagnostic modes that allow access to tiny left-over fragments of bits. Data on a magnetic disk can be recovered even after it is overwritten multiple times. Although disk drives are designed to only read the ones and zeroes that were written last, traces of older magnetic patterns still exist on the physical media [Veeco, 2004].
Vậy thì tôi sẽ tháo ổ cứng ra, quăng xuống biển? Đôi khi bạn sẽ không có đủ thời gian để làm chuyện đó, nhất là khi có cái còng số 8 đang lửng lơ trước mặt. Có một cách giúp làm cho dữ liệu tự hủy mà không cần tôi phải làm gì và tôi đã chỉ cho bạn cách đó rồi. Không nhớ àh? Mã hóa. Muốn hủy dữ liệu ư? Chỉ cần quên passphrase hay keyfile là xong. "Thiết bị chuyên dụng" của C15 cũng sẽ đớ người ra như chủ nhân của nó nếu như tôi mã hóa như sau.

Đầu tiên, tôi dùng
LUKS để mã hóa /home và swap bằng AES với một passphrase dài 20 kí tự và keyfile là một trong số vài ngàn tấm hình mà tôi đã chụp. Tiếp theo tôi tạo hai container trong /home bằng TrueCrypt, một cái là play và một cái là work, tất cả mã hóa bằng hai cái passphrase + keyfile khác nhau (và khác passphrase + keyfile của LUKS). Trong cái container work, tôi lại tạo thêm một cai hidden volumn, đề phòng trường hợp C15 biết tôi xài TrueCrypt và họ ép tôi phải đưa ra passphrase (lolz tôi đang nói cho họ biết tôi đang xài cái gì rồi, thế là hết dám phạm tội). Tiếp theo, tôi mã hóa tất cả các file nằm trong work và play với gnupg. Email, log của Gaim cũng được mã hóa bằng gnupg. Bash history được secure delete mỗi phút. Profile của Firefox cũng được secure delete mỗi lần sử dụng xong. Tôi sử dụng một mật khẩu khác nhau cho mỗi website mà tôi tham gia, và chúng cũng được mã hóa nốt, đề phòng trường hợp ai đó chôm được chúng.

Giả sử C15 muốn lấy dữ liệu của tôi, họ phải làm gì? Trước tiên, họ phải giải mã được cái /home và swap của tôi. Root partition sẽ được cho free để họ tha hồ mà nghiên cứu. Nếu như họ dùng cách nào đó mount được /home và swap của tôi lên (bằng "nghiệp vụ" chẳng hạn), họ sẽ lại đối diện với TrueCrypt. Muốn mount được hai cái container lên, họ phải biết được passphrase và keyfile nằm lẫn lộn trong cái USB Thumbdrive. Lại bằng "nghiệp vụ", họ vẫn mount được hai cái container đó lên. Lúc này, họ sẽ được chào đón bằng gnupg. "Nghiệp vụ" lại giúp họ decrypt hết tất cả những gì mà tôi muốn che dấu. Tuy nhiên, cho đến bước này, họ vẫn chưa tìm được bằng chứng kết tội tôi. Đơn giản vì tôi
quên chưa nói là tất cả điệp vụ của tôi được thực hiện trong một cái VMware image chứa trong hidden volumn của cái container work. Dĩ nhiên, "nghiệp vụ" của họ vẫn có thể chiến thắng nhưng xác suất lần này là rất thấp. Các "thiết bị chuyên dụng" của C15 có tìm cũng thấy và chỉ thấy random data mà thôi.

Vậy tôi có thể an tâm ư? Vâng bạn có thể an tâm về sự riêng tư của mình nhưng tôi không đảm bảo được sự an toàn cho cá nhân bạn. Bởi lẽ, muốn an toàn thì tốt nhất đừng phạm tội.


(bài viết này chỉ là giả tưởng, đừng bắt chước làm theo. Bạn đã được cảnh báo!)