Tuesday, January 15, 2008

Đám cưới mùa hè

From Lazy's Blog

Hồi đi học cấp II, cô dạy văn của miềng rất hay đọc một đôi bài thơ của Mường Mán, lúc đó thì nhớ rõ lắm, giờ già rồi chỉ nhớ có một vài câu: Chim chìa vôi chuyền cành múa hát/Trên hư không ve cưới mùa hè/O có nghe suốt dọc đường về/Sỏi đá gọi tên người yêu dấu. Thật ra mấy câu này cũng chẳng đặc sắc lắm, trừ câu "Trên hư không ve cưới mùa hè" nghe hay hay... Nhưng ve cưới mùa hè thì hay hay thôi nhé, chứ người cưới mùa hè thì e rằng 10 phần có... 8 phần nguy ngập rồi hị hị

Ai cũng biết mùa cưới được mặc định là mùa thu - đông. Lý do là vào những mùa ấy thời tiết mát mẻ, ít mưa, độ ẩm thấp. Mặc dù hơi lạnh một tí, nhưng dù sao nhìn hình ảnh cô dâu co ro nép vào chú rể (thực ra là để núp gió là chính) vẫn lãng mạn hơn là cảnh chú rể đóng bộ veston, giầy tất, cà-vạt lịch bịch, miệng vẫn cố cười nhưng mồ hôi mẹ, mồ hôi con rỏ tong tong. Còn cô dâu phấn sáp trôi sạch, lông mi giả sút ra cánh cụp cánh xòe và gần như phải có người dặm phấn liên tục để "bảo quản" nhan sắc. Nhưng điều đó chưa thấm vào đâu với sự ngượng ngùng khi phải chịu đựng những nụ-cười-khó-tả của khách khứa vì phần lớn người VN quan niệm rằng những các đôi cưới trái mùa đều là vì... ăn cơm trước kẻng.

Mà quả tình có thế thật, có thể mạnh dạn đưa ra nhận định: trong số các đám cưới mùa hè thì có 70% đám cưới dùng để "ngụy trang" cho một lý do mà ai-cũng-biết-là-gì-ấy. Và vì thế nên đám cưới mùa hè có nhiều scene buồn cười hơn đám cưới đúng mùa. Một cô bạn của miềng, do vóc người nhỏ bé nên hồi nhỏ hùng hồn tuyên bố lúc cưới chỉ cầm 1 bông hoa rum thôi, để hoa khỏi che lấp cô dâu. Ấy vậy mà mùa hè cách đây vài năm, nàng lên xe hoa với một bó hoa to bằng cái... nồi cơm điện vì phải dùng nó làm "đạo cụ" che đi cái bụng lùm lùm. Còn bà chị họ của miềng, bắt buộc phải cưới mùa hè để "cứu" thằng cháu tương lai của miềng. Vậy là trong lúc ông cụ thân sinh của bà ấy đang dõng dạc: "Kính thưa quan viên hai họ... bla... bla..." thì bên trong "cánh gà", 2 đứa em họ đang túm váy cô dâu nhấc lên, 2 đứa khác (trong đó có miềng) luồn quạt máy vào phía dưới váy để "hạ nhiệt" cho cô dâu. Còn cô dâu rên hừ hừ: "Số to, số to, tao nóng quá". Một đám cưới khác, bạn của em họ miềng, cô dâu chú rể mới tuổi teen nhưng phải làm đám cưới để hợp thức hóa cái bụng. Trời nóng như điên, mặt trời đỏ ối, nhưng mặt chú rể còn đỏ ối hơn mặt trời. Khách khứa toàn là teen học cùng lớp chú rể, vừa cười đùa ầm ĩ vừa chạy nhảy lung tung. Mẹ của chú rể lúc đó đã mắng cho em họ miềng một trận té tát vì lúc được phân công cầm váy cho cô dâu, em họ miềng đã đầu têu trò: 1, 2, 3... lên (khi nào đến khẩu lệnh "lên" thì hất váy cô dâu tung lên như... múa sư tử)... Bây giờ, cô dâu chú rể đã có 2 mặt con, nhưng mỗi lần bạn bè cũ gặp nhau thì giai thoại đó lại được khai quật để thư giãn...

Hôm qua, lại được mời đi dự một đám cưới mùa hè. Chú rể được bà con gọi là superman vì thành tích làm ba việc nhớn trong đời: tậu xe (ô tô) - cưới dzợ - mua nhà trong vòng vẻn vẹn có 3 tháng. Mặc dù chú rể thề sống thề chết là làm đám cưới mùa hè không phải để giải quyết kí rì cả, nhưng hầu như khách khứa ai cũng ngỏng cổ lên nhìn chằm chằm vào... phần dưới của cô dâu.... thấy eo vẫn thon, bụng vẫn phẳng mới yên tâm tiếp tục cụng ly hỉ hả...

Tam Sao Thất Bản

Lại Lazt's Blog - công nhận bạn này viết hay

Chưa hết 1/3 tháng mà công việc cả tháng của tạp chí cúng cụ đã xong. Giờ đến cơ quan chỉ để cafe cà pháo, buôn chuyện, lướt net, làm thêm cho báo ngoài... hoặc chạy sang phòng Hành chính - trị sự xin mấy việc lặt vặt để "giết" thời gian. Những ngày nhàn tản như thế này, trưởng phòng U60 hay tranh thủ đi cafe với mấy "cụ" cộng tác viên ở mấy quán gần cơ quan. Chiều hôm trước, như thường lệ, trưởng phòng U60 đi cafe rồi về mắt chữ O, mồm chữ A kể lại: "Ôi sợ quá, sợ quá. Chú đang ngồi ở Yến Chi (tên quán cafe gần CQ) thì thấy có một bà bị một viên gạch rơi vào đầu, máu me be bét". Các nhân viên quèn lập tức xúm lại, mỗi người hỏi một câu làm trưởng phòng U60 rối tinh cả lên. Cuối cùng đại ý câu chuyện là thế này: Trưởng phòng đang ngồi cafe thì thấy bên ngoài ồn ào, ồn ào... trưởng phòng bèn chạy ra xem thì thấy có hai thanh niên dìu một bà lên xe cấp cứu... nghe giang hồ đồn đại là bà này bị một viên gạch rơi thẳng vào đầu... thủ phạm làm rơi viên gạch là mấy đồng chí thợ xây ở nhà cao tầng đang xây kế bên nhà bà ấy...

Các nhân viên quèn xúm lại bàn tán rồi tản đi các bộ phận khác. Hóa ra, ai cũng biết tin này rồi (sức mạnh của quần chúng nằm ở chỗ ấy, hehe). Mặc dù không phải ai cũng được xem tận mắt như trưởng phòng U60 của miềng, nhưng thật kì diệu là ai cũng có khả năng tường thuật rành rọt như nhân chứng mục kích hiện trường. Miềng mới lanh chanh ở khúc dạo đầu thì một chị đã cướp lời: "Một viên là thế nào, bà ấy bị rơi cả một xô gạch vào đầu. Chứ một viên gạch mà lại còn xuyên qua mái nhà thì làm gì mà phải đi cấp cứu". Ừ nhỉ, cũng có lý. Miềng bèn về phòng, hiệu đính lại câu chuyện cho mọi người cùng biết. Hóa ra là bà kia bị nguyên một xô gạch, xuyên qua mái nhà, rơi thẳng vào đầu nên mới đi cấp cứu... cả phòng gật gù...

Rồi lúc đó đã hết giờ làm việc buổi sáng nên miềng xuống sân lấy xe ra về. Ngang qua phòng bảo vệ, bác bảo vệ níu lại: "Này, biết tin gì chưa?" - "Dạ biết, nghe nói có một bà bị một xô gạch, xuyên qua mái nhà, rơi thẳng vào đầu..." - "Ai bảo, gạch đâu mà gạch, mà là một thanh sắt, xuyên qua mái tôn nhựa, rơi vào đầu chứ...". Ẹc, thế thực ra là một viên gạch, một xô gạch hay một thanh sắt? Mái nhà hay mái tôn nhựa đây? Miềng ngẩn tò te. Hoang mang. Rối trí. Rất muốn ra ngồi hàng chị Lan gần hiện trường (hàng này có trứng vịt lộn, trứng ngải cứu, sữa đậu nành... rất ngon) để "thẩm định thông tin", nhưng lại sợ nhỡ các đồng chí thợ xây lỡ tay lần nữa thì chít. Lúc đó thì không khéo miềng lại có tên trên mục cướp-giết-hiếp của các báo với các tin kiểu như: "Điều gì đã khiến một công chức mẫn cán phải đi cấp cứu", "Án mạng nơi quán trứng ngải cứu"... hoặc là "Bài học từ việc ăn cắp thời gian công đi ăn vặt của một nhân viên quèn" thì bỏ cụ :D

Mắt biếc

Nằm trong chuỗi hạn của những ngày năm cùng tháng tận, thằng ku xe vốn ngày thường rất ngoan, rất biết điều của miềng cũng bày đặt ho hen cò cử. Đầu tiên nó đều đặn ba ngày xịt lốp một lần, đưa đi vá lốp người ta bảo phải thay lốp vì mòn quá rồi. Sau đó thì bô xe đột ngột kêu lục bục, lục bục. Rồi tiến đến đi vào chỗ xóc là cả xe kêu xủng xoẻng. Đến nỗi đi ngoài đường những người đi cùng chiều cứ dạt ra hai bên vì tưởng là… xe lam hay công nông đổ dốc. Nhưng miềng vẫn cố sống chung với lũ vì ngại phải ngồi chờ sửa. Chỉ đến khi một ông bác kêu ầm lên là: “T. ơi, mày lái xe tuk tuk đến cơ quan à” thì miềng mới quyết tâm trốn về sớm một buổi để mang thằng ku xe đi thẩm mỹ viện.

Các công đoạn thay dầu, hàn bô, xiết ốc… rất nhanh, nhưng đến khoản thay lốp thì em casher ở xưởng xe cười khả ái thông báo rằng miềng phải chờ một lúc để người ta đi lấy lốp để ở kho về. Rồi một tay thợ phụ phóng xe máy đi lấy lốp, còn miềng được mời ngồi xem tivi trong lúc chờ đợi. Tivi khi ấy đang tường thuật các trận đấu ở Seagames. Miềng bèn ghếch mắt xem bóng chuyền. Xong bóng chuyền, tay thợ phụ vẫn chưa về. Kế đó là cầu mây. Xong cầu mây, tay thợ phụ vẫn chưa về. Rồi tivi chuyển sang các trận đấu vật, tay thợ phụ vẫn biệt tích. Phải đến hơn một giờ đồng hồ mới thấy tay thợ phụ xuất hiện, lúc này miềng đã mốc meo như một miếng bánh chưng quá hạn sử dụng mất rồi. Nhưng như thế vẫn chưa phải là bi kịch.

Khi tay thợ chính hùng dũng bước tới để thay lốp cho miềng thì lại nảy sinh vẫn đề khác. Lốp xe đã để quá lâu nên dính tịt vào vành xe, không tài nào gỡ ra được. Dùng búa đập, xịt dầu bôi trơn, thậm chí đứng hẳn lên lốp nhảy tưng tưng vẫn bó tay. Tay thợ chính nhìn sang phía miềng nói: “Đưa TAO cái tuốc-nơ-vít”. Oác, miềng cùng lắm mới chỉ sửa xe 2 lần ở đây, sao hắn lại xưng hô mày, tao “thân mật” thế nhờ. Nhưng miềng vẫn nhìn xung quanh, chả thấy cái tuốc-nơ-vít nào. Rồi tay thợ phụ đưa tuốc-nơ-vít cho hắn, hắn ngoáy ngoáy một hồi lâu mới tách được lốp ra khỏi vành xe. Tự nhiên hắn ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào tay thợ phụ hỏi: “Đi kiểu gì mà để lốp xe như thế, cậy hết hơi mới ra”. Hắn lặp lại 2 lần liền câu hỏi đó, miềng vẫn ngơ ngơ (tưởng thầy trò hắn trao đổi công việc với nhau). Cho đến khi tay thợ phụ quay sang miềng nhắc: “Kìa, anh ấy hỏi chị đấy”, miềng mới hiểu ra, hoá ra hắn bị… hiếng (lác)!!!

Cái này cũng mượn từ Lazy's Blog :)

Những giáo viên quái chiêu của tôi

Cái này hay quá, mượn từ Lazy's Blog

Một năm rồi em không viết tiếp series Những giáo viên QUÁI CHIÊU của tôi vì em nghĩ nếu xếp cô chung với các thầy cô giáo cấp I&II của em thì thiệt thòi cho cô quá. Em sẽ viết một entry hoành CBN tráng cho riêng cô, post đúng ngày 20.11 năm nay để đáp lại những “ân tình” cô đã dành cho em.


Chủ nhiệm Lương Phi Yên muôn vàn kính yêu của em,


Em vẫn nhớ như in ngày đầu em gặp cô ở lớp 10D (lớp chọn) trường Trần Phú. Lúc đó em ngồi cuối bàn 1 dãy ngoài và hồi hộp chờ giáo viên Văn xuất hiện. Bỗng từ ngoài cửa có một làn gió nhẹ lướt qua mặt em. Zéo một cái, làn gió dừng lại ở bàn giáo viên và em định thần nhìn kỹ lại mới thấy cô đã đứng đó từ bao giờ (Em thề là cái bụng em thầm cảm phục lắm lắm vì thân thủ ấy đến Lăng ba vi bộ của Đoàn Dự cũng phải gọi bằng cụ!).

Em ngắm nhìn không chớp mắt đôi mắt “to hó” (chữ dùng của mẹ em khi đi họp phụ huynh về) trên gương mặt “như hai ngón tay chéo” (lại cũng là chữ dùng của mẹ em khi đi họp phụ huynh về) của cô. Cô mặc một chiếc quần ống sớ vô cùng rộng (nửa quần nửa váy), dài trùm dép, làm mỗi khi cô chuyển động trông cô như không có… chân. Có đứa ác khẩu nói sau lưng cô là cô mặc quần ấy lướt đi trông như ma nữ Nhựt Bổn, nhưng em thì không láo thế cô ạ, cùng lắm em chỉ thấy trông cô giống Tiểu Long Nữ thôi!

Nhưng điều làm em nhớ nhất hồi ấy về cô là gì cô biết không? Đó là lúc cô phóng hạ bút đỏ cho em 3 điểm Văn kiểm tra chất lượng vì… LẠC ĐỀ. Em thề với cô đó là điều ngạc nhiên đến thảng thốt nhất trong cuộc đời đi học của em vì trước đó dù gì em cũng vừa mài đũng quần 4 năm chuyên Văn Trưng Vương, năm nào cũng phải thi tuyển lại đầu vào và ít nhất có trong tay 2 giải Văn cấp thành phố. Cho đến giờ em dek biết em và cô ai là người LẠC ĐỀ nữa, nhưng mà thôi cô nhỉ, chúng mình cùng hát bài Đừng để nỗi đau thêm dài của Lương Bằng Quang cô nhé!


Chủ nhiệm Lương Phi Yên muôn vàn kính yêu của em,


Hết lớp 10 em chuyển sang lớp 11C (chuyên ban C). Thật tình cờ và thật bất ngờ, em lại gặp cô, lần này trong vị thế giáo viên chủ nhiệm. Em những tưởng đời em xong từ đây nhưng may mắn là trong hai năm lớp 11& 12, cô hào phóng cho em từ 6 điểm Văn trở lên, em lấy làm biết ơn cô lắm. Từ đó về sau trong em chỉ còn ăm ắp kỷ niệm vui về cô. Cô nhớ Lê Hương không? Đứa bạn thân của em ngồi ở cuối bàn 4 dãy ngoài ấy. Cho đến giờ nó vẫn nói rằng ám ảnh lớn nhất đời học sinh của nó là những tiết kiểm tra, khi nó đang chăm chú quay bài dưới ngăn bàn thì bỗng thấy nhột nhạt đằng sau gáy. Nó khe khẽ ngoái lại thì thấy cô đang rón rén như một con mèo, lom khom như du kích Củ Chi tiến vào gần cửa sau của lớp… rồi dán mũi vào ô cửa kính dòm vào trong lớp. Lần đầu nó đã kêu thét lên. Mãi rồi nó cũng quen, từ đó cứ giờ kiểm tra là nó ngồi vặn mình hết cỡ để che chắn, nó bảo sau này xương sống nó cong là tại cô!

Còn em cũng không quên lần cô đi nhờ lớp kế bên để đột nhập vào hành lang bên trong để theo dõi dãy em ngồi, làm em với Hương Loan (ngồi cuối bàn 2) phải tranh nhau tấm lưng còi cọc của Minh Liên ngồi bàn 1 để che chắn mấy quyển sách đang để trong ngăn bàn. Em thật, lỡ sau này em có bị đau tim thì cũng là di chứng từ thời đó cô để lại cho em!


Chủ nhiệm Lương Phi Yên muôn vàn kính yêu của em,


Mặc dù bạn Phan Dương từng nói cô là “vừa ngố vừa nhặng xị” (sau khi học xong tác phẩm Đôi mắt của Nam Cao) nhưng nhiều khi em vẫn cảm thấy lớp C hồi đó cũng gây cho cô nhiều cú shock. Tội lỗi nhất là chuyện bạn T. có bầu bị vỡ lở khiến cô bị toàn bộ giáo viên trong trường gọi cô là… bà ngoại. Cô cáu tiết tập hợp toàn bộ con gái lại sau khi đuổi hết con trai về để tiến hành… giáo dục giới tính. Em nhớ lúc đó cô xoay tám phương chín hướng như các vị La hán chùa Tây Phương để trăn đi trở lại mãi một câu hỏi (mà bọn em ai cũng biết nhưng không ai dám ngang nhiên trả lời): “Tôi không cần biết chị T. có thai với ai, nhưng tôi không thể hiểu LÀM THẾ NÀO để đến nông nỗi đó, LÀM THẾ NÀO để có thai”. Cho đến giờ thì em đã dám dũng cảm trả lời cô: “LÀM… THẾ CHỨ LÀM THẾ NÀO!!!” (Đơn giản vầy mà còn phải hỏi, mệt cô quá hie hie)


Còn một chuyện nữa cô à, cô có biết vì sao hồi cô mở lớp học thêm Văn ở nhà bạn Lan Hương em lại thường xuyên đến sớm và được cô tuyên dương không? Đó là vì hồi đó chúng mình học trong bếp nhà bạn ấy. Bếp chật nên phải bọn em phải ngồi ở bàn ăn và bàn bếp. Em đến sớm vốn dĩ không phải yêu thích gì môn Văn do cô dạy, mà em đến sớm tranh cái… NỒI CƠM ĐIỆN, để khi cô bắt đầu giở 4 quyển sách kiểu Để học tốt Văn 12, Các bài văn mẫu 12… ra đọc cho bọn em chép thì em sẽ ôm lấy nó và gối lên nó để oánh một giấc ngon lành (Cái NỒI CƠM ĐIỆN ấy có tác dụng giữ cho lưng em và đầu em luôn thẳng để cô không phát hiện ra là em đang ngủ). Bí mật đó em và bạn Lan Hương đã giữ cho đến tận bây giờ cô ạ, xin cô tha lỗi cho chúng em!


Lazy's Blog

Monday, January 14, 2008

Mượn tự Blog Bố Cu Hưng

Ngọc điểm
Ngọc điểm magnify

Bốn năm rồi, năm nào ngọc điểm cũng nở hoa đúng tết. Năm đầu chỉ có hai buồng, năm nay tới năm buồng. Chừng hai ngày nữa sẽ có đợt hoa đầu. Cánh tím phớt và rất thơm. Nó nở cuối tháng chạp nên còn gọi là nghinh xuân lan.

Sáng dậy tưới cây, lấy máy di động chụp lại.

Quý nó, vì đó là món quà của một người tù.

Anh vốn là sĩ quan cảnh sát hình sự. Cao ráo, đẹp trai, thư sinh và giỏi võ. Là công an nhưng bị ảnh hưởng khá nặng máu giang hồ. Trong một chuyên án ma túy có sử dụng đặc tình, kết thúc chuyên án, anh kéo cả bọn về nhà nhậu.

Say, một đặc tình, cũng là đàn em, khích: “Đại ca nếu có bản lĩnh thì phê thử một ngao”. Rượu và máu anh chị nổi lên. Khi công an ập vào, trên sàn nhà là cả anh chàng sĩ quan và mấy tay đặc tình đang phê thuốc, còn khám thấy một số ma túy chưa sử dụng.

Đưa tay vào còng, anh ta nhận hết tội về mình. Đặc tình chỉ bị phạt hành chính. Hai tội “ tàng trữ” và “tổ chức sử dụng chất ma túy”. Án tuyên 13 năm, giang hồ bảo: chừng nào cây xà beng trổ bông thì về.

Những câu chuyện này về sau tôi mới biết.

Bảy năm trước, thỉnh thoảng lại nhận được một lá thư cung cấp thông tin về những tay anh chị ngoài đời, những vụ chạy án. Người cung cấp thông tin giấu tên, sự việc đứt đoạn khả năng lần theo dấu vết là mong manh.

Nhưng khi báo đăng một loạt điều tra về tiêu cực trong ngành công an, có anh chàng xe ôm tới tìm. Một lá thư dài mà chắc người viết phải mất nhiều đêm mới hoàn thành. Toàn những tư liệu rất tốt mà chỉ người trong ruột mới biết. Hỏi anh xe ôm: “Tôi có thể gặp tác giả lá thư này không?”. Được, tôi là anh vợ của nó mà. Gặp ở đâu? Trại giam. Làm sao vào được? Có cách.

Khuya hôm đó, một số di động lạ gọi vào máy, đầu dây là người tù mình cần gặp. Sao anh có di động? một đại gia vừa ra tù chiều nay tặng tôi? Anh đang gọi từ đâu? Từ mỏm núi. Sao đang đêm mà anh có thể ra khỏi phòng giam? Tôi được phân công giữ vườn ươm, tôi giấu cái máy vào một góc. Chờ khuya tôi gọi cho anh, chỉ anh cách vào trại.

Hai ngày sau, một giấy đăng ký thăm nuôi có xác nhận của địa phương, dán ảnh Bố cu Hưng hoàn tất, với một cái tên lạ hoắc: Tùng. Sáng, chiếc ô tô thuê sẵn trực chỉ trại tù. Anh cảnh sát bảo vệ nhìn giấy rồi hỏi anh Tùng làm việc ở đâu? Người đi cùng mau mắn khai tên một công ty bên quận 4. Anh ta quay số, đâu dây bên kia trả lời hôm nay Tùng xin nghỉ làm đi lên trại thăm thân. Điều mình không dự liệu đã được họ chu đáo hóa giải.

Loạt bài tốt, anh ta điện thoại từ trại giam nói đã đọc nó.

Trước Tết năm đó, khi người nhà lên trại thăm, anh gửi về một lá thư và một giò lan, một chai mật ong: Quà tết cho nhà báo, giò lan này tôi tìm được trong cánh rừng bên vườn ươm.

Anh vừa được trả tự do. Tết này có thể ngồi với nhau mà ngắm ngọc điểm và uống rượu rồi!


Monday, January 07, 2008

New movie !

Ratatouille
- Chu chuot dau bep





Pathfinder

Stardust


The Golden Compass


Sunday, September 30, 2007

Các điệp viên ít được biết đến - BBC Vietnamese - 2

Orrin DeForest, một nhân viên CIA phục vụ sáu năm ở Việt Nam, nhắc đến con người này với mật danh “Reaper” trong cuốn sách “Slow Burn: The Rise and Bitter Fall of American Intelligence in Vietnam.” Một chuyên viên khác của CIA, John Sullivan, nói ông ta là “điệp viên giỏi nhất mà chúng ta từng có ở Việt Nam.” Còn trong cuốn tiểu sử về sếp CIA ở Sài Gòn Ted Shackley, tác giả David Corn dẫn ra một sự đánh giá thời hậu chiến của CIA rằng điệp viên này là “nguồn tin đáng tin cậy nhất về ý định của cộng sản” ở Việt Nam.

Frank Snepp, một nhà phân tích tình báo có đôi lần gặp con người này, gọi ông ta là “điệp viên hàng đầu của chúng ta” ở Việt Nam. Văn phòng của CIA ở Sài Gòn thì đơn giản gọi ông này là “nguồn tin Tây Ninh.” Sau 1975, những người cộng sản mô tả nhân vật này là “điệp viên nguy hiểm trung thành với CIA” và nói CIA xem ông ta là “điệp viên có giá nhất tại Đông Dương” của CIA.

Con người này là ai?

Tên của người này là Võ Văn Ba. Theo các ghi chép của phía cộng sản, nhân vật này, sinh năm 1923, là một đảng viên cộng sản phụ trách tuyển mộ đảng viên mới ở khu vực Tòa thánh Cao Đài và thành phố Tây Ninh.

Có những ghi nhận khác nhau về cách làm thế nào và nhờ ai mà điệp viên này được tuyển mộ cho CIA. Orrin DeForest nói chú của ông Ba, ban đầu theo Việt Minh nhưng sau trở thành sĩ quan phục vụ trong ngành An Ninh Quân Đội của miền Nam, đã thu dụng người cháu. David Corn và John Sullivan viết rằng chú của Ba, người mà họ chỉ nói là một sĩ quan miền Nam, đã tuyển Ba làm chỉ điểm cho cảnh sát quốc gia Việt Nam Cộng Hòa.

Trước khi CIA vào cuộc, có vẻ Ba làm việc một thời gian cho quân đội Mỹ. Theo John Sullivan, một người trong CIA nói Ba từng làm cho tình báo quân đội Mỹ.

Không lâu sau khi đến tỉnh Tây Ninh năm 1969, sĩ quan CIA đầu tiên phụ trách Ba đã nhanh chóng chuyển điệp vụ mà lâu nay tiến hành khá nghiệp dư trở thành một hoạt động tình báo chuyên nghiệp, đặt dưới sự kiểm soát trực tiếp của CIA.

Hoạt động

Từ nay ông Ba được yêu cầu báo cáo về những mục tiêu chiến lược, các kế hoạch hành động mang tính chất toàn quốc, chứ không còn là những mục tiêu chiến thuật cấp thấp. Ông Ba ở trong vị trí lợi thế để lấy được những thông tin chiến lược vì trong suốt giai đoạn này, trụ sở chính của Trung Ương Cục Miền Nam đặt rất gần chỗ ông, có lúc bên trong tỉnh Tây Ninh, có lúc ở tỉnh Bình Long kế cận. Các báo cáo của người này được chuyển qua các kênh thông tin của CIA, và chỉ một số ít người biết về sự tồn tại của Ba.

Để bảo đảm bí mật, chỉ một sĩ quan Cảnh Sát Đặc Biệt miền Nam và một nhân viên người Việt ở văn phòng CIA ở Tây Ninh được phép gặp mặt Ba ở Tây Ninh. Chỉ thỉnh thoảng Ba mới gặp nhân viên CIA người Mỹ và cũng chỉ gặp ở địa điểm mật tại Sài Gòn.

Thông tin mà ông Ba cung cấp thường xuyên được sử dụng trong các đánh giá của tình báo Mỹ về kế hoạch của phe cộng sản. Ngoài ra, mặc dù Ba chuyên môn theo dõi các khía cạnh chính trị chứ không phải quân sự, nhưng thỉnh thoảng ông cũng báo trước các cuộc tấn công ở khu vực Tây Ninh.

Tuy nhiên, vẫn có những câu hỏi về sự trung thành của ông Ba đối với CIA. Mấy lần kiểm tra ông bằng máy thử nói dối đều có kết quả không làm CIA hài lòng. Năm 1971, hai năm sau khi CIA tuyển mộ Ba, họ phát hiện rằng Ba vẫn ngầm liên lạc và báo cáo cho tình báo quân đội Việt Nam Cộng Hòa. CIA ngay lập tức liên lạc và yêu cầu quân đội Miền Nam ngừng mọi giao thiệp với Ba. Một số sĩ quan CIA cũng đặt câu hỏi làm sao Ba lại không bị Việt Cộng phát hiện mặc dù các điệp viên cộng sản đã xâm nhập vào toàn bộ các tổ chức tình báo của miền Nam, những nơi biết về sự tồn tại của con người này. Nhưng rốt cuộc, sự chính xác trong các báo cáo của Ba làm tan biến mọi hồ nghi, và giới tình báo miền Nam và Mỹ xem Ba là tài sản quý giá của họ.

Những người cộng sản cũng ngày một nhận ra là họ có kẻ phản bội trong hàng ngũ. Những thiệt hại ở khu vực Tây Ninh năm 1969, những dấu hiệu là đối phương biết trước ý định tấn công, khiến những người cộng sản nghi ngờ trong nội bộ của họ có điệp viên. Một nữ cán bộ được cử điều tra tại Tây Ninh, nơi Ba có nhiệm vụ tuyển mộ và tổ chức chi bộ đảng. Nhưng nhà nữ điều tra này lại bị an ninh miền Nam bắt được khi bà đi vào địa giới do Việt Nam Cộng Hòa kiểm soát, và bà bị giam cho đến hết cuộc chiến. Không có tư liệu cho biết liệu có phải ông Ba đã báo cho an ninh miền Nam bắt người này hay không.

Cuộc truy tìm nội gián trở nên gấp rút tới mức, theo một loạt các bài báo đăng trên báo chí Việt Nam năm 2004, một trong những điệp viên cao cấp của cộng sản trong chính quyền miền Nam, Nguyễn Văn Tá (tức Ba Quốc), được giao nhiệm vụ săn lùng nội gián vào năm 1972.

Ông Ba Quốc đoán rằng hồ sơ mà ông muốn có thể nằm trong một tủ khóa ở Nha điệp báo (ban K) thuộc Phủ Đặc ủy trung ương tình báo. Ông vào được nơi này và định mở khóa, nhưng lại có người vào bất thình lình, khiến ông đành bỏ dở. Hai năm sau, các hoạt động của chính ông Ba Quốc bị phát hiện và ông phải trốn vào căn cứ cách mạng ở đồng bằng sông Cửu Long.

Đoạn kết

Hồ sơ mật về ông Võ Văn Ba được an toàn cho đến ngày Sài Gòn sụp đổ hôm 29-4-1975. Khi quân đội cộng sản chiếm văn phòng Phủ Đặc ủy trung ương tình báo ở Sài Gòn, Viễn Chi, Cục Trưởng Cục Tình Báo của Bộ Công an Bắc Việt, được nói là đã tìm thấy hồ sơ về Ba trong ngăn khóa của Nguyễn Khắc Bình, Tổng giám đốc cảnh sát quốc gia.

Cho đến khi cuộc chiến gần kết thúc, ông Ba tiếp tục có những báo cáo giá trị cho CIA. Thế nhưng đến tháng một năm 1975, khi Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Bắc Việt ra Nghị Quyết tổng tấn công để “dứt điểm” Miền Nam Việt Nam, Võ Văn Ba đã không báo động trước cho CIA về Nghị Quyết nầy. Đây không phải lỗi của Ba mà là do Cộng sản nghi là có người phản bội trong hàng ngũ của họ, thành ra giới lãnh đạo Trung Ương Cục Miền Nam đã quyết định không phổ biến Nghị Quyết mới cho cấp dưới.

Vào giữa tháng Tư 1975, ông Ba cho CIA một loạt báo cáo cuối cùng mô tả chung chung kế hoạch tấn công Sài Gòn của Bắc Việt. Những báo cáo này được xem trọng đến mức chúng được đưa vào bản phúc trình năm 1976 của đại sứ Mỹ Martin trước một ủy ban của Quốc hội Mỹ về việc sơ tán khỏi Sài Gòn. Nhưng vào lúc Ba chuyển những báo cáo này thì số phận của miền Nam đã được định đoạt. Thực tế, số phận của chính ông Ba cũng được định đoạt, mặc dù lúc này ông chưa biết.

Khi Sài Gòn sắp sụp đổ, CIA đề nghị đưa Ba và gia đình sang Mỹ. Nhưng ông này lại từ chối, nói là muốn ở Việt Nam thay vì khởi nghiệp từ đầu ở xứ người trong lúc tuổi đã cao. CIA hứa họ sẽ làm mọi cách để ngăn không cho hồ sơ về ông Ba rơi vào tay đối phương. Tuy vậy, lúc đó quân đội cộng sản đã bắt được và tra hỏi một người mà có lẽ biết hoạt động của ông Ba rõ hơn ai hết.

Theo các ghi chép hậu chiến của Việt Nam, ông Nguyễn Văn Phong (hay Nguyễn Sĩ Phong) là một người di cư miền Bắc 33 tuổi làm việc cho văn phòng CIA ở Tây Ninh. Ông Phong là người liên lạc của Ba ở CIA kể từ 1969, ngay sau khi CIA tuyển mộ Ba. Sau nhiều năm làm việc trực tiếp với Ba, sau này ông Phong rời khỏi Tây Ninh và làm ở văn phòng CIA ở Ban Mê Thuột.

Ngày 10-3-1975, lực lượng cộng sản nhanh chóng chiếm được Ban Mê Thuột. Ông Phong và gia đình chạy đến nhà của Paul Struharik, đại diện của USAID và là nhân viên người Mỹ duy nhất còn ở lại trong tỉnh. Nhưng ngôi nhà lập tức bị bao vây và mọi người trong đó bị bắt.

Ông Phong thú nhận ông đã làm việc cho CIA và khai ra tên của Võ Văn Ba. Ngày 29-4-1975, quân cộng sản chiếm thành phố Tây Ninh và bắt được Phan Tất Ngưu, sĩ quan miền Nam phụ trách trường hợp ông Ba. Bản thân ông Ba bị bắt ngày 30-4.

Phía Việt Nam nói ông Ba tự sát ngày 8-6-1975 trong lúc đang bị giam trong trại của Bộ Công an. Sự thật về cái chết của Võ Văn Ba – có phải đó là tự sát hay là một điều gì khác – có lẽ sẽ không bao giờ được biết.

Đoạn kết khác

Còn có thêm một đoạn kết khác cho câu chuyện về điệp viên Tây Ninh. Vào năm 1980, trong cao trào thuyền nhân, Paul Struharik, đại diện của USAID ở Buôn Mê Thuột và là người có nhà bị bao vây hồi tháng Ba 1975, nhận được lá thư gửi về địa chỉ nhà ông ở Mỹ. Lá thư được gửi từ Malaysia, và người viết là Nguyễn Văn Phong.

Phong nói ông đã trốn được khỏi trại giam Bắc Việt bằng cách nhảy khỏi xe trong lúc chuyển tù. Ông nói sau khi trốn thoát, ông tìm thấy vợ con và cả nhà sắp ra đi trên con thuyền với những người tị nạn vừa đến được bờ biển Malaysia. Theo Phong viết thì vì thuyền của ông vẫn còn đi biển được, phía Malaysia muốn đẩy họ đi tiếp, nhưng Phong nói ông thuyết phục được người ta gửi lá thư này về Mỹ. Phong nhờ Struharik giúp đỡ.

Câu chuyện của ông Phong nghe khó tin vì̀ làm sao một người tù quan trọng như ông có thể trốn thoát, lại mang theo được cả vợ con. Tuy vậy người Mỹ biết rằng trong đời này cũng thỉnh thoảng gặp trường hợp phép lạ, thành ra họ vẫn gửi tin nhắn yêu cầu nhân viên chức trách để ý khi thuyền của ông Phong đến được trại tị nạn.

Khoảng hơn một tuần sau, một người Việt Nam lênh đênh trên biển Đông được một chiếc tàu đi ngang cứu được. Người này nói ông ta có mặt trên con thuyền của ông Phong. Ông nói con thuyền đó đã chìm trên đường tới Indonesia, và mọi người trên thuyền, kể cả ông Phong và gia đình, đã chết.

Các điệp viên ít được biết đến - BBC Vietnamese - 1

Nhiều chuyên viên đang và từng làm trong ngành tình báo của Mỹ và Nga đến nói chuyện về kinh nghiệm của họ trong cuộc chiến.

Có bảy buổi thuyết trình với bảy chủ đề lớn như: CIA ở Việt Nam, Chương trình Phượng Hoàng, Công nghệ và Tình báo, Cuộc chiến bí mật ở Lào, Hoạt động tình báo Nga và Việt Nam…

Một trong các diễn giả, Merle Pribbenow, đem đến hội thảo bài thuyết trình: “Những điệp viên vô danh nổi tiếng nhất trong cuộc chiến Việt Nam.”

Merle Pribbenow, cựu nhân viên CIA và chuyên gia tiếng Việt, từng phục vụ ở Sài Gòn từ 1970 đến 1975. Sau khi rời khỏi CIA năm 1995, ông dành thời gian để dịch các sách lịch sử của Việt Nam và viết về cuộc chiến. Bộ lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam được ông dịch sang tiếng Anh, và được NXB Đại học Kansas ấn hành năm 2002.

Trong bài thuyết trình ở hội thảo, Pribbenow mô tả ba nhân vật hoạt động cho ba cơ quan tình báo khác nhau: CIA, Phòng Tình Báo Chiến Lược của Trung Ương Cục Miền Nam, và Tình báo Quân đội Liên Xô.

Được sự cho phép của tác giả, BBC xin giới thiệu hai phần trong bài thuyết trình, nói về Nguyễn Văn Minh (Ba Minh) và Võ Văn Ba (người được gọi là điệp viên số một của CIA ở Việt Nam).

Điệp viên trong hàng ngũ thân cận Tổng thống Thiệu

Trong cuốn sách về sự sụp đổ của Sài Gòn, Decent Interval, cựu phân tích gia của CIA Frank Snepp, khi nói về cuộc tổng tấn công miền Nam năm 1975, đã dành sự công nhận đáng kể cho một người vô danh mà ông gọi là “điệp viên trong hàng ngũ thân cận của Tổng thống Thiệu.”

Theo Snepp, người điệp viên cộng sản này đã gửi cho Bộ Chính trị Bắc Việt nội dung cuộc họp tháng 12-1974 giữa Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và các tướng lĩnh để đưa ra chiến lược của miền Nam trước viễn cảnh quân đội Bắc Việt tấn công vào năm sau, 1975.

Sự mô tả của Snepp dựa vào một đoạn trong hồi ký Đại thắng Mùa xuân của Đại tướng Văn Tiến Dũng. Tướng Dũng nói nội dung cuộc họp này đã được tình báo Bắc Việt lấy được.

Merle Pribbenow nhận xét cho đến ngày hôm nay, ngoài đoạn văn của tướng Văn Tiến Dũng, Hà Nội chỉ đưa ra thêm một tiết lộ khác liên quan bản phúc trình tình báo này. Tiết lộ đó nằm trong hồi ký “Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng: Hồi ức”, của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ấn hành năm 2000.

Trong hồi ký, tướng Giáp nói vào sáng ngày 12-12-1974, tình báo quân đội cho ông biết về những mệnh lệnh của Tổng thống Thiệu tại cuộc họp.

Cả hai nguồn chính thức của Hà Nội đều không cho biết ai là người cung cấp thông tin. Vậy nhà tình báo ấy là ai?

Kể từ khi kết thúc chiến tranh, Đảng Cộng sản đã công bố thông tin về nhiều điệp viên hoạt động bên trong chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Trong số các điệp viên nổi tiếng này, liệu có ai là người chuyển cho miền Bắc nội dung cuộc họp kể trên?

Nhà tình báo

Mạng lưới Vũ Ngọc Nhạ - Huỳnh Văn Trọng bị phá vỡ năm 1969. Một điệp viên cao cấp khác nằm trong ngành tình báo miền Nam, Đặng Trần Đức, thì đã trốn vào vùng căn cứ cách mạng sáu tháng trước ngày có cuộc họp tháng 12-1974. Nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn, và Đinh Văn Đệ, khi đó là Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Quốc hội VNCH, cũng là các ứng viên. Tuy nhiên, cả hai không có khả năng tiếp cận nội dung cuộc họp này, trừ phi một nhân viên VNCH đã tuồn ra cho họ.

Theo giả thuyết của tác giả Merle Pribbenow, người điệp viên có nhiều khả năng nhất trong trường hợp này không phải là một sĩ quan miền Nam cao cấp, cũng không làm việc tại Phủ Tổng thống, cũng không nằm trong nhóm tùy tùng thân cận của ông Thiệu.

Tên người này là Nguyễn Văn Minh (tức Ba Minh). Sinh năm 1933 ở Sài Gòn trong một gia đình gốc Bắc, ông Minh làm hạ sĩ quan phụ trách tài liệu mật trong văn phòng của đại tướng Cao Văn Viên, Tổng tham mưu trưởng.

Mặc dù nhân viên cấp thấp này không thể được dự cuộc họp trong Phủ Tổng thống năm 1974, nhưng biên bản và mệnh lệnh được đưa ra trong cuộc họp có thể đi qua tay người thư ký này. Bài báo trên tờ Quân đội Nhân dân năm 2005 không nhắc đến cuộc họp tháng 12-1974, nhưng cho biết ông Ba Minh thường xuyên chuyển đi các loại thông tin tương tự, như kế hoạch của các quân khu miền Nam, nội dung trao đổi giữa tướng Cao Văn Viên với các viên chức Mỹ.

Bốn năm sau khi gia nhập quân đội VNCH, năm 1963 ông Minh được đưa vào làm tại văn phòng của tướng Nguyễn Hữu Có, và vài năm sau, ông chuyển lên văn phòng của Tổng tham mưu trưởng Cao Văn Viên.

Năm 1973, sau Hiệp định Hòa bình Paris, Phòng Tình Báo Chiến Lược của Trung Ương Cục Miền Nam tìm kiếm các nguồn tình báo mới. Có vẻ như liên lạc giữa họ và Ba Minh đã mất nhiều năm, và chỉ đến bây giờ, liên hệ mới được nối lại. Theo tài liệu của Việt Nam, sau khi được liên hệ, ông Minh nhanh chóng trở thành người báo tin thường xuyên và có giá trị.

Ông thức đêm để chép tay các bức điện, kế hoạch (vì lý do an ninh, ông không chịu sử dụng máy ảnh để chụp tài liệu). Từ đầu năm 1974 đến khi kết thúc cuộc chiến, Ba Minh đã chuyển cho phía cộng sản một khối lượng lớn các báo cáo quân sự.

Ngày 30-4-1975, khi xe tăng Bắc Việt tiến vào trụ sở Tổng tham mưu trưởng, ông Ba Minh đã chờ họ tại đó. Ông trao chìa khóa phòng tướng Viên và trao lại các hồ sơ mật.

Sau này, ông Nguyễn Văn Minh được phong làm đại tá anh hùng tình báo, như một sự tưởng thưởng cho công trạng của ông vào những năm cuối của cuộc chiến.

Wednesday, September 26, 2007

Thơ dân dã !

Phong tư tài mạo tót vời
Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao
Tay phải thì xách siêu đao
Tay trái một nắm su hào, sup lơ
Đầu thì tóc mọc lơ thơ
Vai đeo một khẩu A Rờ mười lăm (AR-15)
Mạng sườn giấu một dao găm
Bi đông, lựu đạn cùng nằm một dây
Chân trái xỏ chiếc dép đay
Chân phải đóng một chiếc giày ba-ta
Tự hào ngực áo phanh ra
Giữa ngực vẽ một con gà khỏa thân ...
Cái chỗ nằm giữa… 2 chân
Xăm 1 con cú ngố đần, trụi lông !

Saturday, September 08, 2007

Một ý kiến về cuộc chiến Việt Nam

(Nguồn :http://blog.360.yahoo.com/blog-PhhR6dw6cqN0Z_GhUaE6ny78?p=912)

Vince Phạm từ Hà Nội viết như sau: Tôi đọc BBC Vietnamese hàng ngày, và thường xuyên đọc cả những ý kiến độc giả. Thi thoảng, nếu có thời gian và cảm xúc, tôi cũng đóng góp ý kiến của mình.

Về quan điểm chính trị và lịch sử tôi nghĩ mình là một người cởi mở vì tiếp cận hàng ngày với những nguồn thông tin đa chiều về các vấn đề quốc tế và trong nước.

Với cuộc chiến tranh 1954-1975, do tôi sinh năm 1973 tại miền Bắc, nên có thể coi như không được chứng kiến gì. Gia đình bố hai bên bố mẹ tôi đều không mất mát gì về mặt nhân mạng trong cuộc chiến dù có những người đi bộ đội và vào chiến trường. Tôi viết bài này để thử đưa ra một số lý giải tại sao Việt nam Cộng hoà phải sụp đổ? Về chủ đề này, hàng trăm cuốn sách đã được viết. Hàng ngàn sự lý giải hay biện minh cho chiến thắng và thất bại đã được đưa ra.

Theo tôi, trong mọi cuộc chiến, luôn có ba yếu tố quan trọng nhất ảnh hưởng đến diễn biến và kết cục của nó. Đó là vũ khí (mọi chủng loại), con người (kỹ năng và tinh thần chiến đấu) và sự chỉ huy (vạch ra chiến lược, chiến thuật). Trong một vài dòng, tôi chắc chắn sẽ không nói được nhiều và vì vậy cũng không đảm bảo có được lập luận đầy đủ.

Tôi cũng sẽ không nói về hai yếu tố đầu (vũ khí và con người) mà chỉ muốn đưa ra một số nhận định về yếu tố thứ ba, sự chỉ huy hay sự lãnh đạo. Hy vọng nhận được sự phản hồi của những người quan tâm.

1. Lãnh tụ cộng sản đặt ra mục tiêu chiến đấu thuyết phục hơn: Những người Cộng sản Việt nam đã làm cho đa số nhân dân cả hai miền Nam Bắc hiểu, chia sẻ và ủng hộ mục tiêu chiến đấu của mình và quan trọng hơn là đã tạo được động lực để những người ủng hộ đường lối lãnh đạo của họ sẵn sàng xả thân. Nếu xét khẩu hiệu của lãnh đạo VNDCCH: "Đánh đuổi ngoại xâm, thống nhất Tổ quốc" và khẩu hiệu của lãnh đạo CNCH: "Chống Cộng sản, bảo vệ miền Nam khỏi sự xâm lăng của miền Bắc" thì người bình thường, bất luận quan điểm chính trị thế nào, cũng có thể thấy rằng lãnh đạo VNCH đã trao lá cờ chính nghĩa cho những người cộng sản.

Mục tiêu chiến đấu của VNDCCH và mặt trận GPMNVN cũng nhận được nhiều thiện cảm và ủng hộ của dân chúng trên khắp thế giới thậm chí ở cả nước Mỹ. Thử so sánh các vế thứ sau của hai khẩu hiệu với nhau. "Thống nhất Tổ quốc" so với "bảo vệ miền Nam khỏi sự xâm lăng của miền Bắc". Cùng là nòi giống người Việt, có chung lịch sử, ngôn ngữ, văn hiến lẽ nào lại có thể tồn tại hai tổ quốc miền Bắc và tổ quốc miền Nam? Trong lịch sử dựng nước và giữ nước lâu dài của người Việt, ai cũng thấy rằng các lực lượng ly khai, cát cứ luôn đóng bị coi như những lực lượng ngáng trở, phi nghĩa còn lực lượng nhất thống tổ quốc luôn được những lực lượng tiến bộ, chính nghĩa. Những người nhất thống thiên hạ như Đinh Tiên Hoàng, Quang Trung là anh hùng dân tộc, còn 12 sứ quân, chúa Trịnh chúa Nguyễn là những thế lực phong kiến hủ bại.

Còn nếu so sánh hai vế đầu với nhau kết quả còn rõ ràng hơn nữa. "Chống cộng sản" so với "đánh đuổi ngoại xâm". Cộng sản chỉ là một chủ thuyết, một khái niệm mới mẻ của thế kỷ XX trong khi giặc ngoại xâm lại là một kẻ địch rất thực và là một quốc nạn mà người dân Việt đã quen phải đối mặt. Người Mỹ từ bên kia địa cầu mang bom đạn tới bắn giết người Việt nam. Dù sứ mạng của họ có được tô vẽ như thế nào chăng nữa thì cũng sẽ làm cho đại đa số người dân Việt căm phẫn. Còn những người cộng sản Việt nam thì luôn là người Việt nam. Chống Cộng sản là chống lại những người cùng nòi giống.

Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh trong bài trả lời phỏng vấn đài BBC có nói rằng hầu như mỗi gia đình miền Nam cũng đều có thân nhân nằm ở hai phía của cuộc chiến. Vậy thì liệu khẩu hiệu "chống Cộng sản" liệu có làm cho người dân sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì nó? Tôi chợt nghĩ chuyện gì xảy ra nếu lãnh đạo VNDCCH thay vì nói rằng "đánh đuổi giặc Mỹ xâm lược" lại nói rằng "chúng ta chiến đấu để chống lại sự bành trướng của giai cấp tư sản"?

2. Vì lãnh tụ cộng sản có tiền sử là những người yêu nước: Lãnh tụ cộng sản những người từng ngồi tù dưới chế độ thuộc địa vì những đấu tranh cho độc lập của tổ quốc. Họ từng bôn ba hoạt động tại hải ngoại, từng giành chính quyền từ tay phát xít nhật và thành lập một nhà nước độc lập đầu tiên tại Đông Nam Á, từng sống trong rừng núi để lãnh đạo cuộc kháng chiến chống thực dân. Họ tiếp tục sống trong bưng biền lam chướng để lãnh đạo cách mạng. Họ hy sinh bản thân nhiều và khi nắm quyền thì sống một cuộc sống thanh đạm.

Còn lãnh tụ VNCH, họ không có tiền sử yêu nước chống ngoại xâm. Nhiều người trong số họ thậm chí còn từng là sĩ quan do Pháp đào tạo hay tệ hơn từng cầm súng trong quân đội thực dân. Họ sống vương giả với tiền lương lấy từ viện trợ Mỹ. Nhiều người trong số họ tham nhũng, buôn lậu, mua bán quyền lực và thực chất là chính khách sa lông. Theo các bạn thì người dân Việt nam vào những thập kỷ 60 và 70 với đại bộ phận là những người nông dân chân chất và ít học, sẽ có xu hướng tin và đi theo tập đoàn lãnh đạo nào hơn?

3. Lãnh tụ cộng sản đoàn kết, lãnh tụ VNCH chia rẽ: Cộng sản Việt nam là những người kỷ luật ghê gớm, thậm chí đến mức hà khắc. Họ cũng rất phục tùng tổ chức. Ngoài việc cùng chung lý tưởng, những người lãnh tụ cộng sản Việt nam trong cuộc chiến là một tập thể đã cùng nhau vào sinh, ra tử và tôi luyện trong đấu tranh. Sự đồng lòng của họ tạo nên một sức mạnh lãnh đạo tập thể, đoàn kết và thống nhất. Còn các lãnh tụ VNCH thì phe cánh và có bị chi phối bởi quyền lợi cá nhân hoặc phe nhóm. Họ đảo chính nhau luôn luôn và nhiều khi sẵn sàng vì tư lợi mà có những hành động ảnh hưởng đến đại cục của họ.

4. Lãnh đạo cộng sản có chiến lược và chiến thuật tốt hơn: Những người cộng sản thực sự có trong tay những vị tướng tài ba ở đẳng cấp thế giới. Họ thể hiện sự vượt trội về chiến lược và chiến thuật trên nhiều khía cạnh của cuộc chiến như công tác tình báo, công tác dân vận, chiến tranh du kích, phối hợp đấu tranh vũ trang và chính trị, phối hợp đấu tranh công khai và đấu tranh bí mật, phối hợp giữa chiến trường và bàn đàm phán, tiến quân thần tốc, nghi binh,... Quân đội VNCH có thể thắng ở một trận đơn lẻ chứ không thể thắng trong cả cuộc chiến.

Kính thưa các loại chống Cộng, chống Hồ!

Kính thưa các loại chống Cộng, chống Hồ!

(Nguồn : http://blog.360.yahoo.com/blog-PhhR6dw6cqN0Z_GhUaE6ny78?p=912)

Hơn 25 năm sống trên cõi đời này tôi đã từng có vinh dự tiếp kiến với một số kha khá các loại chống Cộng nhà chư vị, từ chống cộng bản năng đến chống cộng lôi kéo, từ chống cộng thô sơ đến chống cộng tân tiến, từ chống cộng đơn cấp đến chống cộng đa cấp. Hôm nay, nhân tiện rảnh rỗi, đi dạo lòng vòng bắt gặp các vị, tôi thấy ngạc nhiên hết sức. Không biết các vị có học phép “trường sinh bất lão” hay các vị là lão ngoan đồng thực thụ không mà sao thời thế đổi thay, xã hội phát triển, con người tiến bộ rồi mà các vị vẫn y như xưa, từ vóc dáng đến giọng điệu, bái phục, xin bái phục!!! Tôi không thường nam chinh bắc phạt cũng chả giỏi ném đá ném gạch như chư vị trên cõi thế giới ảo này nên hôm nay chỉ vui tay ghi lại vài khuôn vàng thước ngọc vừa khai quật được trong nhà chư vị cho anh em gần xa thưởng lãm.

  1. Tàn tích 1: các cụ ngày xưa cũng Đông du, tây du đi tìm đường cứu nước thì sao bây giờ chư vị không được “noi gương”? (Mở ngoặc): chư vị rất thích mang cụ Phan Bội Châu ra để vinh danh bản thân. (Đóng ngoặc)

Kính thưa quý vị, nếu xuyên tạc là nghề của quý vị thì hãy cứ nhè ĐCS mà trổ hết tài nghệ đi chứ xuyên tạc đến lịch sử, đến cụ Phan làm gì cho cụ không yên với đám con cháu có đầu mà thiếu cái chất màu xám này. Các vị nhắc đến Đông du à? Cho hỏi tí, thế Đông du có thành công không? Tại sao nó thất bại? Quý vị đi mà hỏi đứa trẻ học lớp 3 lớp 4 đi, nó sẽ trả lời vanh vách là vì cụ theo đường lối “đuổi hổ cửa trước rước beo cửa sau”. Chính cụ đã mơ mộng rằng Nhật sẽ giúp VN giành độc lập nên mới ra cơ sự này! Vậy đã thẩm thấu chưa? Hơn nữa, hành động của cụ hoàn toàn có thể thông cảm được vì nó diễn ra trong tình thế đất nước rơi vào tay giặc, mất chủ quyền và lúc đó cụ hoàn toàn không hiểu nhiều về Nhật, mà cụ thể là bọn cai trị ở Nhật. Mà ngay cả cụ có nhờ cậy ngoại bang thì cũng chỉ vì cụ muốn nước nhà độc lập, dân ta không bị ngoại bang đè đầu cưỡi cổ nữa. Còn ngày nay, chư vị đi cầu cạnh Mỹ khi nước nhà hoàn toàn độc lập và ai cũng rõ Mỹ là tên bóp nghẹt dân chủ khắp thế giới như thế nào thì có khác gì Lê Chiêu Thống xưa kia đâu. Còn nếu như chư vị ngưỡng mộ LCT thì tôi đây xin đầu hàng vô điều kiện.

Người ta đông du tây du để học hỏi cái hay, phát hiện cái dở để về áp dụng cho phù hợp với điều kiện thực tế của đất nước, và quan trọng là dựa vào chính thực lực của mình để cứu vớt chính mình còn chư vị thì hàng ngày van nài: đại ca đầu rồng ơi, đại ca mang dioxin sang phát quang giùm nước em với, mà dioxin lỗi thời rồi thì mang mấy cái bã dân chủ mà lòe đồng bào giúp em với! Ăn mày dân chủ rởm thế này mà còn rêu rao khắp thiên hạ thì các vị là cao thủ đấy!

2. Tàn tích 2: Hồ Chí Minh và ĐCS VN đã can tội mang thứ chủ nghĩa ngoại lai vào đất nước khiến đất nước biến thành một thứ tiền đồn đẫm máu chỉ vì bảo vệ một ý thức hệ

À, chư vị luôn miệng bảo CN Marx là chủ nghĩa ngoại lai vậy thì cái chủ nghĩa nào là “thuần Việt”? CN tư bản, CN đế quốc, hay CN phát xít? ? Đến chết cười. Cơ mà, cái chủ nghĩa ngoại lai ấy khi áp dụng vào VN nó đã khiến VN đánh đổ bọn Pháp, Nhật rồi đại ca Mỹ, giành độc lập lại cho dân tộc Việt Nam. Còn cái chủ nghĩa thuần Việt nào đó mà Diệm đã áp dụng đã phá hoại Hiệp định Geneve, không tiến hành tổng tuyển cử, lê máy chém khắp miền Nam và khiến cho đất nước bị chia cắt thành 2 miền suốt 20 năm, chưa kể là cái chủ nghĩa “thuần Việt” nổi tiếng nào đó đã khiến Diệm phải tuyên bố “Biên giới Hoa Kỳ kéo dài đến vĩ tuyến 17”. Ôi, chính nghĩa thay cho cái chủ nghĩa “thuần Việt” ấy!

Còn nữa, ai biến mình thành pháo đài, tiền đồn của giặc, là con rối trong tay thiên hạ, làm cho VN thành bãi chiến trường? Là chế độ VNDCCH hay là chế độ Diệm-Nhu? Ai nhận tiền của quân xâm lược để nuôi sống cả bộ máy chính quyền từ quan cho tới quân? Ai đưa 500.000 quân Mỹ và các cố vấn Mỹ vào Việt Nam? Ai khiến nhân dân Việt Nam phải hy sinh xương máu cho nền độc lập và thống nhất nước nhà?

Chán, đây là thời nào rồi mà còn lặp lại y như vẹt giọng điệu của thời tiền sử: CN ngoại lai với chả ngoại lai.

3. Tàn tích 3: Chư vị là dị ứng với cụm từ “ăn bơ thừa sữa cặn” lắm vì chư vị thấy cần phải “nhắc thêm [để chúng tôi] tránh làm mất lòng cấp trên, con các vị lãnh đạo hiện nay (từ thủ tướng cho đến tất cả các bộ trưởng, thứ trưởng, lãnh đạo tỉnh, thành) đều đang đi “ăn bơ thừa sữa cặn” tại chính sào huyệt của chủ nghĩa đế quốc đấy. Một số thì được “địch” nuôi 100%, một số thì được “ta” và “địch” cùng nuôi.”

Chậc, kể ra tôi cũng là người kiên nhẫn khi cố tiêu hóa hết những luận điệu này mà không bị ngộ độc. Dù sao cũng cám ơn các vị đã nhắc nhở nhưng mà dzầy: Tôi đây chả ăn lương đô la của ai nên chả có cấp trên nào phải sợ cả. Còn luận điệu rằng con cái của các vị lãnh đạo đi du học nước ngoài tôi nghe nhàm rồi, cứ tưởng là sẽ chẳng còn ai nếu có đủ cả đầu lẫn óc có thể nhắc tới nữa chứ, ai dè… Này nhé, CNTB là thành tựu của cả nhân loại trong cả một thời kỳ lịch sử đi từ chế độ phong kiến lên, nó có ưu điểm riêng của nó mà ưu điểm lớn nhất của CN TB chính là cách thức quản lý, công cụ lao động tiên tiến có sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật. Do vậy, đi học tập những ưu điểm đó của nó có gì xấu? Tại sao ngày xưa khi cần đánh đuổi Pháp Hồ Chí Minh lại sang tận Pháp? Cơ mà, nói những điều này với chư vị xem ra phí lời vì đầu óc luôn thói “phủ định sạch trơn”, nhìn cái gì cũng phiến diện thì làm sao hiểu được những điều này?

Ngoài ra, chư vị hiểu gì cụm từ “ăn bơ thừa sữa cặn”? Những người nào mới là kẻ “ăn bơ thừa sữa cặn”? Chắc chắn không phải là các du học sinh VN sang trời tây học hỏi kiến thức để làm lợi cho chính bản thân, gia đình và đất nước rồi. Vậy thì chỉ còn lại những kẻ ngày ngày nhận đô la “tài trợ” cho hoạt động “tìm kiếm dân chủ” của mình thôi. Đó mới chính là kẻ “ăn bơ thừa sữa cặn”.
4. Tàn tích 4: bộ máy tuyên truyền của NN VN là 1 chiều, là ru ngủ, là áp đặt bưng bít người dân, không được khách quan, chói lòa dân chủ như Thông tấn xã Little Sài Gòn và anh hai Mỹ

Này thì “đài ta” nó “nhồi sọ, áp đặt, bưng bít” nhưng mấy cái web, forum, blog của chư vị thì sao nhỉ? Rặt toàn những từ ngữ hận thù quá khứ hay các thông tin bôi xấu NN VN và Hồ Chí Minh, các vị thì hễ mở miệng ra là lặp lại không sai một từ những luận điệu, hoặc là cổ lổ sĩ từ thuở thập niên 50-60, hoặc là những kiểu bôi nhọ như của “lý luận gia” Minh Võ mà Trần Chung Ngọc đã lột mặt nạ hắn từ lâu, hoặc là cái máy tuyên truyền dân chủ cực tốt của đại ca Mỹ. Thì ra cái “thông tin đa chiều” của chư vị là thế à? Hơi đơn điệu nhỉ. Chậc, hay là muốn “ý kiến đa chiều” như Mỹ thì mới thỏa lòng thỏa dạ? Vậy thì về mà tìm hiểu lại cái bộ máy tuyên truyền của Mỹ đi, đọc Noam Chomsky, chẳng hạn: “Bất kỳ ai từng chứng kiến một cuộc bầu cử ở Mỹ đều thấy rằng nó có cùng một cách thức như quảng cáo kem đánh răng”. Bush tuyên truyền đại loại như Iraq có vũ khí hủy diệt hàng loạt, đại loại nước Mỹ thân yêu mạnh như con voi đang bị Iraq khốn nạn yếu như con chuột đe dọa an ninh, đại loại nếu như Mỹ đánh Iraq thì sẽ nhanh chóng loại bỏ được nạn khủng bố, v.v… Chiến lược tuyên truyền này làm dân chúng Mỹ tin muốn sái cả cổ.

Thêm nữa, hễ bất kỳ ai lên tiếng phản bác các vị thì các vị bảo là bị ĐCS VN “nhồi sọ”. Tại sao các vị, thay vì bỏ công bới móc xem cái sọ của người ta mà không rảnh rỗi tự nhìn lại cái sọ của mình, xem nó bị nhồi nhét những gì từ cái miệng rêu rao dân chủ, nhân quyền của đại ca Mỹ, khiến các vị hình thành một phản xạ không điều kiện là cứ mở miệng ra là biến thành cái loa rè của TTX Little Sài Gòn, BBC hay Nhà Trắng thế!
5. Tàn tích 5: Cần lên án và đả phá Hồ Chí Minh vì ông ta… có người yêu, có vợ, có con

Đến đau bụng vì cười. Chưa nói gì đến tính chính xác của một rổ thông tin thật ít giả nhiều mà các vị tung hê, hãy hỏi một người bình thường nhất đi: một người có người yêu, có vợ, có con là một cái tội à? Hay là các vị bắt bẻ: sao có vợ có con mà không nói cho các vị biết? Cho các vị biết để các vị gửi tiền mừng chắc. Ô hay, đó là chuyện đời tư của người ta, người ta thích thì nói, không thích thì thôi, sao các vị tò mò thế? Xấu lắm đấy, bỏ nhá!

Nói những điều này với các vị cứ thấy nó vô duyên làm sao ấy, vì cái này ai mà chẳng hiểu, thế mà các vị cứ bắt mình cứ phải nói đi nói lại mãi thôi. Túm lại, điều cuối cùng mà những người có đầu óc bình thường nhất như chúng tôi đây muốn nói với các vị là: hãy thôi cái trò bới móc đời tư hòng hạ bệ một con người mà sự vĩ đại và công lao của Người đã được cả thế giới công nhận, dù bạn hay thù, và được cả một dân tộc xem như vị Cha già dân tộc. Chúng tôi không quan tâm Người có bao nhiêu vợ, bấy nhiêu con, chúng tôi chỉ quan tâm Người đã làm gì cho đất nước này, dân tộc này mà thôi.

Bài nói chuyện của tôi đến đây là hết, nếu tôi có lỡ xúc phạm đến các vị thì tôi xin vui lòng gặp lại quý vị lần sau!

Monday, August 20, 2007

Olympic 2008

VTV phát sóng trực tiếp 14 trận vòng loại Olympic

Đài truyền hình VN đã mua được bản quyền phát sóng trực tiếp 14 trận đấu vòng loại thứ 3 Olympic Bắc Kinh 2008, trong đó có 10/12 trận của bảng C (bảng đấu có VN) và 4 trận đấu hay khác của bảng A và B. Lịch cụ thể như sau:

Ngày 22.8: Nhật Bản - Việt Nam (18 giờ 30, VTV 2), Iraq - Úc (23 giờ, bảng A, VTV 3). Ngày 8.9: Việt Nam - Qatar (20 giờ, VTV 3). Ngày 9.9: Ả Rập Xê Út - Nhật Bản (0 giờ 30, VTV 3). Ngày 12.9: Nhật Bản -Qatar (17 giờ 20, VTV 2), Việt Nam - Ả Rập Xê Út (20 giờ, VTV 2). Ngày 17.10: CHDCND Triều Tiên - Iraq (14 giờ, bảng A, VTV 3). Ngày 18.10: Ả Rập Xê Út - Việt Nam (0 giờ, VTV 3). Ngày 17.11: Uzbekistan - Hàn Quốc (16 giờ, bảng B, VTV 3), Việt Nam - Nhật Bản (18 giờ, VTV 2), Ả Rập Xê Út - Qatar (23 giờ 45, VTV 3). Ngày 21.11: CHDCND Triều Tiên - Úc (13 giờ, bảng A, VTV 3), Nhật Bản- Ả Rập Xê Út (17 giờ 20, VTV 2), Qatar - Việt Nam (23 giờ, VTV 3).
T.K

Thursday, August 16, 2007

Thơ ...

Ước mơ của người Thanh Hoá
Lá rau má to bằng lá sen

Ước mơ của người Thái Nguyên

Búp chè xanh to bằng bắp chuối

Ước mơ của người Hà Nội

Giờ cao điểm không bị tắc đường

Ước mơ của người Hải Dương

Bánh đậu xanh to bằng cục gạch

Ước mơ của người xứ Huế

Nước sông Hương trở thành nước hoa

Ước mơ của người Khánh Hoà

Quả nho to bằng quả bóng

Ước mơ của người Ninh Thuận

Con cá cơm bằng con cá trắm

Ước mơ của người Nghệ An

Nhà của Choa ở gần lăng Bác

Wednesday, August 15, 2007

Thanh Hóa vs Sông Lam Nghệ An

Mùa Đông;130460 viết:

Hôm qua, sau khi xem xong bộ phim hành động võ thuật của VTV2, iêm xin mẹ 27k phóng xe ra sân VD tỉnh Thanh Hóa nhà minh chứng kiến trận so tài đẹp mắt của đội chủ nhà Halida Thanh Hóa và Dầu khí Sông Lam Nghệ An.

Ra muộn nên đành mua vé khu vực B3, vào sân đông quá xin thằng cơ động nhảy sang B4 ngồi. Vừa đặt đít thì thấy bên cạnh tiếng chọ chẹ cất lên. Trong bụng nghĩ thầm: đis mẹ, lại ngồi phần dân Nghệ An rồi. Ngẩng đầu lên thấy hai cán cờ SLNA màu vàng đang tung bay, xa xa cách hai cánh tay người một bộ trống, một bộ chiêng cùng một chiếc kèn trompat...

Hiệp một diễn ra với không khí giao hữu ( em nói là trên khán đài thôi, chứ dưới sân không quan tâm lắm. Sang hiệp hai sau sự cố thủ môn Thanh Hóa bị gãy chân phải dùng xe 115, không khí trên sân nóng lên rất nhiều với làn sóng phản đối của các cổ động viên xứ Thanh, lúc này em không còn can đảm ngồi cùng các bạn 37 thân yêu mà nhảy tót sang B3 ngồi với các anh chị em 36 nhà mình.

Cuối cùng cái gì đến cũng phải đến và cái nó đến ở đây là tiếng còi chấm dứt trận đấu sau 8 phút bù giờ ). Cổ động viên Thanh Hóa cương quyết không về ở lại đòi làm thịt trọng tài Hiền. Em nghe đến làm thịt là thích thế là cũng adua ở lại. Sau một hồi thì bọn cổ động viên trong đó có em nhất trí làm thịt thêm thằng thủ môn Đức Anh của xứ Nghệ. Lúc này trên 2 khán đài đã xuất hiên 2 đống lửa do cổ động viên đốt ( chúng em định làm món thịt nướng)

Sau gần một tiếng cầm cự trên sân, đội CSCD khóa khán đài B cho đội SLNA đi đường khán đài A ra đường ( đến bây giờ em vẫn chưa hiểu được nguyên nhân của hành động dại dột này)... Đội cầu thủ SLNA đi chưa hết đường hầm A thì các bác CSCD nhà mình mở cửa khu B cho cổ động viên ùa ra. Lúc này em các bác với vai trò tiên phong dẫn hơn 100 quân vòng ra cổng thể dục thể thao ào về khu khán đài A. Trên đường đi anh em không quên trang bị cho mình gạch, đá, gậy gộc.... Noi gương bác Hồ vĩ đại ngày xưa: ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm, ai có gậy gộc thì cầm đá gạch. Lúc ấy có một số CDV lại mượn súng, dùi cui của các anh Cơ động nhưng phần vì sợ, phần vì tiếc của mà các anh ấy không cho mượn.

Chúng em hơn 100 CDV ùa đến nơi thì hội tụ với các bạn cùng chí hướng ở bên khu A tràn xuống, hai bên nháo nhác tìm đồng chí Lê Đức Anh, Nguyên ủy viên bộ chính trị thủ môn đội SLNA. Lúc này do tình hình cấp bách, đồng chí này đã thay chiếc áo tím bắt mắt bằng chiếc áo đen truyền thống. Ấy vậy mà do tinh ý, một CDV của chúng ta vẫn nhận ra và phang ngay một chiếc cối vào đầu. Phát súng đầu tiên đã nổ, lịch sử CDV đã sang trang. Chiếc cối này đã mở ra một trang mới đầy màu sắc cho Cổ động viên Holygan của bóng đá Việt Nam.

Các cầu thủ SLNA đáp trả, do lợi thế về thể hình nên cũng có một vài CDV của chúng ta nằm xuống, nhưng với tinh thần nằm xuống thì lớp sau lại đứng lên... Lúc này em ở top 2 la to: Các anh các chú ơi, nó dám đánh dân Thanh Hóa nhà mình! Tiếng hô như tiếng sét đánh trúng vào tim của mọi người. Tất cả dân quân Thanh Hóa ào vào, mũ cối, gạch đá tới tập... Các chú Cơ động đáng yêu đứng quanh đó cũng cười. Một cái cười rất xứ Thanh.:-j

Các cầu thủ khác của Nghệ An cả tây cả ta lường trước được khả năng nếu tiếp tục chống trả nên 100 phần trăm buông súng. Riêng đồng chí Đức Anh tuy đã súng đã buông nhưng dân mình không buông nên tiếp tục chịu đòn. Con dun nắm mãi cũng mềm. Sau 5 phút chịu đoàn thì Đức Anh bắt đầu tăng tốc chạy băng qua trường Quang Trung chạy tiếp ra hướng quán chè Bô bô cha cha mà iem cùng các 9x hay ăn. :-j

Lúc này lại tiếp tục với cương vị tiên phong. Với thành tích 100m 12 giây, iêm dẫn đầu đoàn lùa được 300 mét đầu. Cho tới khi vòng vào khu vực nhà đồng chí Phan Văn Tiến thì Đức Anh được một tấm lòng vàng người Thanh Hóa lai đi trốn vào nhà dân.

hết cuộc vui, em vòng về khu khán đài A thì được tin toàn bộ cầu thủ SL đã di chuyển về Khách sạn. Phần vì muộn ( lúc này đã 6h30) phần vì mệt. Em cũng lấy xe về nhà xem tiếp trận Arsenal cũng trên kênh VTC2 đài truyền hình kỹ thuật số!

Trên đường truy đuổi rất cảm ơn Em Ron Ron Ngọc Anh đã cổ vũ. Chân thành cảm ơn em Faby đã tận tình tiếp nước...

Kết lại là Thanh Hóa thua cũng chẳng ảnh hưởng X gì đến mình, đến hòa bình thế giới nhưng lại ảnh hưởng đến tình hình đội bạn. Em mong sao Thanh Hóa đá đâu thắng đó để không còn hình ảnh Đức Anh một mình chạy vòng quanh TP như thế này nữa. Các bác không đi xem trực tiếp, không hiểu được cái không khí của CDV đâu. Bực thì ít ( nói thật ra là DEO có) mà vui thì nhiều. Suy cho cùng thì đi xem bóng đá cũng chỉ là giải trí. Bỏ ra 25k vừa được xem bóng đá vừa được xem đánh nhau thì quá là lãi! :9:

Monday, July 30, 2007

30 tuổi vs 3 tuổi !

Cái này chôm từ Blog của bạn này : http://blog.360.yahoo.com/blog-2xZ0q5A_c68UObGyE43yWQ--?cq=1&l=31&u=35&mx=96&lmt=5

3 tuổi vs 30 tuổi - cuộc chiến dài bất tận

1.

- Sao đang ăn lại di cái bánh mì xuống đất thế kia hả Tin?

- Pim pim, Tin lái ô tô

- Mẹ hỏi Tin nhớ, đây là cái bánh mì hay cái ô tô???

- Cái ô tô!!!

- Đây là cái bánh mì, không phải cái ô tô!

- Ô tô!!!!!

- Di cái bánh mì xuống đất thế là bẩn nhớ, nghịch bẩn thế là hư hay ngoan?

- Ngoan!!!

- Nghịch bẩn là hư, hư thì bị mắng, thì mẹ không yêu đâu!

- Mẹ không mắng, mẹ yêu!!!!!

- Tin ngoan thì mẹ yêu, thế nghịch bẩn thế là ngoan hay hư?

- Là ngoan!!!!

Đôi co thế này chắc đến Tết Trùng Dương. Mẹ cú quá mẹ lấy cái que phát cho một roi vào mông. Tin tồ khóc tru tréo một tí xong mặt lì ra ngay. Mẹ hỏi, mẹ đánh có đau không, Tin tồ vẫn mắt mũi tèm lem nhưng vênh mặt, KHÔNG!!!

2.

Lúc sau Tin tồ tìm được một đoạn ống nước của bà ngoại, vác đi khắp nhà, vừa đi vừa lầm bầm: "Tin tìm xem ai hư, Tin đánh cho một roi nhớ." Mẹ bảo bỏ xuống không bỏ, còn cố tình đem vào phòng em bé huơ huơ lên. Mẹ quát mãi không nghe, mẹ cú quá giật cái ống nước vứt xuống đất đá binh một phát bay vào góc nhà. Tin tồ sợ mặt tái mét, miệng mếu xệch nhưng cố không khóc, lì mặt ra ngay xong lớn tiếng hỏi mẹ:

- Tin hỏi mẹ nhớ, đây là cái ống nước hay là quả bóng?
Tiếp theo :

1. Tin với mẹ đi ngủ trước, bố còn đang làm việc, ngồi dựa vào 3 cái gối. Tin ra lệnh dõng dạc: "Bố trả cho mẹ cái gối đi để mẹ nằm ngủ!" Mẹ cảm động sụt sùi tưởng con nó biết quan tâm. Bố sững sờ ngạc nhiên vội vàng trả ngay cái gối. Tin đưa gối cho mẹ rồi ra lệnh tiếp: "Mẹ nằm gối đi, đừng gối lên Mèo béo của Tin không Mèo béo đau đấy!"

==> Hậu quả của việc giáo dục con biết thương yêu động vật, kể cả động vật nhồi bông.

2. Nghỉ lễ, trưa Tin không chịu ngủ. Mẹ dỗ mãi không được tức quá rút điện thoại ra. "Alô, trường Chip Chip đấy ạ, cô giáo H. đấy ạ, cô ơi Tin tồ nó không chịu ngủ, thế cho nó đến trường cô dỗ ngủ với các bạn nhớ, vầng vầng, cảm ơn cô." Xong dập máy bảo Tin ngồi dậy thay quần áo. Tin khóc mếu đồng ý Tin đi ngủ ngay Tin không đi học đâu mẹ đừng bắt Tin thay quần áo. Nằm thêm 15 phút vẫn không chịu ngủ. Tin ngồi dậy chộp lấy điện thoại của mẹ, "alô trường Chip Chip đấy ạ, cô giáo H. đấy ạ, cô ơi Tin tồ nó không chịu ngủ...." (tua lại nguyên si không sót chữ nào", xong cười hề hề. Mẹ tức quá dậy bắt Tin thay quần áo thật. Đến đoạn này mới sợ, khóc om sòm rồi chịu nằm yên.

==> Chiêu này cũng như kiểu đi tán gái, chỉ dùng được 1 lần.

3. 10h tối Tin ngồi chơi ô tô. Mẹ gọi gần chục lần bảo đứng lên đi rửa mặt mũi tay chân, Tin lờ tịt coi như không nghe thấy gì. Mẹ cáu mẹ lôi vào toilet mắng cho một trận, Tin sợ Tin khóc lu loa. Mẹ hỏi thế sao mẹ gọi Tin không chịu nghe ngay, mẹ gọi Tin có nghe thấy gì không? Tin dụi mắt ngây thơ: Khôngggg.... Mẹ hỏi lại: Mẹ đứng ngay cừa phòng gọi Tin đứng dậy Tin có nghe thấy không??? Tin vẫn ngây thơ dụi mắt: Khônggggggggg.... Mẹ bảo: Thế tai Tin làm sao rồi, mai mẹ đưa Tin đi BS khám tai. Tin đưa 2 tay lên bịt tai khóc tru tréo: Tin không đi BS đâu!!!!! Mẹ hỏi lại: Thế mẹ gọi Tin có nghe thấy không? "Có, có!!!"

==> Chiêu này cũng chỉ dùng được 1 lần. Lần sau nó sẽ thản nhiên bảo: Vâng, mai mẹ cho Tin đi BS đi.

4. Ngày nghỉ, 10 rưỡi Tin còn chơi không chịu đi ngủ, lại bị mắng. Thông thường bị mắng xong bao giờ cũng đến bài vừa cười nịnh mẹ vừa bảo: "Tin ngoan rồi, Tin nghe lời rồi, mẹ yêuuuuu" Mẹ sẽ trả lời, "Ừ Tin ngoan thì mẹ yêu", rồi Tin cười ruồi, yên tâm thế là xong một trận chiến. Lần này Tin bướng quá, mẹ nhất quyết dỗi, mắng xong không dỗ Tin ngủ nữa, chỉ nằm bên cạnh. Tin nịnh mấy lần "mẹ yêu!!!" mẹ vẫn đường vào tim mẹ ôi băng giá kiên quyết làm mặt lạnh không cười không mẹ yêu không thơm Tin gì hết. Cứ tưởng một lúc buồn ngủ sẽ ngủ mất, hóa ra Tin trằn trọc từ 10 rưỡi đến tận 12h, buồn ngủ ngáp sái quai hàm rồi nhưng vẫn lăn qua lăn lại thỉnh thoảng quay sang nhìn trộm mẹ lúc đấy còn đang ngáp to hơn. 12h hơn mẹ buồn ngủ không chịu được nữa đành quay sang "Tin ngoan mẹ yêu", Tin thở phào cười ruồi một phát rồi ngủ luôn không đôi hồi gì hết.

==> Giống hệt bố mẹ, có chuyện gì nhất định phải giải quyết sòng phẳng xong mới yên tâm đi ngủ.

Lại nữa :

Bố Tin mua cho Tin một bộ đồ chơi ô tô tải chở than trên đường ray. Thấy ghi là cho trẻ từ 3 tuổi trở lên, nhưng "trẻ" 30 tuổi là mẹ Tin và thậm chí "trẻ" 60 tuổi là ông ngoại Tin cũng hì hục tháo tháo lắp lắp rồi ngồi đần ra xem nó chạy. Thật ra thì đấy là một thứ đồ chơi khá là ưu việt, chế tạo cực chính xác (ông Tàu chuyên làm hàng nhái xem ra bó tay vì chỉ cần lệch một tí là nó không chạy), chỉ cần 1 cục pin tiểu là nó chạy vè vè cả ngày, hết xúc than lại đổ than, vòng qua vòng lại. Ngồi xem nó chạy và nghĩ xem tại sao nó chạy được như thế là một việc khá thú vị.

Nhưng chính vấn đề là ở chỗ "ngồi xem" ấy. Một đứa trẻ 3 tuổi không khi nào thích "ngồi xem" cả, bà con công nhận không? Vì khi đã lắp lên rồi thì chả phải đụng đến nó, đúng hơn là không ĐƯỢC đụng đến nó, để yên cho nó tự chạy. Chỉ có thể can thiệp rất rất ít bằng cách bấm mấy cái nút cho nó chạy thêm 1, 2 chặng trong cả quy trình, mà việc này cũng khá là đơn điệu.

Thế là ra vấn đề. Tin tồ lúc mới đầu đã vồ lấy cái xe tải con mang ra ngoài chơi, sau khi mẹ nịnh nọt hăm doạ mãi mới chịu ngồi yên xem nó chạy. Xem được 2 vòng thì cậu lấy cái ô tô khác chặn ngang đường ray, thế là xe tải với than lăn lông lốc ra ngoài, phá tan nát cả quy trình ưu việt của món đồ chơi hiện đại. Ngồi thêm một lúc nữa thì cậu bê cả xe tải lẫn xe xúc ra ngoài, xếp lên trên hộp xốp và tự cho nó chạy, mỗi lần chạy một kiểu, lần nào cũng lao đầu xuống đất, xe đi một đằng than đi một nẻo. Rõ ràng là vui hơn, đúng không?

Thêm một lúc nữa thì Tin bẻ ngoéo 2 thanh đường ray ra, phát cho cụ một thanh, bảo "cụ alô đi, giả vờ đây là cái điện thoại". Mẹ đòi thế nào Tin cũng không trả lại. Hai mẹ con đôi co cãi cọ hết buổi tối, mẹ cuối cùng vẫn không thuyết phục được Tin xếp lại bộ đồ chơi theo đúng "quy trình", đành chịu thua. Có lẽ đành để cho nó tự "giả vờ đây là...." thì thú vị hơn nhiều là chỉ ngồi nhìn những thứ đồ chơi "hoàn hảo đến mức người ta chỉ việc ngồi nhìn và không phải tưởng tượng thêm gì cả" ((C)Momo). Hoặc là cất đi để thêm vài năm nữa, đến khi nó lớn thêm một chút xem sao. Nhưng xem chừng với bản tính phá phách di truyền của mẹ thì không mong chờ nó có thể chơi cái gì theo công thức được

Friday, June 15, 2007

Blog 5xu - Mười năm Netnam 6

Phần 6

Hồi mới chơi với netnam2. Có lần đang ở cty (hồi đó ngủ ngay tầng trên cùng của cty) thì thấy bảo vệ bảo có bạn tới tìm. Xuống thấy Chautuan đi xe 67 đứng chờ với một cái túi to. Mở túi ra đưa cho tôi một đống bao cao su, bảo: em phát cho cơ quan. Hóa ra hôm đó là 1.12, ngày thế giới chống HIV-AID. Tôi ôm vốc bao cao su xuống kho cho anh em, rồi quay chở ra, leo lên sau xe 67, đi phát bao cao su cùng Chautuan. Hai anh em chạy vòng vòng đường Lê Duẩn và Mạc Đĩnh Chi. Vừa đi vừa nhìn gái điếm đứng đường. Thi thoảng có người chào Chautuan thì dừng lại đưa bao cao su cho họ. Đấy là các chị ở hội đồng đẳng (những người làm nghề mãi dâm hoặc nghiện hút, nay tham gia phong trào tuyên truyền chống HIV.

Chautuan có bộ râu quai nón cực đẹp, mũi thẳng, mắt sáng, giống Bin Laden y chang. Anh cũng rất ghét đế quốc Mỹ. Và rất thương chị em làm nghề mãi dâm. Anh có nghề tay trái là quay phim chụp ảnh. Bên công an đi bắt ma túy hay mãi dâm, hay nhờ anh đi cùng để quay phim. Vì thế mà bị đánh vỡ đầu mấy lần vì tụi kia nhớ mặt (do có râu). Sau này đi quay ma túy, anh toàn phải cạo nhẵn. Chautuan là người ngay thẳng và trong sáng hiếm có. Một người cách mạng điển hình. Anh có thể nói tiếng bắc như người Hanoi và nói tiếng nam như người SG. Đúng là một nhà cách mạng. Mỗi tội không có tiền. Do ngồi ở Hồ con rùa suốt ngày nên quen hết tụi đánh giầy ở đấy. Chautuan toàn đi dép nhưng bọn đánh giầy khóai nhất vì có râu quai nón và hay cho chúng nó tiền.

Cái hồi Mỹ lấy lại tòa nhà sứ quán. Đang đập đi để xây lại thì tự nhiên tôi nghĩ ra là nếu đập đi thì mình không còn cơ hội thấy nó nữa. Liền gọi ngay Chautuan. Anh phi xe 67 qua đón tôi rồi ra đó chụp ảnh.

Trong nhóm đầu trò của netnam2, anh Chautuan luôn là thành viên tích cực nhất. Hình ảnh điển hình hồi đó khi bàn chương trình gì là 5xu bé nhất nhưng to mồm nhất, chửi Amin om xòm. Amin to đùng, mặt đau khổ, cứ giải thích: cái này Xu chưa hiểu. Còn Chautuan chắp tay sau đít đi đi lại lại, mồm lầm bầm: đang cãi nhau cái gì nữa không biết.

Bây giờ anh Chautuan bỏ sở y tế thành phố, đi làm cho doanh nghiệp. Thu nhập có khá hơn chút chút. Đổi được xe 67 thành xe dream. Mọi người bây giờ gọi anh là ông Râu nhiều hơn là Chautuan.

Chautuan quý tôi nhất netnam2 và thương Cua Đinh nhất. Cua Đinh thuộc lọai gái xinh của netnam2. Thế mà sau này đang làm cho EuropContinental gì đó, lương lậu cũng được. Lại đùng đùng bỏ đi Mỹ. Sau này có lần tôi liên lạc được thì chị đang làm nghề sửa máy điện thoại motorola. Tính Cua khá vui, mỗi lần tôi có bài hay trên forum là y như rằng Cua gọi và bảo: hay quá Xu ơi, để Cua mời Xu đi ăn nhé. Thế là hai chị em đi ăn.

Về sau netnam2 có thêm nhiều gái trẻ hơn. Ví như chị em Ukon. Hai đứa này nghịch dã man. Xuống bể bơi là chúng nó mò từng anh một lôi ra vặt lông chân. Sau Ukon lấy chồng sớm. Bây giờ em là chủ của cái shop Madarina chuyên về giày ở đường Lê Thánh Tôn. Năm ngoái có mở thêm chi nhánh ở Phố Huế, Hà nội. Chị em Ukon thân với Mav. Mà nói chung bất cứ member gái nào xuất hiện thì bắt đầu cũng thân với Mav. Mav có tài vẽ và làm quen gái. Nhưng không có tài dứt điểm. Nên bây giờ vẫn ế xưng ế xỉa. Mav nhà khá giả, ở một mình, các em đến chơi ngồi với Mav cả tối, thế mà cuối cùng toàn đi về sớm. Lão này càng ngày càng lười. Được cái chăm nghĩ ra cái mới nên sau gần 10 năm ngồi online ở nhà, nay đã đi làm Creative Director cho cty quảng cáo DAS ở SG. Lương nghe nói đủ để lão phục vụ 2 hobbies chính của đời lão là sách đồ họa và bia. Hồi đó ấn tượng nhất là em Sweet, một em sexy dã man, các bạn của em ấy cũng sexy dã man, bảo Mav là hỏng máy tính nhờ Mav đến sửa. Mav sợ không dám đến 1 mình, rủ Xu đi cùng. Đến nơi Mav thì sửa máy, Xu thì chui vào giường em kia nằm nghe nhạc, em ấy chui vào cùng. Sao mình hồi đó ngu ngơ thế ko biết. Bây giờ nghĩ lại thấy tiếc vật. Cách đây mấy tháng bhanh gọi đt nhưng người nói chuỵên lại là Sweet. Em này năm 1998 đi lấy chồng ở Mỹ, mất tích luôn, bất ngờ xuất hiện và gọi đt, làm mình nghĩ mãi ko nhận ra là ai. Nói chung các bạn gái netnam2 lấy chồng đi Mỹ nhiều quá, không thể nhớ xuể.

Mav trông thế còn khá hơn Uzi. Thằng này lười không để đâu cho hết. Đến tán gái nó cũng lười. Nên bây giờ đồng dạng với Mav. Thằng này không bao giờ thích đi quán xá đẹp. Đi thì phải kèm nó nó mới chịu vào. Đi discotheque thì bao giờ cũng chối đây đẩy. Thế mà có lần lên Blue, cậu lại là thằng ra sàn quậy hăng nhất. Bây giờ thì bớt lười rồi, quần áo ăn uống vào quy chuẩn hơn đựoc 1 tý. Cũng nói gương Mav đi làm ăn lương. Bây giờ nhìn nó không ai nghĩ chính là thần đồng NTV ngày xưa chưa đến 10 tuổi mà đã viết lời cho truyện tranh Phong Thần bán chạy như tôm tươi. Tinh hoa thằng này phát tiết khí hơi sớm nên tầm này chỉ bấm keyboard chơi game là hết vị.

Có một nhóm hai anh nữa, chỉ tham gia netnam2 thời kỳ đầu và nhanh chóng biến mất. Một là anhphung, nghe nói là anh ruột của guitarist Phùng Tuấn Vũ. Anh này có một cty bán máy tính ở gần Hồ Con Rùa. Anh kia là bạn của anhphung, tên account là Vupiano, ở ngoài đời thấy mọi người gọi là Vũ Jazz. Hình như anh là tay chơi piano nhạc jazz có hạng ở SG hồi đó. Anhphung có làm một bữa tiệc nhỏ nhưng thịnh sọan ở nhà hàng Gió Bắc, có vupiano, namn và tôi. Hôm đấy anhphung xỉn, cứ rơm rớm nước mắt và nói: em ạ, anh là người yêu nước. Anh vupiano thì đúng là nghệ sỹ dân chơi, toàn nói chuyện bậy, rồi đột nhiên kể về cái nghèo của miền Tây, quê của bồ anh: đêm tao nằm ngủ, vắt cái quần có cái bóp để 2 triệu ở đầu giường, sáng dậy chỉ mong bị mất tiền mà tiền vẫn còn nguyên. Sau anh vupiano đi Mỹ. Trước khi đi có làm một bữa bia mời bạn bè, riêng bạn netnam2, anh mời namn và tôi.

Một người nữa nay đã mất tích hẳn là Sandro. Anh này là người Ý, lúc trẻ đá cho AS Roma (đội B). Sau bị gãy chân, qua LA làm nhà hàng Ý hơn 10 năm. Thành tích nổi bật là đã từng được Michael Douglas mời tới nhà để nấu tiệc. Anh cũng chơi hết với nhóm vũ công nam của Tina Turner. Điều này khiến anh bị nghi là dân gay. Anh là chủ một nhà hàng Ý rất nổi hồi đó ở SG tên là Sandro Ristaurante (hình như viết thế). Nhà hàng này mắc tiền dã man. Tuy nhiên đến ăn không phải trả tiền. Ăn xong anh Phil cám ơn Sandro rồi đặt một tờ 10 ngàn lên mặt bàn một cách hết sức phong nhã. Động tác này tôi cố luyện mà không ăn thua. Mỗi lần netnam2 tụ tập ở cafe xem đội tuyển VN đá thì Sandro luôn gửi Pizza cỡ to đến. Lý do Sandro không đến xem thì rõ rồi, dân AS Roma cơ mà. Có lần đi với namn lên Apocalyse. Sandro đang hoành tráng ở đấy, anh em được bố trí ngay một bàn. Lúc đi về gọi tính tiền, thấy Sandro khoát tay một phát là bồi té mất. Về sau bố Sandro mất, anh về Roma ở với mẹ hơn 1 năm. Lúc quay lại SG béo ú. Sau đó anh qua Tokyo mở nhà hàng. Từ đó biệt tích.

Blog 5xu - Mười năm Netnam 5

Phần 5

Do có thời gian rảnh nên bọn tôi hay nghĩ ra các họat động tập thể. Đầu tiên là offline ăn uống hát karaoke. Sau thì đi dã ngoại. Hai chuyến đi đáng nhớ là đi thác số 4 và cái biển gì ấy. Đi thác số 4 có đọan đi bộ đến tận biên giới campuchia, có cả bộ đội biên phòng đi cùng. Bây giờ vẫn còn ảnh chụp ngồi cùng con hongnc (tức Hồng Nam Cực mà anh em gọi là Hồng Nắng Cực hoặc Hồng Bắc Cực) ở bờ sông biên giới. Còn đi cái biển kia thì con Hongnc nó dạy cả đoàn nhảy cái qué gì ấy rất dâm tục.

Con hongnc này rất nhắng. Nó ở SG thất nghiệp mấy tháng. Tôi với nó chán chả có việc gì bèn đăng ký lớp đi học tiếng Pháp ở IDECAF. Buổi chiều tôi qua chở nó đi. Trước học thì phải ăn. Hết tiền nên chỉ ăn phở. Ăn xong con hongnc còn bảo tao không cho mày dùng khăn lạnh, lấy cái gì mà lau mồm, không dùng khăn (vì hai đứa hết sạch tiền). Nó đúng là đứa phụ nữ quái dị nhất mà tôi biết. Nó nghĩ ra đủ trò, trò nào cũng buồn cười và quái thai. Năm 1998 anh em hay đi xem bóng đá đêm ở quán cafe trên đường điện biên phủ. Trận nào mà nó thua độ nhìn nó ủ rũ phát thương. Con này nghiện nhạc của Sting, thuộc rất nhiều bài hát của anh này.

Các họat động tập thể thì còn có mảng đặc biệt là tham gia các họat động từ thiện của báo Tuổi trẻ. Anh em vận động trên mạng, vận động người quen. Điểm đặc biệt là tạo ra văn phòng tiếp nhận ở quán Kem Công Trường ở Hồ Con Rua. Thay phiên nhau ra trực để tiếp nhận tiền và đồ. Có lần nhiều đồ quá, phải thuê taxi chở về nhà tôi. Taxi chở về đến nơi cương quyết không lấy tiền vì biết là chở đồ từ thiện. Nhà tôi thành kho tập chung đồ trước khi mang qua báo Tuổi Trẻ. Có lần nhiều đồ quá, không thể quét nhà hay lau nhà. Xong đến hôm chuyển đồ đi thì lại huy động member của Netnam2 đến bốc vác. Có lần có một chú lạ hoắc cũng tham gia vận chuyển đồ. Bê ra hành lang thì chỉ qua cái biệt thự bên cạnh và nói: nhà ông em đấy. Nhà đấy là nhà của ông Lê Đức Anh.

Trên netnam2 còn một nhóm nữa chỉ có 2 người là kph và ntn. Hai người này là hai người lập dị nhất mà tôi biết. Lập dị là thế này. Quen họ 10 năm rồi mà tôi chưa bao giờ thấy họ cáu. Cũng chưa bao giờ họ hé mở gì về cuộc sống cá nhân. Mặc dù cả hai đều rất thân với tôi. Đặc biệt là ntn thì cực thân. Có buổi tối đang chat thì mưa dữ dội. Đài nói đường phố ngập hết. Tôi bảo ntn là có khi phải đi xem đường phố SG hóa thành sông thế nào. Một lúc sau hết mưa, ntn đã đi xe máy đến dưới cổng (tôi ngủ ở cty). Hai anh em đi lăng quăng ngắm đường ngập đến tận đêm. Kph và ntn một thời gian sau là trụ cột của rạp chiếu phim 212 Lý Chính Thắng, chuyên chiếu phim phụ đề tiếng Việt. Bây giờ 212 Lý Chính Thắng trở thành Cinebox nhưng kph và ntn không tham gia nữa. Anh Hùng và AMinh bây giờ manage cái Cinebox. Hồi còn 212, ntn là người dịch phụ đề tất cả các phim. Mỗi tuần 2 phim, đều như vắt chanh. Sau này cả kph và ntn theo đuổi các dự án riêng nên sao nhãng rạp. Kph vẫn phiêu lưu các trò show và cuối cùng đã thỏa mãn ước mơ của mình với việc trúng thầu làm laser, lighting và parachute cho lễ khai mạc Seagame ở sân Mỹ Đình. Ntn thì dính vào nghiệp báo chí sách vở (ntn là người đầu tiên dịch các cuốn sách về Bill Gates, làm giàu cho ối đầu nậu ở SG). Hiện ntn là trụ cột của tờ Saigon Citylife.

Blog 5xu - Mười năm Netnam 4

Phần 4

Cục Gạch tự nhiên chán netnam2, xin nghỉ. Ở nhà chán, xin anh Phil vào Glassegg làm. Sau này tôi quay lại SG chơi, bảo Namn gọi Cục Gạch đi chơi. Namn bảo phải qua nhà nó đón, chứ nó không xài điện thoại. Tôi ngồi xe Hagen, Namn đi một mình, qua nhà Cục Gạch. Cục Gạch thấy đến rủ đi liền. Nhưng ra 1 cái là bắt tôi qua xe Namn, còn nó đi với Hagen.

Có lần khoảng năm 1998, netnam2 rủ nhau đi cái biển gì, tự nhiên quên. Tối ngủ nhà sàn, ăn uống nhảy múa, sáng hôm sau đi bộ hành quân từ biển qua núi. Cả hội đi vui vẻ. Riêng Cục Gạch đi chậm dần, rớt lại cuối đoàn. Vừa lê bước vừa ca thán mệt với ở nhà sàn ngủ sướng hơn. Tôi thì ở ban tổ chức, hehe, cứ lọ mọ đi cùng nó với an ủi nó. Tất nhiên an ủi một cục gạch thì nghĩa lý gì. Bỗng tự nhiên Namn đang đi trước một đọan, quay phắt lại, vứt cái gậy đang cầm trong tay, phăm phăm tiến đến trước mặt Cục Gạch chỉ mặt quát: đéo đi thì cút mẹ về. Thế là tự nhiên Cục Gạch vui vẻ hẳn, đi phăm phăm, rất hạnh phúc.

Cục Gạch thô ráp vậy mà lại là người đầu tiên có người yêu nhờ chat. Em ấy là thuyan. Thuyan hồi đó là em út của cả hội, được cưng lắm. Trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ thuyan là nhỏ tuổi. Mấy năm trước liên lạc lại, hỏi tuổi, hóa ra sinh năm 77, quá là lớn đi, hehe. Còn Cục Gạch sau này qua Úc, thi thoảng chat với tôi, vẫn than phiền là nếu tao có cái mồm tán gái như của mày thì nhiều gái chết lắm. hichic.

Trong đám netnam2 hồi đấy, quanh quẩn một hồi, có gần chục cặp yêu và lấy nhau. Anh ndanh lấy chị Tchau là vụ đầu tiên. Amin lấy Trang là vụ gần cuối cùng. Tchau sau khi lấy ndanh, mất tích luôn. Chỉ lo chồng con và gia đình. Có nick bamboo là vui nhất. Đấy là 2 chị em ruột. Cô chị xinh mà thằng em đẹp giai. Bamboo chị có nhiều anh thích dã man. Có cả Bamboo Fanclub mà mẹ bquyen dịch ra là câu lạc bộ quạt tre. Bamboo em thì có bồ là Hot, một cô người hoa. Nhưng cuối cùng lại lấy lamhloc (nguyen). Hai đứa bây giờ định cư ở Úc.

Tôi cũng có bồ từ netnam2. Lúc đó có account Saatchi của cty Saatchi. Nhiều bạn gái bên đó dùng chung nick này. Sau lần tổ chức đi chơi Thác Số 4. Về mới thân nhau. Có một bạn vớt được tôi. Còn một bạn khác tên là Chichi thì cả Hagen và Uzi ra sức vớt, vớt đến tận bây giờ vẫn chưa được. Hagen lúc đó có nhiều em khoái lắm, mà nó không chịu em nào cả.

Hagen là bạn tôi từ hồi tôi học đại học. Nó là anh họ thằng bạn thân tôi. Tết ở SG ra chơi, đi cùng, nên quen. Suốt năm đầu tiên ở SG tôi chỉ chơi với mình nó. Đi đâu cũng có nhau. Cuối tuần nó hay đến chỗ tôi ở, hai thằng đi cafe hay mua truyện về đọc. Nếu có Thể Công vào sân Thống Nhất đá thì mua vé đi xem. Sau này mỗi lần tôi vào SG, nó cũng chui ra ksạn ở với tôi để đi chơi cho tiện. Lúc tôi dính vào Netnam2 thì nó không nói gì, lẳng lặng theo dõi, rồi mua máy tính, modem, đăng ký account Hagen và vào chơi. Cuối cùng bạn netnam2 của tôi chuyển thành bạn nó cả. Hagen hiện là người làm về sở hữu công nghiệp thuộc loại giỏi nhất SG.

Namn, Hagen, Uzi và 5xu ngang tuổi nhau nên chơi thân thành nhóm. Ở netnam2 có nhiều nhóm như vậy. Ví dụ có nhóm anh Fool, TuanAlpha và Amin. Ba ông này là bạn thân của nhau từ ở ngòai đời, kéo nhau vào netnam2 làm bạn Net. Anh Tuấn và vợ là chị Ngọc bây giờ là chủ tiệm kim cương Alphana ở Đồng Khởi, hình như là tiệm kim cương lớn nhất SG. Năm trước chuẩn bị cưới vợ, nhân tiện vào SG làm nhẫn cưới và nhẫn đính hôn, khuyên tai cho vợ. Mới đến Alphana. Gần 10 năm không gặp (so với hồi ở SG thì đã kịp béo ú ra như con heo mọi), thế mà anh Tuấn chị Ngọc nhìn phát nhận ra ngay. Đâm ra một chú bắc kỳ nhà quê như mình tự nhiên bồi hồi và ngượng nghịu giữa cái cửa hàng kim cương sáng choang và im phăng phắc (không hiểu sao trong tiệm kim cương cả người bán lẫn người mua đều đi nhẹ nói khẽ).

Amin thì cực kỳ đặc biệt. Do thất tình nên đêm nào cũng đến nhà Fool khóc lóc. Fool chả biết làm gì, ngồi uống bia và chat. Amin ngồi cạnh xem. Dần dần nghiện. Lẳng lặng đi đăng ký account rồi vào. Ngay hôm đầu tiên online, gặp Namn và Xu, bị chửi tàn tệ, nhưng vẫn trụ được. Sau này Amin và 5xu đi đâu cũng có nhau như hình với bóng. Một ông trung niên to cao đen, một thằng nhóc bé tí. Một ông nói chậm rãi, một thằng nói như tiểu liên. Hồi đó tôi làm việc nhàn do bị xếp mới đì. Amin thì thất tình, chán việc. Hai anh em đi với nhau từ 9am đến 3am là bình thường. 80% thời gian đó là lanh quanh các quán cafe Hồ Con Rùa (hồi đó toàn quán cóc). Để bù cho quãng thời gian đã mất, sau khi lấy vợ 6 năm, Amin bắt vợ sinh liền 4 đứa con. Vợ Amin cũng quái kiệt, trong 6 năm sinh 4 đứa con, mua 5 cái nhà, được promote lên làm CEO cho một liên doanh sản xuất phần mềm. Chị cũng không quên thi thoảng spy chồng và phát hiện nhiều thứ hay. Chuyện này chỉ có Xu biết. Amin có hỏi cũng sẽ nhất quyết không khai.

Blog 5xu - Mười năm Netnam 3

Phần 3

Netnam2 ngoài giai còn có rất nhiều phụ nữ. Trong đó có bhanh và bquyen. Hai người bằng tuổi nhau, trùng cả họ và tên đệm. Namn nhận bquyen là vợ cả, bhanh là vợ hai. Ba đứa chúng nó đi đâu cũng có ... tôi. Nếu không có ai, thì vẫn có tôi.

Buổi chiều chiều, lúc đó bquyen còn làm cho cái cty đang xây dở tòa nhà Metropolitant, hay gọi đt cho tôi bảo tôi chạy qua đón. Hai đứa đứng ở đường Đồng Khởi. Tôi vẫn nhớ tôi gày gò bé tí, đứng cạnh bquyen xinh và điệu. Bquyen vịn tay vào vai tôi, mắt nhìn xa xa rồi bảo: tao với mày đi ăn cái gì nhỉ, hay tao dẫn mày lên tầng trên cùng của tòa nhà để mày ngó Saigon từ trên cao. Bquyen dẫn tôi đi rất nhiều chỗ xó xỉnh ở Saigon. Các hàng kem home-made, hay mì quảng, là nhờ bquyen mà tôi biết.

Nhà bquyen ở hơi xa, tận Thủ Đức, trên một mảnh đất rộng, cạnh sông. Anh em hay kéo nhau về nhà bquyen ăn uống tụ tập. Những hôm bình thường hay buổi tối, thường chỉ có tôi và Namn chạy xe xuống chơi với bquyen. Trên đường đi có một cây cầu nhỏ, lần nào phi qua cái cầu ấy Namn cũng bảo: bay này. Thế là xe bay phật một cái qua cái đường cong của cầu.

Bquyen có bà mẹ bé xíu, lái một cái xe Volswagen cổ bé xíu. Có bà ngoại rất già, suốt ngày ở nhà xem TV, nhưng chỉ xem kênh nước ngoài mới máu. Có lần sửa nhà, tôi thấy bà canh thợ, chửi thề rất hăng. Có lần tôi gọi đt đến nhà tìm bquyen, bà nghe máy, bảo bquyen không có nhà, rồi hỏi tôi là ai. Tôi bảo cháu là bạn bquyen. Bà quát um lên bạn bquyen thì cũng phải có tên chứ. Tôi bảo cháu là Xu. Bà bảo à thằng Xu, xong rồi buôn chuyện một lúc. Lúc cúp máy còn nói bye nhé. Rất óach. Lần cuối cùng tôi gặp bà, bà bảo cưới con bquyen sao cháu không đến, giận gì nó à.

Chuyện cưới xin của bquyen là chuyện vặt. Có lần khi còn son rỗi, bquyen ngồi cạnh tôi và hỏi: đố mày phụ nữ bọn tao làm sao mà tự do được, khỏi bị bố mẹ quản thúc. Tôi bảo: lấy chồng. Bquyen bảo: lấy chồng chưa tự do, mới chỉ thoát được bố mẹ, phải lấy rồi bỏ thì mới gọi là tự do. Sau đó bquyen làm đúng như thế.

Khác với bquyen, chinh chiến và yêu đương không biết mệt mỏi, thì bhanh mãi không thấy yêu ai. Mọi người bảo bhanh chỉ yêu Xu, mà Xu thì toàn bị mấy đứa con gái khác vớt. Chuyện này thực hư thế nào, tôi không dám hỏi bhanh.

Bhanh rất đặc biệt, làm cái gì cũng cẩn thận chỉn chu. Nhưng đi chơi thì cũng ác. Có lần bhanh đi với bọn tôi mấy ngày liền, chỉ về nhà thay quần áo. Đi chơi thì bhanh luôn ngồi sau tôi. Lúc chạy ngang nhà tự nhiên bảo: từ hôm qua tới giờ chạy ngang nhà mấy lần rồi mà không vào nhà. Nhậu ở nhà anh Fool cả đêm, sáng sớm tôi mở mắt ra đã thấy bhanh chơi với thằng Beo nhà anh Fool. Còn mỗi lần chị Hà chơi piano cho cả bọn nghe, thì bhanh ngồi cạnh dở cuốn nhạc. Cả hội mù nhạc, có mỗi bhanh biết nhạc, nên phải làm thôi. Có lần tôi than không có tv xem, Bhanh bảo tao mua cho mày một cái. Nói xong làm thật.

Blog 5xu - Mười năm Netnam 2

Phần 2

Cục Gạch là dân tin học, ra trường chắc là do học giỏi nên được nhận vào viện. Công việc của Cục Gạch là đi cài đặt WGM cho các khách hàng mới của netnam2. Mỗi lần đi cài như vậy, Cục Gạch được 50 ngàn. Sau này khi đã thân nhau rồi, mỗi lần lĩnh tiền, Cục Gạch gọi điện cho tôi (hồi đó toàn gọi từ số cố định của cơ quan) hẹn giờ rồi chạy qua chở tôi đi ăn. Từ chỗ nó qua chỗ tôi chỉ độ 3 phút đi xe máy.

Sở dĩ gọi là Cục Gạch vì tính tình, ngọai hình của nó y như cục gạch vậy. Vuông vức và thô ráp. Tâm của nó cũng vuông chằn chặn y như vậy. Nó không có đường cong. Nó không nghe lời bất cứ ai. Nếu có ai nói được nó thì người đó là tôi. Thằng này cự rất ghét người Bắc. Thế mà lại thân với bắc kỳ rặt như tôi. Điều thú vị nhất là tới nhà nó chơi, ba má nó đều nói tiếng Bắc.

Cho đến bây giờ, khi trở thành công dân Úc. Nó vẫn không dùng di động và đánh tennis vẫn đi chân đất nếu được phép. Nó có thể uống liên tục vài chai Heineken lạnh trong vòng vài phút trước sự kinh ngạc của Tuấn Mập. Hoặc uống cả thùng coca trong lúc xem mọi người đánh bài.

Trong đám account đầu tiên của netnam2, có một số đông là nhân viên và xếp của một facility ở Saigon thuộc công ty Morgan làm game 2D. Trong số đó có Tuấn, Namn và Phil. Sau này Morgan bên Mỹ phá sản, bằng nỗ lực phi thường của mình, anh Phil đã dựng nhóm họa sỹ người Việt của Morgan thành một cty 3D mà bây giờ rất nổi tiếng ở SG có tên gọi Glassegg. Namn trở thành giám đốc kỹ thuật của Glassegg. Tuấn Mập, xuất thân là tay lập trình cực giỏi, sau chán đời đi lang thang. Cuối cùng về làm ánh sáng cho Lush ở Lý Tự Trọng. Lush là do mấy người ở Glassegg bỏ tiền dựng nên. Gần 7 năm không gặp nhau, cách đây mấ năm, lần đầu tiên Namn dắt tôi vào Lush, gặp ngay Tuấn, thật mừng không tả xiết.

Lúc Phil dựng Glassegg, ngoài các nhân viên trung thành, anh gần như trắng tay. Một người bạn trên netnam2, là Fool, lúc đó cũng như bây giờ, là chủ tịch của công ty kiến trúc TTT, đã bị Phil thuyết phục làm office cho Glassegg và cho nợ tiền. Anh Fool và chị Hà vợ anh suốt mấy năm liền làm host cho dân netnam2 đế nhà ăn nhậu, oánh đàn, hát hò. Cả hai anh chị đều biết nhạc. Chị Hà là giảng viên nhạc viện. Anh Tâm là kiến trúc sư nhưng có thời là tay đệm piano được Trịnh Công Sơn ưng ý nhất. Phil cũng là một tay văn nghệ, lúc hứng lên anh cầm micro ở quán bar hát nhạc xưa (cả của Mỹ lẫn của Việt). Mà hát rất nghề.

Khi đi vào các building để tìm chỗ cho Glassegg, Phil đi cùng Rimc. Lúc đó Rimc mớ khoảng 29 tuổi và mới thôi làm giám đốc 3C Saigon. Hai thanh niên tài năng, ngon giai, sát gái, hào hoa và dâm đãng nhất Saigon ấy bước vào Melinh Point để thuê office. Tìm được tầng ưng ý, hai anh ghé qua một văn phòng của một cty Mỹ đã họat động, hình như là Nike, để ngó xem nội thất thế nào. Cô tiếp tân rất tinh tướng, không coi hai thanh niên hào hoa kia ra cái gì. Trong lúc Rimc mang sở trường của là uốn lưỡi năn nỉ gái ra để xin vào xem thì Phil chỉ thản nhiên bảo cô receptionist kia: Con mặt l^`n. Rồi bỏ đi.

Sau này Rimc làm cho TTT, trở nên nổi tiếng ở SG trong các hiệp hội doanh nhân. Năm ngoái hằng tuần thấy anh leo lên TV phát biểu rất hăng trong chương trình Làm Giàu Không Khó. Rimc có giọng nói rất đặc biệt, không ai nghe mà có thể nói Rimc là người ở đâu. Tâm tính của anh cũng vậy. Rất phức tạp. Anh cũng là người mưu trí. Tôi biết được ti tỷ mánh lới mẹo mực là nhờ học của anh.